Bách quỷ tập – Quỷ Vu (Trung) – Chương 4

Chương 4

Đêm đến, Kỳ Thiên đang lau người cho Nguyên Bảo. Mấy ngày nay hắn nuôi Nguyên Bảo rất tốt, mặt nàng đã mềm mượt lên rất nhiều, sờ vào đôi môi thịt của nàng, Kỳ Thiên bất tri bất giác xích lại gần liếm nhẹ lên khóe môi đó, cổ trùng trong người cũng theo đó mà hưng phấn nhảy nhót, trượt qua đầu lưỡi của hắn.

Kỳ Thiên nhíu mắt cười khẽ, khi hắn lau đến cánh tay Nguyên Bảo thì thấy lông tay của nàng dựng đứng, nổi lên một mảng da gà.

Hắn chợt ngẩn ra, thất thần thốt lên: “Ngươi ghét ta như vậy sao…”

Dưới ánh nến, bàn tay đầy vân xanh của hắn đặt chung với bàn tay trắng tinh của Nguyên Bảo, Kỳ Thiên bỗng nhiên thấy cổ trùng trên cánh tay mình nhảy nhẹ. Ngón tay hắn khẽ thụt lại, vội vàng giấu vào trong tay áo to rộng.

Thì ra hắn đúng là xấu xí đến mức khiến người ta ghê tởm.

Nhìn chằm chằm khóe môi Nguyên Bảo một hồi, hắn lấy vải nhẹ nhàng lau cho nàng rồi nói: “Không được ghét ta.”

Mệnh lệnh này rốt cuộc Nguyên Bảo có làm hay không thì không biết. Chỉ là từ đó trở về sau, ngay cả Kỳ Thiên cũng không phát giác được, hắn dần dần kềm chế ham muốn tiếp xúc với Nguyên Bảo, sâu thẳm trong lòng hắn nghĩ, không chạm vào thì sẽ ít có cảm giác ghê tởm đi một chút.

Hôm nọ, Kỳ Thiên và Nguyên Bảo đang ngồi trong sân phơi nắng. Một công tử áo trắng lịch lãm nhàn nhã bước đến giống như đang tản bộ, một tay hắn ôm gói đồ, còn tay kia phe phẩy chiếc quạt, ánh mắt khinh bỉ quét qua Kỳ Thiên, nhưng lại dừng trên người Nguyên Bảo như đang suy nghĩ gì đó.

Kỳ Thiên khẽ nhíu mắt nói với Nguyên Bảo. “Vào nhà đi.” Nguyên Bảo ngoan ngoãn đứng dậy đi vào trong nhà.

Công tử áo trắng khẽ nhếch môi cười không hề để tâm, vứt gói đồ trong tay vuống đất: “Ba con Thực nhân cổ*.”

*Thực nhân cổ: cổ ăn người

Kỳ Thiên nhìn nhìn rồi mở gói đồ, bên trong là Kim nguyên bảo lấp lánh ánh vàng, đột nhiên cảm thấy thứ đồ này không đẹp như lúc trước nữa. Hắn cũng khinh bỉ nhìn công tử áo trắng rồi nói: “Không bán.”

Người đến nhíu mắt nhìn hắn một hồi rồi cười nói: “Được, ta xưa nay chưa bao giờ làm khó ai.” Hắn chỉ vào trong nhà nói, “Chỉ là trên đường đến đây tại hạ nghe nói Nhị tiểu thư của Lý gia đi lạc, ta nghe người của Lý gia miêu tả, hình như hơi giống với cô nương lúc nãy. Huynh đài…”

“Đó là nội tử*.”

*Nội tử: vợ

Nam nhân nghĩ nghĩ rồi gật đầu: “Ồ, thì ra là vậy.”
Mấy ngày sau khi công tử áo trắng đi rồi, Kỳ Thiên vẫn chăm sóc cho Nguyên Bảo như thường lệ, chỉ là thỉnh thoảng hắn có hỏi Nguyên Bảo “Ngươi có muốn về nhà không?” nhưng sau đó lại nói ngay “Đừng trả lời ta”.

Thật ra hắn sợ nghe được câu trả lời của nàng.

Thức ăn sắp dùng hết, Kỳ Thiên kêu Nguyên Bảo ngoan ngoãn ngồi trên ghế, hắn vẫn một mình rời khỏi Mê Vụ lâm như mấy lần trước, chỉ là hắn không biết, lần này sau khi hắn ra đi, có một bóng người khác âm thầm lẻn vào nhà.

“Ồ, mặt tròn tròn cũng đáng yêu lắm.” Công tử áo trắng vừa cười vừa nhéo mặt Nguyên Bảo rồi hỏi, “Nhị tiểu thư Lý gia?”
Ngoài Kỳ Thiên ra, nàng không nghe mệnh lệnh của bất kỳ ai, đương nhiên cũng không trả lời người khác, chỉ là bây giờ gương mặt nàng đỏ lên, dường như không kìm được niềm vui. Cho dù ánh mắt vẫn cứng đờ như cũ, nhưng công tử áo trắng cũng hiểu được ý của nàng: “Thì ra là bị hạ cổ rồi.”

“Nàng kích động như vậy là vì biết có người có thể cứu nàng đi sao?” Hắn cười nói, “Ta cũng may mắn lắm, gặp được nàng ở đây, nàng có biết Lý gia vì tìm nàng đã ra giá cao bao nhiêu không? Ta nghĩ chỉ cứu nàng về thôi là đã có thể lấy được nhiều tiền như vậy rồi, vậy nếu như nhân cơ hội này làm nữ tế quý của Lý gia thì sau này chẳng phải ngồi hưởng phúc nhàn rồi sao.”
Hơi thở nam nhân phun bên tai Nguyên Bảo: “Ồ, ta ngửi thấy mùi xử nữ, tên thầy mo ngu ngốc kia vẫn chưa đụng vào nàng sao?”

Đồng tử Nguyên Bảo co lại, sắc mặt bắt đầu trắng bệch.

“Nhưng mà phải làm sao mới được đây, nếu như thân thể nàng vẫn nguyên vẹn, Lý gia chắc không thèm nhìn tới kẻ giang hồ này đâu.” Hắn cười, “Xem ra ta chỉ đành…” Tay hắn sờ lên eo Nguyên Bảo, Kỳ Thiên không biết giúp người ta mặc y phục nên thắt lưng của Nguyên Bảo lần nào cũng buộc lỏng lẻo, ngón tay hắn vừa khều nhẹ một cái thì thắt lưng của Nguyên Bảo đã rơi xuống.

Hắn cười to ôm Nguyên Bảo đứng dậy, đặt xuống tràng kỷ bên cạnh: “Ồ, da thịt mềm mịn quá.” Hắn phủ xuống ngực nàng, nụ cười càng vui vẻ hơn.

Môi Nguyên Bảo bắt đầu run rẩy, bộ dạng yếu đuối này càng kích thích dục vọng của nam nhân, hắn nhíu mày: “Chà chà, nàng khóc làm ta đau lòng quá.” Lời chưa nói hết hắn đã cảm thấy một luồng khí lạnh len vào sống lưng, toàn thân hắn chấn động: “Không thể nào, rõ ràng ta đã ăn thối cổ*…” Chưa nói xong thì chỉ thấy mặt mũi nam nhân kia lập tức trở nên xanh đen, da thịt nhanh chóng khô lại, hắn lập tức ngã xuống, nhìn Kỳ Thiên đang đứng lạnh lùng sau lưng, hắn không dám tin mà thốt lên: “Cổ… Cổ Vương.”

*Thối cổ: đẩy lui cổ trùng

Leave a comment

3 Comments

  1. tử linh

     /  October 30, 2013

    sắp xếp chương lung tung quá ak`…=.=… có 2 chương 2. có 2 chương 4, không có chương 1 hay sao ý…

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: