Bách quỷ tập – Quỷ Thi (Hạ) – Chương 7

Chương 7

“Tô…” Hoắc Dương vừa mở miệng thì Tô Đài sực tỉnh, nàng nhảy lên phía trước ôm lấy Hoắc Dương.

Người ôm hắn đã không còn mùi thơm dịu nhẹ của nữ nhân như ngày xưa, khải giáp lạnh băng tiếp xúc với nhau kêu vang, bên tai cũng không còn hơi thở, trên người nàng có một mùi mục nát nồng đậm. Tất cả cảm giác xâm chiếm lấy cảm xúc của Hoắc Dương, hắn ngây người thất thần.

Tô Đài thừa cơ tháo áo choàng trên vai hắn ra, tiện tay vứt xuống đất, khải giáp trên người Hoắc Dương không khác gì so với binh sĩ bình thường, Tô Đài kéo hắn đi vài bước trên chiến trường đang hỗn loạn, ba vạn Nhung binh không phân rõ ai là Vệ quốc Đại tướng quân nữa.

Hoắc Dương bị Tô Đài kéo đi một hồi mới tỉnh ngộ: “Nàng giết Lưu Nguyệt… là vì cứu ta?” Tô Đài quay lưng tự mình đi về phía trước, Hoắc Dương nhíu mày, “Tô Đài!”

Người trước mặt dừng bước, Tô Đài quay người huơ tay, một chất bột màu trắng bay ra. Hoắc Dương hoa mắt, thân hình mềm xuống: “Nàng… lại tính kế với ta.” Tô Đài đón lấy thân thể mềm nhũn của hắn, nghe thấy hắn cố gắng tỉnh táo lẩm bẩm: “Cũng mặc, cũng mặc…”

Tiếng than thở này bi thương nhiều hơn là bất lực. Giống như mạng hắn sẽ mất trong tay nàng từ đây, kiếp này thôi cũng mặc.

Tô Đài không lộ chút cảm xúc, vẫn bày ra bộ dạng tranh đấu không ngừng với Hoắc Dương, từ từ lui vào giữa quân doanh trống không. Nàng lấy từ trong người ra một bộ trang phục của Nhung binh thay cho Hoắc Dương.

Tô Đài hiểu rõ, tình hình bây giờ nếu muốn Hoắc Dương vứt bỏ ba ngàn tướng sĩ một mình bỏ chạy thì hắn tuyệt đối không làm. Nam nhân này từ tận đáy lòng cũng cố chấp như vậy. Nàng chỉ đành giết ngựa của hắn, kéo hắn xuống dưới ánh mắt của bao người, hận không thể biến hắn thành một hạt bụi, vì chỉ có như vậy nàng mới có thể cứu hắn đi.

Vì mùi vị của cái chết đáng sợ như vậy, đó là một loại tuyệt vọng bất luận đè nén thế nào nó cũng sẽ từ trong mắt bò ra, đó là sự hoảng sợ mà bất luận an ủi bản thân thế nào nó cũng có thể nhộn nhạo trào ra từ trong cổ họng, đó là sự bất lực cho dù lòng có kiên định thế nào thì mũi cũng có thể ngửi thấy mùi máu tanh.

Mùi vị đó, nàng mềm lòng không muốn Hoắc Dương biết.

Tô Đài chờ đến khi âm thanh chém giết bên ngoài quân doanh dần dần lụi tắt mới cõng Hoắc Dương ra ngoài, ba ngàn tướng sĩ nước Vệ bị tiêu diệt gần hết.

Không khí lạnh lẽo tràn ngập mùi máu tươi. Tô Đài cụp mắt, theo đội ngũ cứu trị thương binh của người Nhung rời khỏi chiến trường. Nửa đường nàng giết mười mấy thương binh, cướp ngựa đưa Hoắc Dương xuyên qua sơn cốc băng tuyết bao phủ tìm được đại doanh của Vệ quân.

Nàng chưa từng cảm tạ thân thể cương thi này như vậy, nếu như là Tô Đài lúc trước, chỉ với vết thương trên chiến trường thôi cũng đủ khiến nàng mất mạng. Thân thể này không có cảm giác đau đớn, không già không chết, nếu nàng không nói ra câu cuối cùng thì có thể sống mãi như thế này.

Nhưng sống mãi thế này đối với nàng có ý nghĩa gì nữa đây.

Nàng cảm giác được rất rõ ràng là tình cảm của mình cũng dần dần tan biến theo thân thể đã chết, không còn cảm động, không còn bi thương, chỉ còn lại chấp mê bất ngộ.

Lúc Hoắc Dương tỉnh lại thì vết thương trên người đã được băng bó, nhìn khung cảnh xung quanh mình, hắn dường như lập tức hiểu ra những gì Tô Đài làm lúc trên chiến trường. Hắn lật người xuống giường, kéo rèm bước ra ngoài. Tướng sĩ canh giữ bên ngoài lập tức hành lễ với hắn, Hoắc Dương hỏi: “Nữ nhân đưa ta về đâu rồi?”

“Hồi tướng quân, hình như nàng đi rồi.”

Sắc mặt Hoắc Dương biến đổi: “Không có quân lệnh mà các ngươi dám thả người mặc y phục của quân địch đi!”

Hai quân sĩ lập tức quỳ xuống, run rẩy đáp: “Lúc tướng quân về dáng vẻ… rất thân thiết với nữ nhân đó, thuộc hạ tưởng là, tưởng là… nên không dám ngăn cản nàng.”

Hoắc Dương nhíu chặt mày, còn chưa mở miệng thì tia sáng trong khóe mắt lướt qua nữ nhân y phục màu xám đang đứng nhìn hắn cách đó không xa. Hai binh sĩ đang quỳ lập tức vui mừng hơn ai hết: “Tướng quân, nàng lại trở lại rồi!”

Tô Đài nhìn Hoắc Dương, ánh mắt trầm tĩnh như nước, nàng nhẹ nhàng gật đầu với Hoắc Dương, sau đó quay người rời đi. Hoắc Dương nắm chặt tay, trong lòng có vô số nghi vấn, lúc đầu hắn chính mắt nhìn thấy tên quân y mổ bụng nàng, nhưng bây giờ nàng vẫn còn sống, tại sao lại ở đây, tại sao… vẫn còn cứu hắn?

Hắn không tự chủ mà bước theo Tô Đài, rời khỏi quân doanh, Tô Đài từ từ bước về phía vùng băng tuyết mênh mông.

Gió lạnh của Tái ngoại mang theo tuyết bay như lông ngỗng quét qua khuôn mặt, hai người họ một trước một sau lặng lẽ bước đi trong trời đất trắng xóa. Hoắc Dương bỗng nhiên cảm thấy nữ nhân kia dường như sẽ hóa thành một sợi lông tơ bay đi trong thoáng chốc.

“Tô Đài.” Cuối cùng hắn không nhịn được mà lên tiếng gọi, nhưng ngoài tên nàng ra nhất thời Hoắc Dương không tìm ra được lời gì để nói. Tô Đài tiếp tục bước về phía trước mấy bước, bỗng nhiên khom người xuống, đào một cây cỏ màu trắng trong băng tuyết, loại thảo dược này trị liệu ngoại thương vô cùng công hiệu. Nàng vẫy tay với Hoắc Dương, ý bảo hắn tiến lại.

Giao thảo dược vào tay Hoắc Dương, ngón tay băng giá nhẹ nhàng tiếp xúc với lòng bàn tay ấm áp của hắn, hai người đều ngây ra.

Tô Đài nghĩ nếu nàng có thể quên đi quá khứ thì thật tốt biết bao, buông bỏ tất cả, cứ như vậy mà ở mãi bên cạnh hắn, nhưng điều đó là không thể nào, giữa họ đã bị sự phản bội ngăn cách, bị cái chết tách rời, quốc thù gia hận đan xen, nàng không có cách nào quên đi nên cũng không thể nào ở bên hắn.

Lúc này trong lòng Tô Đài đã sớm dấy lên trăm ngàn nghi vấn – “Tại sao không nhận hàng thư?” Tại sao lại khiến nước Từ diệt vong thê thảm như vậy, tại sao phải đuổi tận giết tuyệt, chàng không cần ta, cũng không cần con, chàng trung thành với Quân vương của chàng như vậy sao? Lùi nửa bước cũng không được sao? Hay vì chàng muốn báo mối thù ta phản bội chàng, muốn khiến ta không còn mặt mũi gặp tướng sĩ bá tánh nước Từ dưới địa phủ?

Lúc này thì tất cả nghi vấn đều không còn quan trọng nữa. Cho dù cuối cùng Hoắc Dương tiếp nhận hàng thư cũng không thể thay đổi được sự thật hắn diệt nước Từ.

Hắn phải trung thành với quốc gia của hắn, nàng phải bảo vệ Quân vương của nàng.

Tô Đài hoảng hốt tỉnh ngộ, thì ra ngay từ lúc bắt đầu, vận mệnh đã khiến họ yêu nhau nhưng không thể bên nhau.

Tô Đài phủi bờ vai đầy hoa tuyết của Hoắc Dương, giống như mùa hạ năm đó nàng lau mồ hồi trên trán hắn dưới bóng cây. Nàng cố cong môi mỉm cười, nhưng cuối cùng không thể không từ bỏ. Sự trầm mặc lan tỏa giữa hai người, cuối cùng Tô Đài nắm tay Hoắc Dương, để bàn tay hắn áp vào bụng mình.

Da thịt dưới lớp vải lồi lõm không bằng phẳng. Những nội tạng đó bất kể nàng xếp đặt thế nào thì chúng cũng không ngoan ngoãn mà dồn thành một đống, tố cáo sự thật rằng nàng đã chết.

Tô Đài nhẹ nhàng mở miệng: “Hoắc Dương, nó là con trai.”

Hoắc Dương run rẩy, rụt lại giống như bị phỏng. Tô Đài thuận thế thả tay hắn ra, nàng cúi đầu nhìn bụng mình xoa nhẹ, dù trên mặt không có biểu hiện gì, nhưng ánh mắt dịu dàng cũng đủ làm cho hơi thở của Hoắc Dương đau đớn.

Tô Đài muốn nói, đứa trẻ này giống chàng, rất khỏe mạnh, rất xinh đẹp. Nhưng sinh mệnh đã không cho nàng cơ hội lên tiếng nữa.

Nàng lùi về sau một bước, Hoắc Dương đưa tay ra kéo lại theo ý thức, nào ngờ tay hắn vừa chạm đến cánh tay nàng thì Tô Đài giống như bị vỡ vụn, mang theo yêu hận đã không còn tồn tại, theo gió lạnh hòa lẫn vào bầu trời tuyết phủ, phiêu lãng bay đi.

Ngay cả thời gian phản ứng cũng không có thì Hoắc Dương đã phải trơ mắt nhìn nàng tan biến trước mặt hắn.

Cảnh tượng này sau này hóa thành ác mộng của hắn, ngày đêm đeo bám, không cách nào xoa dịu được.

“Soạt” một tiếng, chiếc lược gỗ đào rơi trên tuyết, Hoắc Dương ngây ra. Trong chớp mắt lại thấy một cánh tay trắng xanh nhặt cái lược trên mặt đất, nữ nhân áo trắng này không biết xuất hiện từ khi nào, một thân áo trắng như hòa vào trời đất mênh mang. Nàng lấy ra một cây bút nhẹ điểm lên chiếc lược gỗ, nói như đang an ủi: “Con quỷ trong lòng ngươi ta đã mang đi rồi.”

Hoắc Dương thất thần.

Bạch Quỷ ngẩng đầu nhìn Hoắc Dương đang thất vọng, giọng nói lạnh lẽo mang theo chút vô tình: “Con quỷ của ngươi ta không lấy đi được.”

Từ đó về sau, nam nhân này không thể nào buông bỏ được hồi ức, cũng không thể nào gọi lại quá khứ trở về…

Chỉ còn lại tương tư thấm vào xương tủy, đau đớn tận tâm can.

Leave a comment

7 Comments

  1. đọc xong truyện này đau lòng quá, làm mình nhớ đến câu “Thế gian nan đắc song toàn pháp – Bất phụ Như Lai bất phụ khanh”

    Reply
    • Ủa ủa Bất phụ Như Lai bất phụ khanh cũng SE hả bạn… Mình down về rùi mà chưa đọc >_<

      Reply
      • ngoctinhlien

         /  May 20, 2013

        Theo mình biết thì không bạn ạ, có chờ đợi có đau khổ cơ mà đợi được🙂. Câu thơ trên là của Đại Lạt Ma Thương Ương Mục Thố, Chương Xuân Di lấy ý từ nó để đặt cho tên bộ ba truyện Đức Phật và Nàng thôi

        Reply
        • Mình mới vừa đọc xg đó bạn ^^ Kết thúc cũng bất ngờ, mình tưởng nữ chính ở lại luôn quá khứ hehe…

          Reply
  2. Bubu

     /  June 1, 2013

    Một kết thúc buồn🙂

    Reply
  3.  /  July 22, 2013

    Tô Đài vẫn k đủ nhẫn tâm nhìn nam nhân của mình đau khổ, chết đi như mình . Chấp nhất đến cuối cùng lại làm cho họ sống trong địa nguc dày vò.

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: