Bách quỷ tập – Quỷ Trâm (Hạ) – Vĩ thanh

Vĩ thanh

Thấy Diệp Khuynh An hiện thân, thần sắc tám vị đạo sĩ trầm xuống như gặp phải đại địch.

Hai bên bất động một hồi, một lão đạo áo xanh cuối cùng không nhịn được nói: “Diệp Khuynh An, nếu bây giờ ngươi đóng Bộ Thiên trận, phong ấn sức mạnh thí thần thì vẫn chưa muộn, bọn ta sẽ không làm khó ngươi nữa.”

“Ha, buồn cười!” Diệp Khuynh An cười lạnh, “Ta đã khởi động Bộ Thiên trận rồi, sức mạnh thí thần cũng dùng rồi, các ngươi còn chờ gì nữa?”

Tam đạo sĩ đều kinh hoàng, có người lập tức bấm độn, thăm dò xem tứ phương nơi nào xuất hiện huyết quang. Nhưng càng thăm dò thì biểu hiện của họ càng mơ hồ, cuối cùng, lão đạo đả thương Thanh Trụy hoảng hốt nói: “Ngươi dùng sức mạnh thí thần để tục mệnh cho nàng!”

Ánh mắt của chúng nhân lúc này mới dịch chuyển lên người Thanh Trụy, thấy vết thương trên vai nàng đã từ từ liền lại, thần sắc cũng bớt xanh xao, dần dần hồng nhuận trở lại.

Diệp Khuynh An lạnh lùng nhìn họ. Có người lắc đầu: “Nghịch thiên cải mệnh sẽ không có kết quả tốt.”

“Liên quan gì đến ngươi!”

“Thôi đi thôi đi, Thanh Trụy còn sống ngày nào thì không rời khỏi Bộ Thiên trận ngày đó, nếu sức mạnh thí thần không dùng cho mục đích khác thì chúng ta cũng đi thôi.”

“Ta có nói là để các người đi sao?” Ánh mắt Diệp Khuynh An hằn lên tia máu, sát khí bừng bừng, tám đạo sĩ hoa mắt ù tai, nhất thời không dời bước được. Diệp Khuynh An động sát tâm, muốn bọn họ chôn xương tại đây.

Vạt áo bị một người giật lại, Diệp Khuynh An khẽ nghiêng mặt, thấy Thanh Trụy đang chầm chậm nhìn hắn lắc đầu: “Chàng giết họ nhưng lại để ta sống, Khuynh An, chàng đang trừng phạt ta sao?”

Sát khí khẽ dịu đi, Diệp Khuynh An nắm chặt tay, giống như không dễ gì mới nhẫn nhịn nộ khí, hắn nghiêm giọng hét: “Cút!” Sát khí quét qua, cây cối tứ phía đổ rạp, tám đạo sĩ biến mất trong đám bụi.

Tiểu viện lại yên tĩnh, Thanh Trụy dựa vào ngực Diệp Khuynh An không muốn rời đi, nàng nhẹ giọng hỏi: “Ta tưởng chàng giận dữ bỏ đi, sẽ không chịu trở về nữa chứ.”

Diệp Khuynh An hừ lạnh, im lặng một chút rồi giận dữ đáp: “Ta đúng là không muốn quay lại, nhưng ai bảo nàng là Thanh Trụy. Ta chẳng qua chỉ giận nàng không chịu tin ta chứ chưa từng muốn nàng chết.” Diệp Khuynh An ngừng một chút ngượng ngịu rồi giải thích: “Mạng của nàng chỉ có sức mạnh thí thần mới có thể cứu, ta đi là để khởi động Bộ Thiên trận.”

Thanh Trụy nhẹ ôm lấy eo hắn nói: “Lúc xưa ta cũng không tuyệt tình như vậy, ta kéo hồn phách chàng trở về, còn giao ngọc trâm cho cố nhân nhờ tỷ ấy đi dị thế tìm chàng, chắc chàng đã gặp tỷ ấy rồi. Khuynh An, ta vẫn luôn chờ chàng về, ta vẫn luôn không thể yên tâm…”

Thanh Trụy hiếm khi nói với hắn những lời thế này, chỉ đôi câu giải thích thôi đã khiến lòng hắn mềm đi.

Thôi vậy, chẳng qua cũng đều là chuyện xưa cả rồi…

“Khuynh An, chúng ta làm chút men hoa quế đi, chàng giúp ta hái hoa quế được không?”

“…Ừ. Được.”

Leave a comment

7 Comments

  1. khách

     /  May 9, 2013

    Phần mà T.Trụy khuyên K.An đừg giết 8 đạo sĩ í, mìh nghĩ là “Sát khó khẽ dịu đi” => “sát khí” ko pík có đúg ko?
    THANK pạn! Mìh sẽ tiếp tục chờ đợi ^^

    Reply
  2. Nonchalance

     /  May 9, 2013

    Tung bông tung hoa đầy trời vì HE. Em ơi chỗ cuối hơi hẫng, hơi không nhẹ nhàng tình cảm. Chị suy nghĩ có lẽ nguyên văn là “Hảo”, mình để thành “Ừ” thì sao em ha. Tks em.

    Reply
  3. Truyện hay quá, cảm ơn bạn đã dịch nha.
    Mình đọc một lèo đến đây, mỗi một mẩu truyện đều rất cảm động.

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: