Bách quỷ tập – Quỷ Anh (Hạ)

Quỷ Anh (Hạ)

Chương 6

Thiên ma Thương Hạo phá tháp ra, cả Thiên cung kinh hoàng, trong lúc chúng thần còn chưa chuẩn bị nghênh địch thì một thân ảnh màu đen đã tự mình nhảy xuống Tru Tiên đài. Hạnh phúc đến quá đột ngột khiến chúng thần đều hoang mang, bị nhốt bao nhiêu năm nay cuối cùng Thương Hạo cũng ra khỏi tháp được, nhưng hắn lại muốn đi tìm cái chết?

Dưới Tru Tiên đài vạn vật đều bị diệt, cho dù là thiên ma bất tử bất diệt thì cũng không thể toàn thân rút lui. Nào ngờ khi chúng thần đến được Tru Tiên đài thì thấy Thương Hạo toàn thân đầy máu bò lên, còn Đức phật Tây thiên cũng đang ngồi trong không trung, từ bi nhìn hắn.

Máu trên người Thương Hạo nhỏ xuống đất, dường như có thể tụ thành một hồ máu. Hắn đặt một ngọn đèn xám xịt xuống đất, yếu ớt nói: “Chẳng phải ông là Phật sao, ta giật được hồn của nàng về rồi, cứu nàng đi.”

Ánh mắt Đại phật mang chút xót thương, nhưng lại nói: “Nếu ta không cứu thì ngươi làm thế nào?”

Thế nào? Hắn có thể thế nào, giết Đức phật sao, nhưng Thương Hạo biết rõ hơn ai hết, bây giờ có giết ai cũng vô dụng, Tiểu Thiển hồn phi phách tán, vì hắn mà hồn phi phách tán, đều là lỗi của hắn.

Thấy đại ma đầu gây họa cho Thiên giới ngày xưa trong mắt một mảng cô tịch, Đức phật thở dài: “A di đà phật. Thương Hạo, ngươi trời sinh là Ma thai, tính tình độc ác, bản tính tàn bạo lại ích kỷ, nếu không trải qua kiếp này thì làm sao ngươi có thể thật sự hiểu được nỗi đau tận xương tủy, tham thấu được quá khứ. Lúc xưa ngươi nhất thời hứng thú mà tàn hại mấy vạn tính mạng sinh linh, họ cũng vô tội như Đăng linh này, Thiên đạo tuần hoàn, nhân quả luân hồi. Bây giờ ngươi đã biết hối hận chưa?”

Thương Hạo dán mặt vào nền đất lạnh băng của Tru Tiên đài, hắn sờ Trường Minh đăng, gian nan gật đầu, hối hận rồi, vừa đau đớn vừa hối hận.

Đức phật mỉm cười: “Phật pháp từ bi, niệm tình Trường Minh đăng linh không phạm sai lầm, bản tính thuần lương, ta sẽ lấy Trường Minh đăng hóa thành nhục thân cho nàng. Thương Hạo, ngươi hãy thả hồn này vào trong, còn có tỉnh lại được không thì đều do ngươi cả.”

Nói xong Đức phật nhẹ vẫy tay, ngọn Trường Minh đăng bèn hóa thành một đứa bé, là bộ dạng lúc Thương Hạo và Tiểu Thiển mới gặp nhau. Chỉ là lúc đó Tiểu Thiển vui vẻ lăn tròn trên đất, hỗn xược bò lên quấy phá trên người hắn, còn biết gọi hắn “Mẹ, thương thương nào.”

Thương Hạo nhịn cơn đau như xé nát lồng ngực, từ từ thả hồn của Tiểu Thiển vào trong người đứa bé. Nhưng chờ một hồi vẫn không thấy đứa trẻ có chút động tĩnh gì.

“Tại sao lại như vậy?”

“A di đà phật, chắc là Trường Minh đăng linh sinh ra oán niệm nên không muốn tỉnh lại.”

Không muốn tỉnh. Thương Hạo nhìn Tiểu Thiển một hồi lâu rồi cười khổ, nàng ngu ngốc vậy mà cũng biết oán hận ta, chắc hẳn lúc nhảy xuống Tru Tiên đài nàng vô cùng đau lòng phải không. Hắn thấp giọng hỏi: “Nàng ấy muốn thế nào mới có thể không oán nữa?”

“Hạ giới có một người tên là Bạch Quỷ, có thể nàng ta sẽ giúp được ngươi.”

Thương Hạo ôm Tiểu Thiển, mỗi bước đi là một vết máu bước về phía Thiên môn, chỉ để lại cho chúng thần một hình bóng cô độc và một lời hứa khàn khàn: “Ta nhận ơn này của ông, từ nay về sau Thương Hạo sẽ không hại một mạng người nào nữa.”

Hắn là thân bất tử, có thể nghe được hắn thề như vậy chúng thần lập tức yên tâm. Thiên ma Thương Hạo cuối cùng cũng không còn là uy hiếp của Tam giới nữa.

Tiểu Thiển tuy chưa tỉnh nhưng thân thể vẫn ngày ngày trưởng thành. Lúc này Thương Hạo mới phát hiện thì ra mỗi một dáng vẻ của nàng khi trưởng thành hắn đều ghi nhớ trong lòng. Không biết tìm ở Hạ giới bao lâu, Tiểu Thiển đã trưởng thành như lúc nàng nhảy xuống Tru Tiên đài. Thương Hạo dần dần bắt đầu hoảng hốt, nếu như vĩnh viễn không tìm được người tên Bạch Quỷ thì sao, nếu như Tiểu Thiển vĩnh viễn không tỉnh lại thì sao…

Ngày xuân hoa đào rực rỡ, Thương Hạo cõng Tiểu Thiển đi qua một con đường đông đúc, ở một ngã rẽ bỗng thấy một nữ nhân áo trắng đang đứng dựa vào gốc cây, thấy Thương Hạo nàng nhẹ gật đầu: “Ta tên Bạch Quỷ, đến để thu đi con quỷ trong lòng cô gái sau lưng ngươi.”

Thương Hạo ngẩn ra một hồi mới cười nói: “Cuối cùng cũng tìm được cô rồi.”

Bạch Quỷ lấy trong tay áo ra một cây bút lông, nhẹ giọng nói: “Giúp ngươi cũng là giúp bản thân ta. Nhưng mà có một việc ngươi đã nghĩ kĩ chưa?”

“Việc gì?”

“Nàng không còn oán ngươi thì cũng sẽ không còn yêu ngươi nữa, sẽ quên đi quá khứ, đối với nàng mà nói đây là một cuộc đời mới. Cuộc đời này sẽ không có ngươi nữa.”

Thương Hạo bỗng cười: “Ta có sinh mạng vĩnh hằng để xông vào cuộc đời nàng, nàng quên một lần thì ta sẽ khiến nàng nhớ lại một lần, quên hai lần ta sẽ khiến nàng nhớ lại hai lần, cho đến khi quên không được nữa mới thôi.”

 

 

Chương 7

Tiểu Thiển tỉnh rồi, nhưng giống như Bạch Quỷ nói, quên hết quá khứ. Nàng mở to mắt hỏi hắn: “Thương Hạo, ngươi là cha ta sao? Tại sao lại đối xử với ta tốt như vậy?”

Hắn mặt không biến sắc chùi vết dơ của kẹo hồ lô trên miệng nàng: “Ta là tướng công của nàng.”

“Nhưng tại sao ta không nhớ ngươi?”

“Bây giờ nàng có biết ta chưa?”

“Biết rồi.”

“Vậy là được rồi.” Thương Hạo cúi đầu hôn lên miệng nàng, mùi kẹo hồ lô ngọt ngào lan tỏa trên vị giác của hắn, “Chuyện trước đây đều không quan trọng, nàng chỉ cần nhớ ta thích nàng, nàng thích ta là được rồi.”

Tiểu Thiển chớp mắt kỳ quái đáp: “Nhưng ta luôn cảm thấy ngươi không thích ta.”

“Ta thích nàng.” Hắn lặp lại bên tai nàng, hết lần này đến lần khác, dường như muốn bù đắp cho lời giải thích ngày xưa còn chưa kịp nói ra, dường như muốn Tiểu Thiển khắc sâu lời này của hắn trong lòng, vĩnh viễn không thể nào quên.

Tiểu Thiển đối với trần thế phồn hoa này vô cùng hiếu kỳ, Thương Hạo bèn đưa nàng ngao du tứ phương, đi rồi lại ngừng, trước đây ở trong tháp Xá Lợi Tiểu Thiển luôn nói nhiều hơn Thương Hạo, còn bây giờ là hắn dắt tay nàng, đi qua Xuân Hạ Thu Đông mà Tiểu Thiển chưa từng thấy, kể cho nàng những chuyện ly kỳ nàng chưa từng nghe. Nhưng cho dù là ở trong tháp Xá Lợi cô tịch hay giữa chốn hồng trần phiền nhiễu, Thương Hạo đều thành công khiến mình trở thành duy nhất của Tiểu Thiển.

Duy nhất mà nàng có.

Trong cơn mưa xối xả ngày hạ, Tiểu Thiển đứng ngồi không yên trên lầu hai của khách điếm, nàng đi đi lại lại trước cửa sổ, nhưng chờ một hồi lâu vẫn không thấy bóng dáng Thương Hạo.

Nàng nóng lòng đến đỏ cả mắt, cuối cùng không nhịn được mà cầm dù chạy vào trong màn mưa, nàng gọi tên Thương Hạo dọc trên con đường đá xanh, giày ướt sũng nước mưa, gió thổi đầu tóc nàng hỗn loạn, Tiểu Thiển lo nhấc váy thì không giữ được tóc, giữ tóc thì lại không nhấc váy được, nàng nóng lòng vứt luôn cây dù, tìm Thương Hạo một hồi rồi lại khóc một hồi. Đi gần hết tiểu trấn thì toàn thân đã ướt đẫm.

Lúc nàng trèo lên bậc thềm thì trượt chân ngã rách đầu gối. Nhìn trái nhìn phải cũng không thấy bóng dáng Thương Hạo, Tiểu Thiển bèn ngồi trong cơn mưa tầm tã khóc ầm lên như một đứa trẻ.

Một tiếng thở dài vang lên sau lưng nàng, một cánh tay mạnh mẽ kéo nàng vào trong lồng ngực ấm áp quen thuộc.

Tiểu Thiển quay lại nhìn thấy mặt Thương Hạo, lập tức vùi đầu vào vòng tay hắn, chùi nước mắt nước mũi vào ngực hắn. Thương Hạo vỗ vỗ đầu Tiểu Thiển, giọng nói run run một cách kỳ lạ: “Nếu vậy thì đừng quên, đừng bao giờ quên ta nữa.”

Thì ra người bị lãng quên, cho dù có che giấu thế nào thì trong lòng vẫn sợ hãi.

Sau trận mưa lớn đó Tiểu Thiển bị bệnh, sốt đến đỏ cả mặt, nàng nhìn Thương Hạo nói mớ, lúc thì gọi hắn là “Mẹ”, lúc thì gọi “Thương thương nào”. Thương Hạo còn đang suy nghĩ có nên mang Tiểu Thiển về Thiên giới để lệnh cho Ty dược thần quân xem bệnh không. Nào ngờ ba ngày sau Tiểu Thiển đột nhiên khỏi bệnh.

Thương Hạo sờ đầu nàng nói: “Lần sau không thấy ta nàng có đi tìm như vậy nữa không?”

Tiểu Thiển nhìn hắn một hồi lâu nhưng chẳng nói câu nào, Thương Hạo khẽ cau mày, còn chưa lên tiếng thì Tiểu Thiển thật thà gật đầu: “Vẫn phải tìm.” Nàng nói rất nghiêm túc, ánh mắt không trống rỗng như thường ngày mà mang theo một chút thâm trầm, nhìn Thương Hạo đến thất thần.

Lúc này Thương Hạo gần như tưởng rằng Tiểu Thiển đã nhớ ra điều gì. Nhưng nàng lại cười, cười trong sáng như thường ngày, không chút hoang mang: “Thương Hạo, tiếp theo chúng ta đi đâu chơi vậy?”

“Nàng muốn đi đâu?”

“Sa mạc, mấy ngày trước nghe người ta nói đi nói lại cái gì mà Trường hà lạc nhật viên, đại mạc cô yên trực*, ta muốn đi xem thử.”

*Sông dài mặt nước tròn lặn. Sa mạc sợi khói thẳng đơn chiếc

Thương Hạo cười: “Nàng hôn ta một cái đi, ta sẽ đưa nàng đi.”

Tiểu Thiển chớp mắt, sau đó nàng giở chăn ra: “Thương Hạo, người ta nói giữa phu thê còn có chuyện thân mật hơn nữa. Ta nằm xuống rồi.” Nàng trơ mắt nhìn Thương Hạo khiến đại ma đầu phải nhíu mắt.

Hắn thở dài rồi kéo chăn đáp cho Tiểu Thiển: “Nàng vừa khỏi bệnh, từ từ thôi. Ta đi thu dọn đồ đã.”

Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại. Trong mắt Tiểu Thiển hiện lên ý cười.

Đúng là nàng đã nhớ ra điều gì, nhưng mà cũng như Thương Hạo nói, chuyện trước đây đều không quan trọng, Bây giờ nàng chỉ cần biết, hắn thích nàng, nàng thích hắn là được rồi.

Leave a comment

4 Comments

  1. khách

     /  May 11, 2013

    Cảm giác bé Thiển hơi gian nha~ >3<
    THANK bạn! Bạn làm việc thật năg suất! ^^

    Reply
  2. Vân Nguyệt Thanh

     /  October 15, 2013

    Ờm, cỏ thì quá non mà trâu thì quá già. Xem ra chàng bị nàng dắt mũi rồi🙂

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: