Bách quỷ tập – Quỷ Tướng (Trung)

Quỷ Tướng (Trung)

Chương 4

Tháng Bảy nóng nực, Tiêu Thành Mộ ngày càng bận rộn, thường qua đêm trong Quân doanh, thỉnh thoảng về Tướng quân phủ cũng mang một thân đầy sát khí.

Thiên Thiên chưa bao giờ nhiều lời hỏi đến chuyện của hắn, chuyện nàng làm nhiều nhất là đàn cho Tiêu Thành Mộ một khúc tỳ bà, cùng hắn uống rượu một đêm.

Đến giữa tháng Bảy, Thiên Thiên ăn uống không tốt lắm, sau khi mời đại phu đến xem mới biết nàng đã mang thai. Thiên Thiên sờ bụng mình, cảm thấy cuộc sống này thật khiến người ta kinh ngạc. Tổng quản trong phủ vội phái người đến Quân doanh thông báo cho Tiêu Thành Mộ.

Thiên Thiên chờ đến nửa đêm, muốn cùng hắn chia sẻ niềm vui trời ban này, nào ngờ chỉ chờ được tùy tùng mang về một câu “Quân vụ bận rộn, an tâm dưỡng thai.”

Nàng biết mình không có gì để oán hận, nhưng vẫn không nhịn được mà cụp mắt nhẹ thở dài.

Tháng Tám, thời tiết dần dần dịu lại, nhưng Thiên Thiên lại càng không màng ăn uống, Hoàng hậu trong cung không biết từ đâu được tin Thiên Thiên mang thai, phá lệ mời thị thiếp này nhập cung.

Lúc Thiên Thiên gặp được Hoàng hậu thì nàng đang ở trong ngự hoa viên cùng Hoàng đế, còn người đứng sau lưng Hoàng đế chính là phu quân Tiêu Thành Mộ nàng nhiều ngày chưa gặp.

Tiêu Thành Mộ nhìn thấy Thiên Thiên cũng hơi ngẩn ra, Hoàng hậu cười nói: “Thiếp nghe nói thị thiếp của Thành Mộ có tin vui nên mời nàng vào cung, cũng là để cùng với người to bụng như thiếp nghe lão ma ma dặn dò. Nào ngờ hôm nay Hoàng thượng người cũng đến, còn mang cả Thành Mộ. Vừa khéo, chắc gần đây Thành Mộ vô cùng bận rộn, các người nhân cơ hội này mà gặp nhau đi.”

Ánh mắt Thiên Thiên rơi trên bụng Hoàng hậu, quả nhiên thấy bụng nàng hơi nhô ra, nàng lại nhìn Tiêu Thành Mộ, hắn chỉ cung kính hành lễ: “Đa tạ nương nương.”

Trong Ngự hoa viên, Hoàng đế và Hoàng hậu đi phía trước, Thiên Thiên và Tiêu Thành Mộ theo sau từ xa, hai người đều không nói lời nào, so với hai người vừa nói vừa cười phía trước thật là một trời một vực. Đi một hồi lâu Tiêu Thành Mộ mới buông một câu: “Sức khỏe có tốt không?”

Thiên Thiên ngoan ngoãn gật đầu.

“Nếu có yêu cầu gì cứ bảo người trong phủ đi làm.”

Nàng tiếp tục gật đầu.

Tiêu Thành Mộ thường ngày ít nói, lúc này nói vài câu thôi đã hết lời, Thiên Thiên nắm lấy tay hắn, viết nhẹ trong lòng bàn tay: “Tường quân ở bên ngoài nhất định phải giữ gìn sức khỏe, như vậy Thiên Thiên mới có thể yên lòng.” Ngón tay nàng nhẹ vạch trong lòng bàn tay chai cứng, giống như móng mèo, khiến lòng bàn tay hắn hơi ngứa. Cô nương này chưa từng có bất kỳ biểu hiện yếu đuối nào trước mặt hắn, nhưng bộ dạng cứ luôn mỉm cười này khiến hắn vô tình nảy sinh luyến tiếc.

Tiêu Thành Mộ mấp máy miệng nhưng còn chưa nói thì bỗng nghe phía trước huyên náo, có thị hệ hô lớn “Bảo vệ Hoàng thượng! Có thích khách!” Sắc mặt Tiêu Thành Mộ trầm xuống, gần như lập tức đẩy tay Thiên Thiên ra bước tới hai bước, lúc này hắn mới quay đầu hét lớn: “Tìm một chỗ an toàn trốn đi!”

Thiên Thiên ngây ngốc nhìn bóng dáng hắn rời đi, cẩm nang luôn giấu trong áo còn chưa kịp đưa cho hắn chỉ đành nằm yên trong tay.

Thị vệ trước mặt bảo vệ Hoàng hậu vừa đánh vừa lui, Hoàng hậu hét lớn: “Tự ta biết tìm chỗ trốn, các ngươi mau đi cầu viện quân.” Lời nàng chưa dứt thì một thanh đao loang loáng từ không trung chém xuống, Hoàng hậu bị một thị vệ đẩy về phía sau, thấy nàng sắp ngã xuống hồ, Thiên Thiên kéo tay Hoàng hậu, nhưng còn chưa đứng vững thì nàng bị ai đó đẩy mạnh sau lưng, hai người cùng ngã xuống hồ.

Trước mắt Thiên Thiên một mảng mơ hồ, bên tai yên ắng, bỗng nhiên nàng nghe thấy tiếng nhảy xuống nước, đôi mắt mơ hồ dường như nhìn thấy một bóng người mặc huyền y bơi về phía nàng.

Nàng đưa tay ra muốn nắm lấy hắn. Nhưng bóng người đó lại ôm lấy một nữ nhân mặc áo vàng. Y phục to rộng của nữ nhân kia nổi trên mặt nước giống như một con kim phụng, cách nàng càng lúc càng xa.

Quan hệ giữa họ khi xưa người như nàng vốn không thể chen vào.

Thiên Thiên, xanh biếc* như một ngọn thủy thảo…

*Thiên: màu xanh lục biếc

Tiêu Thành Mộ kéo Hoàng hậu lên bờ, lúc này thích khách đã bị diệt, cung nhân vội vàng đỡ lấy Hoàng hậu, bỗng có một thị vệ ngập ngừng nói: “Tướng quân… thị thiếp của ngài còn chưa lên.”

Tiêu Thành Mộ khựng lại, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Ngươi nói gì?”

“Vừa rồi… Hoàng hậu nương nương và thị thiếp của ngài cùng rơi xuống nước, nô tài tưởng ngài nhìn thấy rồi…”

Tiêu Thành Mộ lại lao xuống, hắn tìm một hồi mới thấy Thiên Thiên dưới đáy nước, hôm nay nàng mặc y phục màu lục, Tiêu Thành Mộ gần như không nhìn thấy nàng. Chân nàng bị thủy thảo níu chặt, khi Tiêu Thành Mộ bứt được thủy thảo đưa nàng lên bờ thì sắc mặt Thiên Thiên đã xanh đen.

Nàng hầu như không còn hơi thở, Tiêu Thành Mộ ấn vào ngực nàng, dùng lực mạnh đến nỗi như muốn ấn vỡ xương ngực Thiên Thiên, cuối cùng nàng phun ra một ngụm nước, không ngừng ho khan.

Tiêu Thành Mộ thở phào nhẹ nhõm, giống như đánh thắng một trận, ngón tay hắn vẫn còn đang run rẩy, suýt chút nữa… suýt chút nữa là nàng chết rồi, còn mang cả đứa con của hắn.

Thiên Thiên ôm bụng, một tay nắm chặt áo Tiêu Thành Mộ, cổ họng nàng phát ra âm thanh mơ hồ, giống như tiếng ô ô của động vật nhỏ. Tiêu Thành Mộ nhìn lệ châu tuôn rơi trong mắt nàng, bỗng nhiên hắn ý thức được điều gì đó, đầu hắn lập tức trống rỗng.

Thiên Thiên cong người, dưới vạt áo ướt đẫm của nàng, một dòng máu đỏ từ từ chảy ra. “A a…” Nàng chỉ có thể phát ra những từ ngữ không rõ ràng như vậy cùng với nước mắt, đây là cách duy nhất để nàng phát tiết bi thương.

Ngón tay yếu ớt bóp chặt lấy y phục hắn, Tiêu Thành Mộ hoảng hốt ôm nàng vào lòng, sờ đầu nàng, hết lần này đến lần khác nói: “Thiên Thiên, đừng sợ. Thiên Thiên đừng sợ.”

Nhưng khóe miệng hắn lại đang không ngừng run rẩy.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Thành Mộ cảm thấy mình có lỗi với một người, cảm thấy áy náy đến đau đớn.

 

 

Chương 5

Đứa bé mất rồi.

Sau khi Thiên Thiên tỉnh lại thì nghe Tiêu Thành Mộ khàn giọng cho nàng biết sự thật này. Nàng không có phản ứng gì mạnh, chỉ gật đầu như thường lệ, nhưng Tiêu Thành Một lại đưa lòng bàn tay đến trước mặt nàng nói: “Nếu nàng muốn nói gì thì nói đi.”

Thiên Thiên im lặng hồi lâu mới viết vào tay hắn hai chữ “Tướng quân”, ngón tay nàng run run trong tay Tiêu Thành Mộ hồi lâu rồi lại viết: “Xin đừng áy náy.”

Nàng sống không nhiều nhưng cũng biết hai chữ “Thiên mệnh”, có những thứ không giành được, không giật được, có được hay không toàn nhờ duyên cả, mất đi chẳng qua cũng là mệnh thôi.

“Xin lỗi.” Tiêu Thành Mộ im lặng hồi lâu rồi trầm giọng nói: “Nếu bây giờ nàng muốn rời khỏi Tướng quân phủ thì ta có thể đưa nàng đi.”

Thiên Thiên nghe xong lời này lập tức ngẩng đầu nhìn Tiêu Thành Mộ, lần đầu tiên đau đớn trong mắt nàng không hề che giấu mà hiển hiện trước mặt Tiêu Thành Mộ, đến bây giờ hắn vẫn muốn đưa nàng đi, giống như đưa một sủng vật đi vậy… Nhưng đau đớn này chỉ trong một khắc, nàng lại cúi đầu, mang theo một sự cố chấp, nàng lắc đầu.

Tiêu Thành Mộ nắm tay nàng nói: “Nếu nàng không muốn đi thì không ai có thể đuổi nàng hết.”

Đôi mắt nàng sau khi nghe xong câu này bỗng đỏ lên, Thiên Thiên lấy trong áo ra cẩm nang định tặng cho Tiêu Thành Mộ hôm đó, nàng viết lên tay hắn: “Thiếp cầu cho Tướng quân một lá bùa bình an. Không biết lá bùa trong đó có bị rã ra chưa.”

Cẩm nang nhẹ tênh nhưng lại khiến cho Tiêu Thành Mộ cảm thấy nặng nề.

Lúc này bên ngoài có một quân sĩ vội vã đi vào, hắn kề vào tai Tiêu Thành Mộ nói vài câu, thần sắc Tiêu Thành Mộ lập tức trầm xuống. Hắn ngập ngừng nhìn Thiên Thiên, nàng cười đẩy tay hắn ra, ý bảo hắn rời đi.

Tiêu Thành Mộ đứng lên, hắn cúi đầu hôn nhẹ lên trán Thiên Thiên: “Tối nay ta sẽ về với nàng.”

Nhưng tối đó Tiêu Thành Mộ vẫn không về, hôm sau, một đạo Thánh chỉ chiếu cáo thiên hạ, Trung tuần tháng Chín, Trấn viễn Tưởng quân xuất sư biên ngoại để trục xuất người Thát Đát muốn xâm chiếm biên cảnh của Vương triều.

Nghe được tin này, Thiên Thiên chỉ nghĩ đến việc nhìn thấy Tiêu Thành Mộ và Hoàng hậu ở hậu viện Tướng quân phủ hôm đó, lúc đó họ hẹn tháng Mười, nhưng bây giờ lại sớm hơn nửa tháng, thiết nghĩ quân tình biên quan chắc vô cùng khẩn cấp. Thiên Thiên biết lần này Tiêu Thành Mộ đi lành ít dữ nhiều.

Đầu tháng Chín, Tiêu Thành Mộ cũng giành được thời gian về phủ giữa trăm ngàn bận rộn. Hắn không biết tại sao phải gặp Thiên Thiên trước lúc xuất quân cho bằng được, giống như để nhìn thấy nàng một lần, biết nàng đã dưỡng sức khỏe tốt hắn mới có thể yên tâm.

Lúc Tiêu Thành Mộ về thì Thiên Thiên đang hái hoa quế trong tiểu viện, động tác của nàng rất vụng, bận rộn cả ngày mà thành quả lại chẳng có bao nhiêu. Tiêu Thành Mộ đứng dựa bên cửa viện nhìn nàng hồi lâu, không khí thơm nồng đến say lòng, căng thẳng và mệt nhọc nhiều ngày bất tri bất giác tản mát đi hết.

Có lẽ ngay cả Tiêu Thành Mộ cũng không biết lúc này khóe môi hắn cong lên dịu dàng chừng nào.

Thiên Thiên hái hoa mệt, nàng xoay xoay cổ, quay người lại thì thấy Tiêu Thành Mộ. Nàng giật mình đánh rơi lẵng hoa trong tay xuống đất, hoa nàng vất vả hái cả ngày lại tung đầy mặt đất. Nàng vội khom người xuống nhặt, Tiêu Thành Mộ cũng vội đến giúp một tay, vừa giúp nàng nhặt vừa hỏi: “Hái hoa quế làm gì?”

Thiên Thiên ngẩn ra, kéo tay Tiêu Thành Mộ viết: “Tướng quân ngày đêm bận rộn chắc là vô cùng mệt nhọc, hoa quế có thể khiến cảm xúc thư thái, đề thần chấn khí. Thiên Thiên muốn làm cho ngài một cái túi thơm.”

Tiêu Thành Mộ trong lòng ấm áp cười nói: “Được, hôm nay nàng cho ta một cái, ta cũng cho nàng một cái.”

Chuyện may vá của nam nhân không nghĩ cũng biết, túi thơm hắn thêu khiến Thiên Thiên cười run cả người. Tiêu Thành Mộ hơi xấu hổ, nhưng vẫn mặt dày đưa cho Thiên Thiên: “Sau khi phơi hoa quế khô thì nàng bỏ chúng vào trong này nhé.”

Thiên Thiên gật đầu, nụ cười trên mặt tươi tắn hơn bao giờ hết.

Hôm Tiêu Thành Mộ xuất sư Hoàng đế và Hoàng hậu lên cửa thành đưa tiễn, Tiêu Thành Mộ cùng Hoàng đế uống một chén rượu máu rồi tiêu sái quay người rời đi, giống như một Tướng quân nhất định khải hoàn trở về, thần tình vẫn luôn kiên định như trước nay. Hắn không nhìn Hoàng hậu thêm lần nào, xuống thành lâu cưỡi lên chiến mã, ánh mắt tìm kiếm trong đám người mấy lượt, đôi mày khẽ nhíu.

Hắn gọi Tổng quản trong phủ đi đưa tiễn đến hỏi: “Người trong phủ đến cả chưa?”

“Hồi Tướng quân, đến cả rồi.” Tổng quản nghĩ một hồi rồi nói: “Hôm trước Thiên Thiên cô nương đã rời phủ rồi, lúc trước Tướng quân có dặn nếu cô nương muốn đi thì không ai được phép ngăn cản. Tiểu nhân đã cho người báo với Tướng quân rồi, nhưng Tướng quân quân vụ bận rộn chắc là vẫn chưa kịp biết.”

Đi rồi…

Tay cầm cương ngựa của hắn nắm chặt, giật đến mức con chiến mã ngửa đầu chổng vó.

Ánh mắt hắn âm trầm một hồi rồi mới nói: “Đi rồi… cũng tốt.” Sự lạc lõng không đọng lại lâu trên mặt, hắn thúc ngựa đi về phía trước, khải giáp màu đen phản chiếu ánh mặt trời như một Thần tướng: “Xuất binh!”

Advertisements
Leave a comment

1 Comment

  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: