Bách quỷ tập – Quỷ Miêu (Hạ)

Quỷ Miêu (Hạ)

7

Lục Chiêu Sài đặt dĩa cá vừa hấp trước cửa phòng A Miêu, sau đó gắng sức quạt gió vào khe của, mùi thơm của cá hấp từng đợt từng đợt bay vào phòng. Lục Chiêu Sài dụ dỗ: “A Miêu, đói không?”

Trong phòng không có động tĩnh, Lục Chiêu Sài lại gọi mấy tiếng nhưng A Miêu vẫn mặc kệ hắn. Hắn bất lực thở dài, gõ cửa cả buổi, hết lời ngon ngọt rồi mà A Miêu vẫn lòng dạ sắt đá mặc kệ hắn. Lục Chiêu Sài nghĩ bụng, cô nhóc này cứng rắn như vậy thì nuôi cả đời là chắc gian nan lắm đây. Ý nghĩ này vừa xuất hiện liền khiến Lục Chiêu Sài giật mình.

Nuôi cả đời? Đùa à, A Miêu đâu phải là một con mèo, sớm muộn gì cô cũng có cuộc sống của mình, sẽ lấy chồng sinh con, còn hắn cũng sẽ lấy vợ, trừ khi…

“Anh lấy em nhé!”

A Miêu đột nhiên mở cửa phòng, cô đứng trước cửa nghiêm túc nói. Lục Chiêu Sài đang ngồi xổm trên đất ngẩng đầu lên nhìn A Miêu, ngơ ngác một hồi: “Cái gì?”

“Chiêu tài đại nhân, A Miêu thích anh, anh lấy em nhé.” Nói xong cô cũng khom người xuống, nhìn thẳng vào mắt Lục Chiêu Sài nói, “Anh cũng thích A Miêu đúng không? Đúng không?” Đối diện với A Miêu từng bước tiến gần, Lục Chiêu Sài từ từ lui về phía sau, cuối cùng ngồi bệt xuống đất, A Miêu cũng không khách sáo, trực tiếp bò lên người hắn, thấy môi sắp chạm môi, mắt nhìn tình huống mình nghĩ sắp xảy ra, Lục Chiêu Sài hét lớn:

“Khoan đã!”

A Miêu dừng lại, cô ngồi lên chân hắn, mở to hắn nhìn hắn hỏi: “Anh không thích A Miêu sao?”

Lục Chiêu Sài bóp trán, không dễ gì mới đè nén được cảm xúc hỗn loạn: “Sao đột nhiên lại nói chuyện này…”

“Em muốn nói từ lâu rồi, vì em rất bảo thủ nên luôn giấu tâm tư của mình.” Lục Chiêu Sài nghe xong chỉ biết giật giật khóe môi, bộ dạng bây giờ của cô gọi là bảo thủ sao? Bảo thủ đây sao! A Miêu mặc kệ hắn nghĩ thế nào, cô tiếp tục nói: “Anh không thích A Miêu sao?”

“Không… nhưng mà cô vẫn còn nhỏ.”

“Không hề, dùng tuổi của các người để tính thì A Miêu đã hai mươi rồi.”

Lúc này lục Chiêu Sài tâm trạng hoảng loạn hoàn toàn không chú ý đến cách dùng từ của A Miêu, chỉ một lòng nghĩ xem nên cự tuyệt cô thế nào. A Miêu thì lúc này đang vòng tay ôm cổ Lục Chiêu Sài, tay còn lại dán trên ngực hắn, sau đó liền áp môi mình lên môi Lục Chiêu Sài.

Lục Chiêu Sài nghệch ra.

Cái lưỡi nhỏ mềm mại liếm lên môi hắn, sau đó nghịch ngợm chui vào miệng hắn quậy phá. Nụ hôn của A Miêu non nớt nhưng vô cùng quyến rũ. Không biết thời gian trôi qua bao lâu, lúc hai người đều thở hổn hển thì A Miêu rời Lục Chiêu Sài, nhưng môi hắn vẫn còn quyến luyến giữ lấy cô trong chốc lát.

A Miêu cười híp mắt, cô dán bên tai Lục Chiêu Sài nói: “Chiêu tài đại nhân, anh không gạt được em đâu, anh động lòng rồi.”

“Anh thích em.”

Câu này giống như một lời phá giải định thân chú của Lục Chiêu Sài, hắn lập tức đẩy A Miêu ra đứng dậy, lê cái chân bị gãy đi, sau đó mở cửa thất thểu chạy trốn…

Nhìn cánh cửa bị đóng chặt, A Miêu thất thần lẩm bẩm: “Mình… nhảy tới rồi mà.” Cô ngồi trên mặt đất lạnh lẽo sờ môi mình, sau đó má nóng đỏ lên: “Ai da, mùi vị thật lòng của Chiêu tài đại nhân ngon quá, ngon hơn bất cứ loại cá nào! A, xấu hổ quá!”

Tối đó Lục Chiêu Sài ngồi ở ghế công viên hút thuốc cả đêm.

Hắn biết rõ hơn ai hết những xung động kỳ lạ khi A Miêu ngồi trên người mình là gì, hắn không biết mình có thích A Miêu hay không, sống bao nhiêu năm nay hắn vốn chưa từng nếm thử mùi vị tình yêu. Nhưng bất kể tình cảm hắn đối với A Miêu thế nào, trong giây phút hắn bị thôi thúc đó, Lục Chiêu Sài cảm thấy mình giống như một ông chú xấu xa đi dụ dỗ một cô bé loli.

Thật… khiến cho người ta phải thóa mạ…

 

 

8

Cứ trốn tránh mãi cũng không phải là cách. Cuối cùng sáng sớm hôm sau Lục Chiêu Sài vẫn phải về nhà. Đẩy cửa phòng ra, Lục Chiêu Sài thấy A Miêu đang nằm bò trên đất trong phòng khách. Hắn hoảng hốt bước lên phía trước xem xét kĩ một hồi, phát hiện cô chỉ đang ngủ hắn mới yên tâm.

Nhìn bộ dạng của cô chắc là cả đêm qua ở tư thế này. Trong lòng Lục Chiêu Sài có hơi áy náy, tối qua hắn xông ra cửa bỏ đi không biết trong lòng A Miêu nghĩ thế nào, có tưởng là hắn ghét cô không? Cô nhóc này chắc là buồn lắm…

Lục Chiêu Sài ôm cô về giường, vừa muốn rời đi thì A Miêu bỗng kéo góc áo hắn. Cô vẫn còn ngủ, mơ mơ hồ hồ gọi: “Chiêu tài đại nhân.” Gọi hết lần này đến lần khác khiến tim hắn nhũn ra.

Chưa từng có ai gắn bó với hắn như vậy, hắn từng nghĩ là tình cảm như vậy sẽ chỉ là một thứ gánh nặng, nhưng bây giờ hắn bỗng thấy gánh nặng như vậy lại khiến người ta vui vẻ một cách kỳ lạ. Lục Chiêu Sài thở dài, ngồi xuống bên giường A Miêu.

Hắn thấy cái mũ y tá đội lệch vẫn ở trên đầu cô, trong lòng nghĩ chắc là cô ngủ không thoái mái nên đưa tay lấy cái mũ xuống…

Tai… mèo?

Lục Chiêu Sài nhìn thấy hai cái tai trên đầu A Miêu liền ngẩn ra. Hắn cảm thấy kỳ quái vì sao cô nhóc này phải đeo đồ trang sức thế này, nhưng khi hắn bóp cái tai mèo đó, thần tình Lục Chiêu Sài cứng đơ như bị sét đánh. Đây… đây là hàng thật đó.

Tai bị cào ngứa, A Miêu thoải mái chà vào lòng bàn tay Lục Chiêu Sài, sau đó xoay xoay tai, liếm liếm miệng rồi ngủ tiếp.

Một phút trôi qua trong im lặng, A Miêu đột nhiên choàng tỉnh, cô hoảng hốt sờ cái mũ y tá trên đầu mình, phát giác cái mũ biến mất, dời mắt sang nhìn ánh mắt chấn động của Lục Chiêu Sài, A Miêu lập tức hóa đá. Khi phản ứng lại được rồi, A Miêu bèn níu chặt tay Lục Chiêu Sài vừa nói vừa khóc:

“Không phải như anh nghĩ đâu Chiêu tài đại nhân! Anh nghe em giải thích đi!”

Lục Chiêu Sài buồn bã nói: “Vậy sao, thì ra đây mới là nguyên nhân thật sự em phải ở bệnh viện, thì ra vì cái này nên họ mới ngược đãi em. A Miêu… Thật không dễ dàng gì.”

“A…” Lúc này đổi lại là A Miêu ngẩn ra.

“Vì sợ người khác biết tai em khác với người thường nên em luôn đội mũ y tá, em luôn giả điên giả khờ, không cho anh biết quá khứ của em.” Lục Chiêu Sài đau lòng ôm A Miêu vào lòng: “Em yên tâm, sau này anh sẽ không để người khác ức hiếp em nữa. Không sao, không sao rồi. Em đừng căng thẳng, anh không để tâm đâu.”

Này… có phải anh hiểu lầm gì rồi không. A Miêu mấp máy miệng, nhưng trong vòng tay dịu dàng của Lục Chiêu Sài, cuối cùng cô vẫn lựa chọn không nói gì hết.

Không khí trong phòng đang tốt đẹp, A Miêu đang nghĩ có nên nhân lúc này làm luôn việc kia không, bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa chói tai vang lên. Lục Chiêu Sài vỗ vỗ vai A Miêu sau đó một mình đi mở cửa. A Miêu ngồi trên giường giận dữ nắm chặt tay, cô thề là nếu công ty bảo hiểm đến quảng cáo thì cô nhất định khiến hắn khóc mà trở ra.

“Xin chào, tôi tên Lưu Ba, tôi đến tìm Miêu ngốc.”

Ngoài cửa truyền vào giọng đàn ông lạnh lùng khiến A Miêu đang ngồi trên giường cứng người. Cô âm thầm trốn sau cửa phòng nhìn ra cửa lớn. Sau đó… lập tức hóa đá.

Lục Chiêu Sài xem xét người đàn ông ngoài cửa, trong lòng vô thức dấy lên cảnh giác, nhưng chưa kịp chờ hắn lên tiếng thì ánh mắt người đàn ông áo đen bèn rọi vào phòng, hắn vẫy tay ra lệnh: “Tới đây.”

 

 

9

Hắn chỉ vẫy nhẹ tay vậy thôi mà A Miêu đã cúi đầu thật thà đi tới.

Đi ngang qua Lục Chiêu Sài, hắn vô thức muốn đưa tay ra giật A Miêu lại, nhưng còn chưa chạm vào A Miêu thì đã bị Lưu Ba chìa tay ra ngăn lại: “Anh à, xin lỗi, làm phiền nhiều ngày rồi, hôm nay tôi đến để đưa mầm họa này đi.”

Đưa đi? Lòng bàn tay Lục Chiêu Sài lạnh đi, hắn mạnh mẽ giật tay A Miêu lại rồi nhìn thẳng vào Lưu Ba nói: “Chuyện này phải hỏi ý A Miêu đã.” Đối với người ôn hòa như Lục Chiêu Sài thì đây là lần đầu hắn tranh chấp với người khác như vậy.

Tai A Miêu động đậy, ánh mắt sáng lên nhìn Lục Chiêu Sài, hắn nói vậy tức là chỉ cần cô không muốn đi thì không ai có thể đưa cô đi phải không… Quả nhiên trong lòng Chiêu tài đại nhân có cô! Nghĩ vậy A Miêu bèn cảm động rơm rớm nước mắt.

Lưu Ba nhíu mắt, lúc này mới xem xét Lục Chiêu Sài từ trên xuống dưới rồi nói: “Ý của tôi chính là ý của nó.”

Lục Chiêu Sài dời ánh mắt sang người A Miêu, cau mày hỏi: “Ý của em à?”

“Không không không! Tuyệt đối không phải!” A Miêu vội lắc đầu phủ nhận. Sắc mặt Lưu Ba lạnh đi.

Lục Chiêu Sài thầm sảng khoái trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn bày ra bộ dạng đứng đắn: “Anh xem đi, không phải ý của cô ấy.”

Lưu Ba cười lạnh một tiếng rồi đẩy cánh tay đang níu lấy A Miêu của Lục Chiêu Sài, hắn không nói thêm câu nào bèn kéo người đi. Lục Chiêu Sài biến sắc nhưng còn chưa kịp phát tác thì nghe A Miêu kêu lớn: “Phụ thân phụ thân, con không đi đâu, con tìm được chồng rồi, cha nhìn anh ấy đi, cha nhìn anh ấy đi.”

Phụ… thân? Lục Chiêu Sài nghệch mặt ra, người chỉ trạc tuổi hắn mà lại là… phụ thân?

A Miêu quả nhiên là tuổi vị thành niên… Quả nhiên hắn là một ông chú xấu xa dụ dỗ thiếu nữ vô tri sao? Như có sét đánh giữa trời quang, Lục Chiêu Sài ngây ngốc cứng đờ người.

A Miêu lại không biết suy nghĩ của Lục Chiêu Sài, cô nói với Lưu Ba: “Hôm qua con nói với anh ấy chuyện này rồi, vừa rồi anh ấy đang định đồng ý với con thì phụ thân đến.” Giọng A Miêu oán trách, Lưu Ba nghe xong lại cười phì: “Lấy chồng?” Hắn kéo tai A Miêu, “Ham chơi chưa bỏ, đầu óc chưa lớn, ngay cả tai còn chưa tiến hóa hết mà đã đòi lấy chồng, cha không nuôi cô để gây họa cho loài người đâu.”

“Con không gây họa cho Chiêu tài đại nhân!”

A Miêu vội giái thích, Lục Chiêu Tài nản lòng nói chen vào: “Không sai, em vẫn chưa thành niên, không nên kết hôn sớm như vậy. Em vẫn nên theo… ba em về thì hơn.”

“Em thành niên rồi!” A Miêu nóng lòng hất tay Lưu ba kéo Lục Chiêu Sài nói: “Em đã hai mươi tuổi rồi, chỉ là… chỉ là…” Cô cắn răng nói, “Em là người hành tinh Mèo! Bề ngoài trông nhỏ hơn con người một chút xíu, nhưng mà em đã hai mươi tuổi rồi, chỉ là đầu óc chưa lớn, không thể nào khiến cái tai biến mất thôi…”

“Người… hành tinh Mèo.” Lục Chiêu Sài liên tiếp bị sét đánh từ cháy từ trong ra ngoài, lúc này hắn đã quên mất mình nên biểu hiện thế nào.

A Miêu cong môi đáng thương nhìn Lục Chiêu Sài: “Anh… ghét người ngoài hành tinh sao?”

Hắn đối với người ngoài hành tinh vốn chẳng thể nói là ghét hay không.

Lưu Ba giật A Miêu lại lôi thẳng ra cửa: “Ngay cả thân phận cũng chưa nói mà đã muốn kết hôn với người ta. Làm bừa!”

Lần này A Miêu không giãy dụa nữa, chỉ quyến luyến nhìn Lục Chiêu Sài, cho dù hắn chỉ kéo cô lại thôi, vô thức giữ cô lại một chút cũng được. Đừng để cô cảm thấy tất cả những gì cô làm trong thời gian qua đều thất bại.

Nhưng Lục Chiêu Sài chỉ ngây ngốc đứng ở cửa, quên mất phải biểu hiện thế nào.

“Chiêu tài đại nhân…” Anh lại muốn vứt bỏ A Miêu sao?

“Khoan đã!” Lục Chiêu Sài bỗng nhiên sực tỉnh hét lớn, “Chờ đã!”

Lưu Ba nghe hắn hét đến sức cùng lực kiệt thì nể mặt dừng bước, Lục Chiêu Sài vội bước tới phía trước, ánh mắt vẫn chưa hết kinh ngạc, hắn ôm mặt cho bình tĩnh lại rồi hít một hơi thật sâu: “Có thể anh không tiếp nhận được người ngoài hành tinh.”

A Miêu thất vọng cụp mắt, vẻ mặt thất bại.

“Những chuyện liên quan đến em thật là chuyện nào cũng khiến người ta kinh ngạc, nhưng vừa rồi anh nghĩ, nếu sau này anh cưới một người vợ bình thường thì so với cưới em có phải cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán không…” Hắn thở dài, bất lực cười nói, “Bởi vậy nếu A Miêu là người ngoài hành tinh thì anh có thể vừa nuôi em vừa thử làm quen dần. Anh chờ em từ từ trưởng thành, em cũng chờ anh từ từ làm quen có được không?”

A Miêu ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy ánh nắng rực rỡ.

Nhưng cô vẫn chưa quên người đang giật lấy mình từ sau lưng, cô quay đầu mắt ngấn nước nhìn Lưu Ba: “Phụ thân, được không?

Lưu Ba im lặng hồi lâu: “Chẳng ra gì cả!” Sau đó thở dài buông tay.

 

 

Vĩ thanh

Một năm sau.

“Í… A Miêu, tai của em…”

“Biến mất rồi, biến mất rồi phải không! Hôm qua có một cô gái tên Bạch Quỷ đến đây, cô ấy nói một loạt mấy lời kỳ quái sau đó lấy bút chấm lên đầu em, vậy là nó biến mất. Cô ấy nói em nên trưởng thành rồi!”

Lục Chiêu Sài cười cười: “Ừ, đúng là trưởng thành không ít rồi.”

“Vậy Chiêu tài đại nhân đã quen chưa?”

“Ừ, gần quen rồi.”

“Hay quá! Vậy hôm nay chúng ta tạm ngừng để làm việc cần làm đi.”

“Việc gì?”

“Động phòng đó.”

Advertisements
Leave a comment

4 Comments

  1. mèo dễ thương quá, thanks nàng

    Reply
  2. hi, cứ gì liên quan đến mèo là mình thích
    nhưng mà ko hiểu lắm, trong ng A Miêu có quỷ gì? Quỷ “vị thành niên” à?

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: