Bách quỷ tập – Quỷ Miêu (Thượng)

Quỷ Miêu (Thượng)

1

Hôm nay Lục Chiêu Sài bị cảm, đầu váng mắt hoa eo mất sức tay chân run rẩy, lúc bỏ món ăn chính vào dĩa, hắn hắt hơi một cái, tay run lên, món cá tuyết vừa chiên xong rơi bèn xuống đất, hắn vô thức thò tay xuống nhặt, bỗng ngón trỏ truyền đến một cơn đau nhói.

Hắn chớp mắt ngẩn ra nhìn ngón tay đang nhỏ máu của mình, bên trên có hai dấu răng sâu đến đáng sợ, hắn dời tầm mắt, dưới bệ bếp có một con mèo mướp lông vàng đang đứng đó, nó cong lưng, xù lông, dùng đôi mắt vàng kim hung ác trừng hắn. Còn bên chân nó chính là con cá tuyết hắn vừa đánh rơi.

Một người một mèo đối mặt một hồi, Lục Chiêu Sài điềm đạm nói: “Được rồi, con cá tuyết này tao không cần nữa, nhưng mày không được ăn ở đây.”

Lời hắn còn chưa dứt thì một phụ bếp đột nhiên kêu toáng lên: “Trời ơi! Sao ở đây lại có mèo hoang! Xem tao đuổi mày thế nào.” Nói xong liền cầm chổi đi về bên này, con mèo mướp vàng nhe răng phát ra tiếng gầm gừ uy hiếp.

Lục Chiêu Sài ho vài tiếng, giữ phụ bếp lại: “Để tôi vứt nó ra được rồi.” Hắn xách cổ con mèo lên, nó lập tức phát cuồng, bốn chân không ngừng huơ loạn, cào lên tay Lục Chiêu Sài không ít vết thương.

Lục Chiêu Sài không giận, xách nó vứt ra cánh cửa sau bếp rồi đóng cửa lại.

Lúc này đang là đêm đông, chân trời tuyết bay nhè nhẹ, không khí lạnh giá khiến con mèo run lên từng hồi, nó kiên trì dùng móng cào cửa, dường như làm vậy là có thể cào ra một cái lỗ trên cửa.

“Meo! Meo…”

Tiếng kêu của con mèo từ phẫn nộ cực độ chuyển sang bi thương, cánh cửa sắt giống như một môn thần mặt lạnh, lạnh lùng ngăn cách nó và đồ ăn, có lẽ đêm nay đói khát lạnh giá sẽ lấy mạng của nó.

Bỗng nhiên một luồng ánh sáng yếu ớt chiếu bên người nó. Cửa sau của nhà bếp hé ra một khe hở, một con cá tuyết đựng trong hộp được đẩy ra. Con mèo đói đến mờ mắt, chỉ thấy bóng dáng một người đàn ông lướt qua lướt lại trong ánh yếu ớt.

“Từ từ ăn.” Hắn vừa nói vừa xoa đầu con mèo, những dấu vết bị mèo cào trên tay có chỗ còn chưa cầm máu.

Con mèo trấn định nhìn hắn một lúc, sau đó cố gắng chà vào lòng bàn tay hắn, “Meo” một tiếng gần như đang run rẩy. Nó cúi đầu xuống bắt đầu gặm con cá tuyết.

Lục Chiêu Sài nhìn nó một lúc rồi đứng dậy, đại não hơi thiếu dưỡng khí, mắt hắn đen lại, ôm đầu đi rửa tay rồi lại tiếp tục làm thức ăn.

Lúc tan ca đã là 11 giờ tối, Lục Chiêu Sài ngồi ở ghế chính toàn thân mệt mỏi, mơ hồ lái xe, ở ngã đường phía trước phải rẽ trái, bỗng nhiên đại não như bị mất cân bằng, hắn bẻ vô lăng hướng qua bên phải.

“Ầm!” Hàng cây bên đường gần như bị đụng gãy ngang, túi khí bung ra. Thế giới của Lục Chiêu sài trở nên vô cùng hỗn loạn, âm thanh ồn ào, đèn đường chói mắt, mùi xăng, đau đớn như xương chân đã bị nứt gãy, nhưng dần dần, tất cả mọi cảm quan ngày càng rời xa hắn, chỉ có tiếng mèo kêu yếu ớt dường như ở ngay bên tai hắn, cứ vang vọng không ngừng.

Hắn cảm thấy có thứ gì đó kéo vạt áo của hắn lôi ra khỏi cửa sổ bị vỡ, hắn xoay mắt nhìn, là con mèo mướp mắt vàng đó.

Thấy hắn nhìn mình, mèo mướp lên tiếng: “Anh cố lên, tôi còn chưa báo ơn, anh không thể chết được!”

Mèo… nói chuyện?

Lục Sài Chiêu cảm thấy có phải hắn bị đụng xe nên điên rồi không, hắn nhắm hai mắt, hôn mê triệt để.

 

 

Chương 2

Lúc hắn tỉnh lại là đang ở bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng. Đầu giường có y tá đang thay nước truyền dịch cho hắn, thấy hắn mở mắt, y tá bèn nói: “Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi.”

“Tôi…” Giọng hắn rất khàn, “sao rồi?”

“Tai nạn xe, đã nằm viện hai ngày rồi, anh không nhớ gì hết sao? Lúc xe cấp cứu đến thì anh đang nằm bên ngoài xe, chiếc xe đã bốc cháy rồi, chân anh thì bị gãy hoàn toàn mà lúc đó vẫn còn kiên cường bò ra khỏi xe được. Thật không dễ gì.”

Vậy sao… thì ra hắn kiên cường đến vậy.

Nhưng tại sao chỉ cần hắn vừa nhớ lại cảnh tượng lúc xảy ra tai nạn thì trong đầu toàn tiếng mèo kêu vậy.

Lúc y tá rời đi, Lục Chiêu Sài yên lặng nhắm mắt dưỡng thần, hắn nghĩ ông chủ kiêm bếp trưởng là hắn đây biến mất tăm hai ngày chắc nhà hàng loạn cả lên rồi, bây giờ phải nhanh chóng liên hệ với các Giám đốc mới được, nhưng hắn không nhớ số của họ, di động lại không có đây…

“Anh tỉnh rồi sao?” Đột nhiên một giọng nói như trẻ con vang lên bên tai hắn, hắn mở mắt thì thấy một cô gái ăn mặc như y tá đứng bên giường bệnh của mình, độ tuổi áng chừng không quá mười sáu, nón trên đầu cô y tá đội lệch, một đôi mắt vàng kim nhìn chằm chằm vào hắn, “Sức khỏe đã đỡ chưa? Còn có chỗ nào không khỏe không, tôi đến đây để hầu hạ anh. Anh cần phục vụ thế nào tôi đều có thể cung cấp!”

Lục Chiêu Sài im lặng hồi lâu rồi nhàn nhạt lên tiếng: “Khoa thần kinh ra cửa quẹo phải.”

Cô gái nhìn hắn một hồi rồi vỗ tay nói: “A! Câu này của anh là đang ghét bỏ tôi phải không!”

Biểu hiện của Lục Chiêu Sài quả thật đã biến thành ghét bỏ: “Phòng bệnh không thể tùy tiện bước vào, trẻ con nên ngoan ngoãn ở chỗ của mình đi.”

“Nhưng mà…” Cô gái uất ức dẩu môi, “Tôi thật là đến đây để hầu hạ anh mà. Tôi còn chưa làm gì hết sao anh đã chê bai tôi rồi…”

Làm à… Cũng ghê nhỉ? Lục Chiêu Sài không thèm để ý đến cô gái, nhắm mắt yên lặng dưỡng thần. Chưa được bao lâu thì hắn cảm thấy một luồng gió mát mát thổi lên cánh tay bị châm kim, hắn không thèm mở mắt hỏi: “Cô làm gì vậy?”

“Thổi giúp anh, như vậy sẽ không đau nữa.”

“Không cần. Cô yên lặng một lúc thì tôi sẽ thoải mái hơn.”

Cô gái thật thà yên lặng, một lúc sau cô lại bắt đầu nhét đồ vào trong chăn của hắn, đôi mày Lục Chiêu Sài ngày càng nhíu chặt, sau khi cảm giác được nệm giường ẩm ướt thì hắn bực bội mở mắt: “Cô lại làm gì vậy!” Nhìn khuôn mặt vô tội và uất ức của cô gái, Lục Chiêu Sài thở dài một tiếng, cảm thấy mình hình như hung ác quá mức rồi, dù gì đối phương cũng chỉ là một cô bé bị bệnh.

Nhưng khi hắn mở chăn ra, thấy mình bị vùi trong nội tạng heo còn vấy máu, đầu óc hắn lập tức hỗn loạn, lại nhìn sang cô y tá, chỉ thấy cái túi nilon màu xanh trong tay cô vẫn còn mấy miếng thịt heo sống để nguyên da.

“Cô…” Bất kỳ lời nói nào cũng không thể biểu đạt tâm trạng của hắn lúc này.

Cô gái vội giải thích: “Mùa đông trong ổ không có thức ăn, anh sẽ bị đói chết, tôi đã tìm thức ăn cho anh rồi…”

Trong ổ trữ thức ăn sống qua mùa đông… tức là bây giờ cô đang đóng vai động vật hoang dã sao? Khóe miệng Lục Chiêu Sài giật giật, không biết mình nên phản ứng thế nào.

“Tôi không dễ gì mới tìm được đó, anh… anh không thích sao?” Cô gái mấp máy miệng, trên mặt dần hiện vẻ thất vọng, cô cúi đầu chớp mắt, yếu ớt lẩm bẩm: “Anh không thích vậy tôi đi tìm thứ khác cho anh đây.”

Thần kinh Lục Chiêu Sài nhảy lên, hắn vội nói: “Không! Đừng tìm thứ khác, tôi rất thích.” Câu nói để lấp liếm này vừa thốt ra lại khiến mắt cô gái từ thất vọng não nề dần dần sáng lên, bộ dạng ngơ ngác của cô khiến lòng Lục Chiêu Sài mềm đi. Thôi vậy, dù sao cũng chỉ là một cô bé bị bệnh, hắn cứ thuận theo cô một chút cũng không có gì to tát lắm, Lục Chiêu Sài nghĩ vậy, thần sắc trên mặt cũng dịu đi, hắn nghiêm túc lặp lại, “Ừ, tôi rất thích.”

Môi cô gái từ từ cong lên thành nụ cười tươi tắn, cả người rực rỡ như ánh nắng mặt trời sau cơn mưa: “Chiêu tài* đại nhân! Anh thật là một người tốt dịu dàng!”

*Chiêu Sài và Chiêu tài đều đọc là Zhao cai

Chiêu tài đại nhân… Lục Chiêu Sài còn chưa kịp tỏ thái độ với danh xưng này thì cô gái móc trong đống thịt heo sống ra một cái di dộng, bên trên dính đầy máu, cô gái nói: “Đây là di động của anh, trả về cố chủ.”

Lục Chiêu Sài ngậm ngùi nhìn cái di động bê bết máu trong tay mình. Cô gái vui vẻ vẩy vẩy máu trên tay nói: “Ngày mai tôi vẫn sẽ đến chăm sóc anh, hôm nay hết giờ rồi, tôi đi trước đây!”

Nói xong cô chạy ra khỏi cửa như một cơn gió, cửa đóng lại thật mạnh rồi lập tức bị mở ra lại, cô gái thò đầu vào nói lớn: “Suýt chút nữa thì quên, tôi tên là A Miêu!” Cửa phòng bệnh lại bị đóng lại. Lần này đúng thật là yên tĩnh triệt để.

Lục Chiêu Sài nhìn đống thực phẩm tươi sống trên giường mình, máu tươi chảy ròng ròng, còn có cái di động ngâm máu bị hư kia nữa, hắn chỉ đành ngửa mặt lên trời thở dài.

“Thật ra… là ai thuê người chơi mình vậy.”

Leave a comment

4 Comments

  1. thanks nàng nhiều lắm, truyện hay quá

    Reply
  2. Lục Chiêu Sài im lặng hồi lâu rồi nhàn nhạt lên tiếng: “Khoa thần kinh ra cửa quẹo phải.”
    công nhận anh này nc tỉnh dễ sợ😀 “Mùa đông trong ổ không có thức ăn, anh sẽ bị đói chết, tôi đã tìm thức ăn cho anh rồi…” :))

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: