Bách quỷ tập – Quỷ Miêu (Trung)

Quỷ Miêu (Trung)

3

Sáng sớm hôm nay, Lục Chiêu Sài mặc kệ lời khuyên can của bác sĩ và y tá đòi xuất viện cho bằng được, trên người hắn chỉ bị thương nhẹ, có điều chân gãy rồi, đi lại không tiện lắm.

Hắn không chú ý rằng có một con mèo mướp nhỏ lén lút bám theo hắn ra khỏi cửa bệnh viện đến khi hắn gọi xe rời đi. Mèo mướp nhìn chiếc taxi đi xa dần, tội nghiệp kêu lên vài tiếng như đang nói: “Chiêu tài đại nhân, mang tôi theo với…”

Lục Chiêu Sài đi vào nhà hàng, vốn muốn ngồi canh giữ trận địa, nhưng người trong nhà hàng thấy hắn gãy một chân bèn hỏi chuyện xảy ra hôm trước, rồi lập tức vừa mắng vừa đuổi hắn về nhà, Lục Chiêu Sài đành bất lực một mình đi về.

Nhưng hắn không thể nào ngờ được có một cô gái đang chờ trước cửa nhà hắn, đầu đội cái mũ y tá chuệch choạc, đôi mắt vàng kim sáng rực nhìn hắn nói: “Chiêu tài đại nhân, tôi đến hầu hạ anh đây.”

Lục Chiêu Sài lập tức cảm thấy rã rời, hắn xoa xoa huyệt Thái dương lẩm bẩm: “Rốt cuộc là làm thế nào mà tìm tới đây được, bệnh viện không trông chừng người bệnh sao?”

A Miêu vểnh tai, nghe xong câu này thì lập tức giận dữ nói: “Đúng đó, chẳng trông chừng người bệnh gì cả, Chiêu tài đại nhân đã tàn phế rồi mà sao có thể để anh chạy lung tung được, nếu không phải tôi trộm hồ sơ của bệnh viện để tìm đến đây thì một mình anh làm sao sống cô đơn khổ sở như vậy nổi, chỉ nghĩ thôi A Miêu cũng thấy đau lòng rồi.” Cô chùi mấy giọt nước mắt không mặn không nhạt rồi nắm chặt tay nói: “Nhưng mà không sao hết! Bây giờ Chiêu tài đại nhân có A Miêu bên cạnh, tôi sẽ giúp anh lo liệu mọi việc.”

Nghe xong những lời khảng khái của cô, Lục Siêu Sài móc cái di động mới mua ra gọi 120*: “Alô, xin chào, các vị có một bệnh nhân tâm thần chạy ra ngoài, ừ, đúng, bây giờ đang ở nhà tôi, xin giúp đỡ.”

*120: số gọi xe cấp cứu

Không chờ hắn báo địa chỉ, A Miêu vội nhảy tới giật điện thoại của hắn cúp máy. Cô quay đầu lại, rơm rớm nước mắt phẫn nộ nói: “Chiêu tài đại nhân sao có thể bôi nhọ A Miêu như vậy! A Miêu thông minh thế này làm gì có chỗ nào giống bệnh nhân tâm thần!”

Chỗ nào mà chả giống chứ… Lục Chiêu Sài còn chưa kịp phản bác thì lại thấy A Miêu lau khô nước mắt, vẻ mặt kiên nghị vỗ vai hắn nói: “Không! Không sao hết, A Miêu không sao hết! Bởi vì tình yêu sâu sắc của A Miêu đối với đại nhân có trời cao chứng giám!”

“Này…” Ở đâu ra mà yêu vậy?

“Đại nhân ngược đãi A Miêu trăm ngàn lần thì A Miêu cũng đối với đại nhân như tình yêu đầu tiên! Cho dù trời đất sụp đổi tôi vẫn sẽ mãi kiên quyết ở bên cạnh đại nhân!”

Lục Chiêu Sài ôm đầu thở dài, xoa cánh tay bị A Miêu giật điện thoại, cứng rắn nói: “Cô nên kiên quyết ở bên bệnh viện thì hơn, tôi không cần tình yêu của cô cũng không cần cô chăm sóc, cô một mình chạy ra đây sẽ khiến cha mẹ lo lắng lắm đó! Mau về đi, đừng để tôi báo cảnh sát.”

Thần thái trên mặt A Miêu bị sự lạnh nhạt của Lục Siêu Sài từ từ chuyển sang ảm đạm, cô cúi đầu nói: “Cha mẹ… từ lâu đã không còn nữa, họ không lo lắng đâu.”

Cánh tay lấy chìa khóa của Lục Chiêu Sài khẽ cứng lại, trong đầu hắn đối với cô gái này nảy sinh đủ các loại suy đoán bi thảm, thấy vẻ mặt lạc lõng của cô, Lục Chiêu Sài thật muốn nuốt những lời vừa nói vào bụng lại. Nhưng một khi những tổn thương do lời nói đã tạo thành thì không thể nào bù đắp lại được. Hắn ho vài tiếng che giấu sự bối rối: “Tóm lại chỗ của tôi không phải là nơi cô nên ở, về bệnh viện đi.”

Nói xong hắn đẩy cửa bước vào. A Miêu vẫn cúi đầu, cho đến trước lúc Lục Chiêu Sài đóng cửa…

“Chiêu tài đại nhân không thích A Miêu sao, A Miêu… mang phiền phức đến cho anh sao?”

Qua khe cửa, bóng dáng cô gái mảnh mai đáng thương, chiếc mũ y tá chuệch choạc lại trượt lên trượt xuống.

Không thể thương hại không thể thương hại! Lục Chiêu Sài quyết tâm đóng sầm cửa lại

Con đường vắng lặng yên tĩnh một hồi, cuối cùng có tiếng cô gái yếu ớt nhẹ vang lên: “Xin lỗi.”

4

“Haiz… báo cái ơn thôi mà cũng có thể làm hỏng. Thật là ngốc hết thuốc chữa.” Con mèo mướp vàng bò trên vỉa hè của con phố ngửa mặt thở dài.

Con mèo này chính là A Miêu, lúc này cô đã bị Lục Chiêu Sài đuổi đi ba ngày rồi, cô vẫn luôn quanh quẩn trong con phố này, hi vọng trốn từ xa lặng lẽ xem xét Lục Chiêu Sài, nhưng ba ngày qua Lục Chiêu Sài không xuống lầu một bước. A Miêu cảm nhận được một cách sâu sắc rằng con người quả nhiên là một chủng loại thần kỳ.

Cô ngáp một cái, buồn chán động đậy đôi tai, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Lục Chiêu Sài cuối cùng cũng ra khỏi tòa nhà, hắn đang chống nạng, bước đi nặng nề. A Miêu toàn thân chấn động, lập tức nhảy nhót đi theo.

Lục Chiêu Sài không đi xa, hắn ra khỏi khu phố đến một siêu thị gần nhất, không bao lâu thì mua một bịch đồ lớn bước ra. A Miêu lập tức chạy đến quanh quẩn bên chân hắn, vốn muốn xem thử cái chân bị thương của hắn thế nào, nào ngờ Lục Chiêu Sài thấy cô lại móc trong túi ra mấy con cá khô đưa đến bên miệng cô.

A Miêu mở to mắt ngẩng đầu nhìn hắn, lúc này trong mắt cô Lục Chiêu Sài vô cùng cao to, nhưng thần sắc lại rất dịu dàng, giống như lần đó hắn đẩy cái hộp cá tuyết đến đút cho cô ăn: “Từ từ ăn.”

Vẫn là câu này, mắt A Miêu nóng lên, đang chà chà trong lòng bàn tay hắn, đột nhiên thân hình Lục Chiêu Sài ngã xuống đất. A Miêu hoảng hốt tránh ra, bỗng thấy một người đàn ông mặc jacket đen nhặt bóp tiền của Lục Chiêu Sài rơi dưới đất lên rồi co chân chạy mất. Chân Lục Chiêu Sài chưa lành, giãy dụa cả ngày vẫn chưa bò lên được.

A Miêu lập tức cảm thấy một ngọn lửa giận ngút trời bốc lên thiêu cháy lý trí mình.

Cúc hoa to nhỉ! Dám cướp đồ của người đàn ông mà người hành tinh Mèo này đang bảo vệ!

Cô lập tức dùng bốn chân đuổi theo, tên trộm quẹo vào một ngã rẽ, chạy vào trong một con hẻm vắng vẻ, A Miêu xoay một cái lập tức biến thành hình người, cô xông lên phía trước phi thân đá vào lưng tên trộm. Tên trộm lập tức mất trọng tâm bổ nhào tới, A Miêu “meo” một tiếng xông lên tóm hai chân tên trộm, rồi giơ chân đạp mạnh vào giữa đũng quần hắn.

Tên trộm trắng mắt hự một tiếng rồi ngất xỉu tại chỗ.

A Miêu còn chưa hả giận, lại mạnh mẽ đạp thêm hai cái nữa.

Khi Lục Sài Chiêu vừa què vừa thọt đuổi tới thì thấy một cảnh khiến cho tất cả đàn ông phải kinh hoàng khiếp vía, hắn há miệng không nói nên lời. A Miêu phát giác sau lưng có người, quay đầu lại nhìn thấy Lục Chiêu Sài, trong lòng hốt hoảng, lập tức thả chân tên trộm ôm mặt chạy.

“Đứng lại!” Lục Chiêu Sài hét lớn, “Quay lại đây cho tôi!”

A Miêu thật thà dừng bước.

Lục Chiêu Sài cũng mặc kệ cái ví bị trộm, bước tới chộp lấy A Miêu hỏi: “Chẳng phải kêu cô về bệnh viện rồi sao!”

A Miêu chỉ nhìn xuống đất không dám trả lời. Lục Chiêu Sài nổi nóng: “Bệnh viện khốn kiếp nào mà thả cô đi lại bên ngoài một mình vậy!” Nói xong hắn tự chửi mắng mình một hồi, mấy ngày trước chẳng phải tên khốn kiếp hắn đã đuổi cô ấy một thân một mình ra đi để cô ấy lang thang ở ngoài đó sao…

“A Miêu muốn ở bên cạnh Chiêu tài đại nhân.” Cô uất ức nói, “A Miêu được việc lắm, A Miêu xinh đẹp lại còn tốt tính nữa, biết trông nhà biết quét dọn, có thể đánh trộm bắt chuột, Chiêu tài đại nhân ghét A Miêu chỗ nào vậy?”

Lời này khiến Lục Chiêu Sài hoàn toàn á khẩu, hắn im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Tại sao không muốn về bệnh viện?”

A Miêu rất khó hiêu, Chiêu tài đại nhân đối với việc đưa cô về bệnh viện hình như là vô cùng cố chấp, để đánh tan sự cố chấp của hắn, A Miêu nói: “Ở đó có người ngược đãi tôi, A Miêu sẽ chết ở đó thôi.”

Lục Chiêu Sài nghi hoặc, nhíu mày hỏi: “Người của bệnh viện ngược đãi cô?”

“Ừ.”

Thần sắc trong mắt hắn từ phẫn nộ đến trầm lắng, cuối cùng hắn im lặng xoa đầu A Miêu, giọng mang chút dịu dàng thương xót khó phát giác: “Nếu vậy thì cô…”

“Vậy anh giữ tôi lại sao!” A Miêu giành nói tiếp.

“Không… Tôi chỉ muốn nói nếu vậy thì cô đổi bệnh viện khác đi.”

Lời hắn nói ra thì đã muộn, A Miêu đã nắm lấy tay hắn, mở to đôi mắt tràn đầy kỳ vọng nhìn hắn: “Chiêu tài đại nhân quả nhiên là một đại nhân vừa lương thiện vừa dịu dàng!” Khóe miệng Lục Chiêu Sài giật giật, á khẩu toát mồ hôi, A Miêu cười hi hi nói, “Chúng ta cùng về nhà nào!”

Lục Chiêu Sài bất động, A Miêu kỳ quái nhìn hắn: “Chiêu tài đại nhân?”

Lời cự tuyệt đảo trong cổ họng một vòng, nhìn đôi mắt vàng kim sáng rực của A Miêu, Lục Chiêu Sài thất vọng thở dài: “Không có gì… Tôi chỉ đang nghĩ xem về nhà ăn gì đây.”

“Không cần lo lắng, A Miêu sẽ nấu cơm cho anh ăn!”

5

Lục Chiêu Sài hối hận rồi, hối hận sâu sắc rồi!

Hắn im lặng nhìn một dĩa chứa mấy cục đen thui trước mặt, rồi quay đầu nhìn nhà bếp bừa bộn, tiếp đó lại ngẩng đầu lên nhìn A Miêu mặt mũi nhếch nhác nói: “Vậy là… thật ra cô vốn không biết làm việc nhà?”
A Miêu cúi đầu đáng thương nói: “A Miêu rất biết ăn.” Nghe Lục Chiêu Sài thở dài, A Miêu lập tức vội vã chụp tay hắn nói, “Chiêu tài đại nhân muốn đuổi tôi đi sao? Tôi có thể học, tôi rất thông minh, học nhanh lắm đó.”

Lục Chiêu Sài nhìn cô lắc đầu: “Thôi đi…”

Sắc mặt A Miêu biến đổi: “Đừng thôi đi mà! Anh đừng ghét tôi… tôi…” Cô nghĩ một hồi vẫn không nghĩ ra mình có thể làm gì, vậy là thần tình càng nóng vội bất an.

Lục Chiêu Sài chống nạng đứng dậy đi về phía nhà bếp: “Cô muốn ăn gì?”

“Chiêu tài đại nhân…”

Lục Chiêu Sài dở khóc dở cười nhìn cô: “Hỏi cô muốn ăn gì đó?”

A Miêu ngốc nghếch trả lời: “Cá.”

LụC Chiêu Sài vừa chuẩn bị đồ đạc vừa giễu cợt cô: “Rõ ràng ngốc ngếch như con chó nhỏ vậy mà lại thích ăn đồ của mèo.” Ánh lửa của nhà bếp ấm áp dịu dàng, giống như tính tình Lục Chiêu Sài vậy, ấm áp mang theo mùi thơm của cá chiên khiến cô không thể không say mê.

Cô đột nhiên cảm thấy vừa rồi mình nói cũng không sai, thật muốn ăn luôn Chiêu tài đại nhân, ngoàm một miếng nuốt vào, khiến hắn từ từ tan ra trong thân thể mình.

A Miêu đứng bên cạnh nhà bếp nhìn hắn cho đến khi làm xong bữa tối. Trong dĩa sứ trắng là một con cá chiên vàng, hương thơm mê người khiến A Miêu híp mắt. Lục Chiêu Sài xoa trán cô: “Ăn từ từ, coi chừng hóc xương.”

A Miêu vội gật đầu cắn một miếng cá, đột nhiên nhớ lại hành động vừa rồi của Lục Chiêu Sài, sắc mặt trầm xuống, vội sờ lên đầu mình, cảm giác được cái mũ y tá vẫn còn ở yên đó cô mới yên tâm. Lục Chiêu Sài liếc cô: “Ghét người khác sờ đầu cô lắm sao?”

Thích được Chiêu tài đại nhân sờ… Nhưng lời này A Miêu không nói ra, cô ngập ngừng một hồi rồi gật đầu.

Lục Chiêu Sài tỏ vẻ hiểu biết nói: “Ừ, xin lỗi, sau này không sờ nữa.”

A Miêu thần sắc phức tạp dẩu môi, không phải ghét đâu… Chỉ là nếu bị sờ trúng tai mèo thì anh sẽ ghét tôi, sẽ sợ mà tránh xa tôi. Đó mới là chuyện cô sợ nhất.

Nhưng bất kể nội tâm A Miêu phức tạp thế nào, trong lòng Lục Chiêu Sài có bao nhiêu khúc mắc thì người hành tinh Mèo này vẫn ở lại nhà hắn. A Miêu đúng là rất thông minh như cô nói, mới mấy ngày thôi đã học được cách làm hết mọi việc nhà, nhưng mà việc nấu cơm vẫn do Lục Chiêu Sài phụ trách.

Thời gian lâu dần, Lục Chiêu Sài cảm thấy có A Miêu bên cạnh hình như cũng không có gì không tốt. Lục Chiêu Sài vốn là một người ôn hòa, hắn biết được “quá khứ bi thảm” của A Miêu, đối với cô luôn cảm thấy thương hại, lại vì việc mình từng nhẫn tâm đuổi cô ra khỏi cửa mà khó quên được sự áy náy, thêm vào đó A Miêu luôn thích bám lấy hắn gọi Chiêu tài đại nhân Chiêu tài đại nhân, ngoan ngoãn đáng yêu như một con mèo nhỏ, tổng hợp tất cả những cảm xúc này lại, hắn đối với A Miêu ngày một tốt hơn, thậm chí là… cưng chiều hơn.

Lục Chiêu Sài không biết rằng dưới sự cưng chiều hết ngày này qua ngày khác của hắn, A Miêu vốn chỉ đối với hắn có chút ái mộ, nhưng dần dần đã tích tụ thành những ham muốn dơ bẩn mạnh mẽ như sóng Trường giang, không gì ngăn cản nổi.

Một ngày mùa xuân, đám mèo dưới lầu của khu phố ngày đang ngày đêm kêu réo mê hoặc, trong lòng A Miêu cũng phát hoảng, ngày ngày chỉ mơ tưởng về việc làm sao đè Lục Chiêu Sài xuống. Nhưng tốt xấu gì cô cũng là một người hành tinh Mèo biết liêm sỉ giữ lễ nghĩa, ngoài bản tính ra thì cô vẫn có một thứ gọi là lý trí.

Vậy là dưới sự chế ngự của lý trí, một ngày nào đó trong lúc A Miêu đi mua đồ ăn, thuận tiện đi dạo hiệu thuốc một vòng, thuận tiện mua hai bình thuốc gì đó và một bao đồ bảo vệ bằng cao su*. Sau đó cô căng thẳng trở về nhà.

*Bao cao su đó ^^

6

Lúc về đến nhà thì không có Lục Chiêu Sài, nhưng trên bàn ăn lại có hai dĩa cá hấp đã được bày ngay ngắn.

A Miêu căng thẳng không có tâm trạng nghĩ đến việc Lục Chiêu Sài đi đâu, cô thừa cơ bỏ thuốc vào thức ăn của Lục Chiêu Sài, vốn chỉ bỏ một bình, nhưng A Miêu nghĩ đến việc Chiêu tài đại nhân thật ra là một người đàn ông dịu dàng, nếu như không bị ép đến tuyệt cảnh thì hắn tuyệt đối không làm chuyện gì xấu với cô, vậy là A Miêu nhẫn tâm bỏ hai bình, quyết kế bắt Lục Chiêu Sài đi vào tuyệt lộ không có đường về.

Bỏ thuốc xong, A Miêu ngồi ở bên kia bàn ăn nhìn chằm chằm vào dĩa cá, căng thẳng đến phát run.

Chưa run được bao lâu thì “cạch” một tiếng cửa mở ra, là Lục Chiêu Sài mở cửa trở về. A Miêu lập tức nín thở, cứng nhắc quay đầu sang chào hắn: “Ha… ha, anh… anh về rồi à, về rồi à!”

Lục Chiêu Sài chống nạng, bất tiện kéo áo gió xuống đáp: “Ừ, cô chờ lâu chưa? Ăn trước đi. Tôi còn phải làm một phần cá nữa mới được.”

“A…” A Miêu thất thần, trong đầu xoẹt qua ý nghĩ: “Chiêu tài đại nhân sao anh thần thông vậy, sao anh biết hôm nay tôi bỏ thuốc?” Nhưng khi cô thấy thứ Lục Chiêu Sài ôm trong lòng thì khẩn trương xấu hổ gì cũng bốc thành một luồng khí chua xông lên, cô thô lỗ nói: “Con mèo chết tiệt này… ở đâu ra vậy?”

Trong lòng Lục Chiêu Sài đang ôm một con mèo mướp lớn màu vàng. Hắn giải thích: “Tên này không biết bị ai vứt nữa, hình như sắp đói chết rồi, tôi thấy nó đáng thương nên nhặt về đây cho ăn một chút rồi thả đi.” Lục Chiêu Sài vừa nói vừa bước đến bưng dĩa cá hấp trên bàn đi mất.

A Miêu chỉ lo hung ác trừng con mèo, cả người đều đề phòng nó, giống như là muốn xông lên đánh nó một trận rồi kéo đi.

Đến khi con mèo bắt đầu ăn cá hấp thì A Miêu mới phản ứng được là chỗ nào không đúng. Cô quay đầu nhìn cái bàn trống trơn, ở đó có dĩa cá vốn thuộc về Lục Chiêu Sài, giờ biến mất rồi…

Cằm A Miêu như muốn rớt ra, cô cứng nhắc quay đầu, nhìn dĩa cá mình “hết lòng” chuẩn bị đã trở thành thức ăn cho mèo hoang, đột nhiên có ý nghĩ muốn xé xác nó: “Không thể cho nó ăn!” A Miêu đập bàn đứng dậy.

Lục Chiêu Sài giật mình: “Sao vậy?”

“Cá… Cá…” A Miêu lắp bắt cả ngày chỉ hét lên được một câu, “Cá của tôi!”

Lục Chiêu Sài vô cùng khó hiểu, “Chẳng phải cô cũng có một phần rồi sao? Nếu không đủ thì tôi làm thêm cho cô là được rồi.”

A Miêu chỉ vào con mèo giận đến toàn thân phát run: “Cái tên này… tên này đáng ghét quá rồi! Tôi muốn vứt nó ra ngoài!”

Lục Chiêu Sài trầm sắc mặt không tán đồng: “Đột nhiên nổi nóng cái gì vậy, ăn xong rồi hãy đuổi nó đi, việc gì phải vội chứ…” Lời hắn chưa dứt thì con mèo kia giống như bị thứ gì đó kích thích, mắt nó sáng lên, nó nhảy đến bên chân A Miêu ôm lấy chân cô, nóng lòng muốn trèo lên trên. Trèo lên không được nó bèn lượn qua lượn lại bên dưới.

Toàn thân A Miêu cứng đờ, cô không ngờ thì ra đây là một con mèo đực.

Lục Chiêu Sài cũng ngẩn ra một hồi, hắn mất tự nhiên ho vài tiếng, A Miêu nổi nóng lê chân đến bên cửa, đẩy cửa đá con mèo ra ngoài: “Dưới lầu nhiều lắm, tự đi mà tìm lấy!”

Đóng sầm cửa lại, A Miêu cảm thấy thật mất mặt chết được, cô cúi đầu không nói, Lục Chiêu Sài im lặng một hồi rồi nói: “Tôi đền con cá cho cô nhé?”

A Miêu ngẩng đầu, mặt đỏ hết lên, trong mắt đầy nước long lanh như thủy tinh: “Con người lấy tên chó nhưng lại thích mèo như anh thật đáng ghét quá đi! Hôm nay A Miêu không muốn nhìn thấy anh nữa!” Nói xong cô trở về phòng mình khóa chặt cửa lại.

Lục Chiêu Sài nhìn cánh cửa đóng chặt, á khẩu một hồi: “Chẳng phải là… một con cá thôi sao?”

Chiêu tài, anh không hiểu, đây là vấn đề tôn nghiêm đó.

Leave a comment

5 Comments

  1. Nonchalance

     /  May 12, 2013

    Em ơi, post bị trùng chương trong thread đó em. Tks em. Ngày nào cũng được đọc mấy chương liền. Nhưng em nhớ ăn chơi ngủ nghỉ đủ he.

    Reply
    • Tks c, để e sửa ^^ Sắp tới e đi du lịch nên cố làm cho xg rùi nghỉ ít bữa😀

      Reply
  2. trong lòng A Miêu cũng phát hoảng, ngày ngày chỉ mơ tưởng về việc làm sao đè Lục Chiêu Sài xuống. em mèo này ma giáo quá

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: