Bách quỷ tập – Quỷ Huyết (Thượng)

Quỷ Huyết (Thượng)

Mở đầu

“Nó chạy vào rừng rồi!”

“Màn đêm bao phủ, Hỏa kỳ lân toàn thân sáng như lửa, nó chạy không thoát đâu, đuổi theo!” Tên cầm đầu vừa hạ lệnh xuống, tiếng bước chân sột soạt bèn tản vào rừng cây trong đêm khuya. Mấy trăm nhân mã chia ra bốn phía đuổi theo.

Sâu trong rừng cây, một đốm lửa sáng chói đang tức tốc chạy đi, nhưng đốm lửa đó lại bao lấy một động vật tựa như ngựa nhưng không phải ngựa. Trên lưng nó cắm mấy chục mũi tên, máu vừa chảy ra liền bị ngọn lửa khắp người đốt khô.

Trong rừng có một cái hồ rộng lớn, Hỏa kỳ lân nhìn phía sau thấy không có kẻ truy sát đuổi đến, nó từ từ dừng bước, hoảng hốt cúi đầu muốn uống nước, nhưng vừa lại gần bên hồ thì nước lập tức bốc hơi bay đi.

Hỏa kỳ lân vừa bất lực vừa tức tối giậm chân, nó tỉ mỉ nghe ngóng một hồi, phát giác truy binh cách chỗ này vẫn còn xa, mà chỗ này lại có hồ nước, vết máu chắc không bị phát hiện. Nghĩ vậy nó có chút yên tâm, lửa toàn thân dần dần lụi tắt, nhưng máu sau lưng lại bắt đầu tí tách nhỏ xuống.

Nó yên tâm cúi đầu uống nước, bỗng nhiên một hơi thở lạ lẫm nhanh chóng tiến lại gần bờ hồ. Hỏa kỳ lân lập tức đề phòng, nó nhìn trái nhìn phải vẫn không tìm ra chỗ trốn, bỗng thấy một nam nhân toàn thân đầy máu từ trong rừng chạy ra.

Áo xanh quần trắng, thân mang trọng thương nhưng lại không mất đi sự thong dong. Kỳ lân thấy tình trạng của hắn hình như còn tệ hại hơn nó mấy phần, sắc mặt nam nhân trắng bệch, vết thương trên người không ngừng chảy máu, ra khỏi rừng cây, chưa đi được mấy bước thì hắn ngã xuống đất ói ra một ngụm máu.

Kỳ lân hiếu kỳ bước tới bên cạnh hắn, nam nhân vẫn còn hơi thở, ánh mắt mơ hồ nhìn Kỳ lân.

Hai kẻ thương tật nhìn nhau một hồi, nam nhân lên tiếng than: “Lại là yêu quái. Mà còn xấu hơn con lúc nãy mấy phần nữa…”

Kỳ lân bất mãn quẹt móng nói: “Ta là Kỳ lân.” Giọng nó khó phân âm dương, còn mang theo mấy phần uy nghiêm trời sinh.

Nam nhân ngẩn ra một lúc rồi cười như chế giễu bản thân: “Chốn ô uế như vậy mà có thể gặp được thần thú Kỳ lân, đúng là buồn cười…” Hắn nằm trên đất không nhìn thấy chỗ tên bắn trên lưng Kỳ lân, chỉ yếu ớt lẩm bẩm: “Nếu ngươi thật là thần thú may mắn thì hãy giúp người trừ đi Thụ yêu vừa mới phá phong ấn kia trả lại sự yên tĩnh cho nơi này đi.”

Kỳ lân giật nảy lên, quả nhiên cảm thấy được trong rừng cây dần dần tỏa ra yêu khí. Mà lúc này đám nhân mã truy sát nó cũng bắt đầu tiến lại gần bờ hồ. Đám người này muốn lấy nội đan của nó, còn Thụ yêu kia cũng tuyệt đối không tha cho nó, trước sau đều là tuyệt cảnh…

Ánh mắt nó rơi trên người nam nhân. Người này khí chất chính trực, vận mệnh không may, là mạng chí âm. Hắn trời sinh được định sẵn là không thể hấp thu sức mạnh nội đan của Kỳ lân, nếu đem nội đan gởi vào trong thân thể người này thì vừa có thể giữ được tính mạng của hắn vừa có thể giữ cho nội đan không bị ăn mòn, còn nó cũng có thể thăng thiên. Chỉ cần nội đan vẫn còn thì nó có thể tìm đất lành trùng sinh, lúc đó nó lại tìm người này lấy lại nội đan là được.

“Ngươi tên gì?”

“Dận Liên.”

“Dận Liên, ta đáp ứng yêu cầu của ngươi.”

Dận Liên hoàn toàn chưa từng nghĩ Hỏa kỳ lân lại đáp ứng yêu cầu khắc khe này của hắn, đang kinh ngạc thì bỗng thấy trong miệng Hỏa kỳ lân phun ra một viên châu đỏ như máu, sau đó từ từ bay đến bên miệng hắn: “Đây là…” Không chờ hắn nói hết câu, hạt châu đã mạnh mẽ chui vào miệng hắn.

Một luồng khí nóng như thiêu đốt lập tức bốc ra từ thân thể, dường như muốn đốt cháy cả hắn. Dận Liên khó chịu lăn tròn trên đất. Hỏa kỳ lân kéo hắn xuống hồ nước mặc cho hắn từ từ chìm xuống đáy hồ.

Nó biết có nội đan bảo vệ hắn sẽ không chết. Kỳ lân quay người lại, nghe thấy trong rừng cây truyền đến tiếng người kinh hoàng kêu thảm, thiết nghĩ chắc là Thụ yêu ra tay với đám người truy sát nó rồi.

Ngọn lửa đỏ rực lại bốc lên quanh người, nó xông vào rừng cây, ngọn lửa nóng sượt qua cành lá rậm rạp, theo bước chân nó mà bùng cháy lên giữa khu rừng. Nó có thể nghe thấy tiếng kêu đau đớn trầm thấp của Thụ yêu, vô số cành cây quét qua vây chặt Kỳ lân vào giữa. Thụ yêu muốn đồng quy vu tận với nó.

Nhưng đối với Kỳ lân thì sự hủy diệt của hình thể chưa bao giờ là tử vong…

Chương 1

Hai năm sau. Một đám hắc y nhân thuận theo vết máu bên bờ sông tức tốc đuổi đến.

Nam nhân áo xanh quần trắng vì mất máu quá nhiều mà thần trí dần mê man. Dận Liên nhìn thấy phía sau mình ngày càng nhiều truy binh, lại nhìn nước chảy xiết phía trước, hắn nghĩ dù sao thì hắn mang máu Kỳ lân trong người, có muốn chết cũng không chết được, nhảy xuống sông dù sao cũng tốt hơn là bị bắt làm người thuốc.

Máu Kỳ lân… Dận Liên cười lạnh, chí bảo mà người trong giang hồ nằm mơ cũng muốn có. Hắn lại không thấy thứ này có gì tốt, ngoài việc giữ được mạng hắn thì chẳng thể khiến hắn có thần lực, lại không thể cho hắn dị năng. Hắn không chốn dung thân, không ai thân thích, chỉ có trở thành mục tiêu truy sát của người trong giang hồ, thành cá thịt trên thớt.

Kỳ lân… nếu để hắn gặp lại con Kỳ lân đó…

Phía sau truy binh đã đuổi đến, tên cầm đầu nhìn thấu được ý đồ muốn nhảy xuống sông của hắn, lập tức hạ lệnh: “Bắn gãy chân hắn cho ta!”

Ánh mắt Dận Liên hỗn hoạn, hắn nhổm người muốn nhảy xuống sông, bỗng nhiên không biết từ đâu xuất hiện một nữ nhân áo đỏ, nàng ta nhảy tới phía trước ôm cứng lấy eo Dận Liên: “Đừng mà!” Dận Liên mất trọng tâm nặng nề ngã xuống đất. Tên của truy binh bắn tới, nữ nhân ôm hắn lăn dưới đất mấy vòng, chật vật trốn được mấy mũi tên bắn tới.

Loạt tên thứ nhất vừa ngừng, nữ nhân cũng chẳng màng đứng lên, cả người ngồi trên mình Dận Liên, giật áo hắn hung dữ quát: “Ta tìm lâu như vậy mới tìm được ngươi, có biết là không dễ dàng gì không hả! Ngươi dám nhảy xuống sông thử xem!”

Hắn… quen biết với nữ nhân như vậy lúc nào? Dận Liên kinh ngạc quên cả nói năng.

Tên cầm đầu của đám người truy sát lập tức hét lớn: “Lên!”

Ánh mắt nữ nhân áo đỏ lạnh đi, lập tức đứng dậy rút ra một ngọn roi dài màu đen, tay vẫy một cái thì tất cả vũ khí trong tay đám truy binh đều gãy nát, ai nấy cả kinh. Chỉ nghe nữ nhân áo đỏ nói như than: “Lấy đông hiếp ít, ỷ mạnh hiếp yếu, đám người truy sát này thật chẳng có chút trò gì mới.”

Không nghe thấy lời nàng nói, tên cầm đầu lạnh lùng uy hiếp: “Hắn là đồ của An Sơn vương phủ, ai dám cứu?” Trong mắt bọn họ Dận Liên chưa bao giờ là người, hắn chỉ là một vị thuốc, một vị thuốc sống mà thôi.

Nữ nhân áo đỏ nhàn nhạt cong môi: “Hắn là người ta muốn cứu, ai dám giết?” Giọng nàng mang chút khàn khàn bẩm sinh, ngữ khí bình đạm nhưng không mất sự uy hiếp, giống như con hổ tuy không giận dữ nhưng cũng khiến người ta sợ hãi vài phần.

Đám truy binh nhìn nhau, nhất thời không dám tiến lên. Nữ nhân kéo Dận Liên đứng dậy: “Chúng ta đi.”

Dận Liên không động đậy, chỉ bình thản nhìn nàng, nhưng không hề thù hận đề phòng, chỉ đơn thuần là vô cảm: “Chẳng qua cô cũng muốn lấy máu của ta thôi. Sao ta phải đi với cô?”

Thấy thần sắc của hắn như vậy, nữ nhân áo đỏ ngẩn ra, nàng giải thích: “Ta không cần máu của ngươi.”

Giọng Dận Liên nhẹ tênh: “Chỉ cứu người thôi à? Ai mà tốt bụng vậy chứ?”

Nữ nhân áo đỏ cau mày, nàng không ngờ chỉ mới có hai năm mà cuộc sống đã khiến nam nhân này thay đổi lớn như vậy. Nhưng nghĩ cũng phải, ngày ngày sống trong bóng đen bị truy sát, chỉ e là quái nhân cũng phát điên. Nàng xoa mày gật đầu: “Ta chỉ đến cứu ngươi thôi.” Rồi dừng một chút, “Ta là người tốt.”

Hai người họ còn chưa nói xong thì sắc mặt tên cầm đầu đanh lại, tay phải vừa ngưng tụ nội lực, nhưng không biết nữ nhân kia làm thế nào phát giác được, nàng trừng mắt nhìn bọn truy binh, trong tay không biết vứt ra vật gì, vừa rơi trên đất liền phát ra một tiếng nổ cực lớn, đến khi khói sương trên mặt đất tan hết thì bóng dáng hai người đã không còn.

“Trốn rồi?”

“Trốn chưa xa đâu, đuổi theo!”

Chương 2

“Tại sao lại cứu ta?”

Trong sơn động, nam nhân mất máu quá nhiều ngồi dựa vào tường, im lặng xem xét nữ nhân áo đỏ đang giận dữ.

“Chỉ muốn cứu thôi không được sao?”

Dận Liên cười lạnh: “Vừa rồi ai nói tìm ta lâu lắm rồi? Giả dối.”

Nữ nhân cũng không giận, chỉ nhàn nhạt đáp: “Tin hay không tùy ngươi. Ta đi tìm đồ ăn đây.” Nói xong liền đứng dậy rời khỏi sơn động. Dận Liên thấy nàng quả thật đi xa bèn nghỉ một lát, cảm thấy không còn chóng mặt nữa, hắn cũng dựa tường đứng dậy, từng bước đi ra phía ngoài.

Hắn không chết được, vì vậy chỉ đành sống cho thật tốt. Nỗi thống khổ của việc làm người thuốc đúng là sống không bằng chết. Hắn không muốn sống như vậy nữa, không muốn sống cuộc sống chỉ có chạy trốn không ngừng.

Màn đêm từ từ bao phủ, trong khu rừng thỉnh thoảng nghe thấy tiếng dã thú kêu gào, Dận Liên chỉ dựa vào cảm giác của mình mà không ngừng tiến về phía trước, bên tai dường như chỉ có tiếng thở nặng nề của mình, bỗng nhiên trong màn đêm đen tối phía trước có hai đốm sáng xanh lục hãi hùng vụt qua.

Dận Liên dừng bước nín thở. Lúc này bốn phía im lặng đến đáng sợ, tiếng côn trùng cũng biến mất. Trong lòng hắn thầm nói không hay rồi, trong lùm cây có tiếng sột soạt, một con hổ mắt xanh to tướng bỗng nhảy ra, bốn chân chồm lên bổ nhào về phía hắn.

Dận Liên vô thức muốn trốn, nhưng vẫn còn chưa cất bước thì đã bị con hổ vồ lấy, cái miệng rộng khát máu cắn xuống cổ hắn.

Trong lúc sinh tử hắn bỗng cảm thấy như được giải thoát.

Lúc này đầu hổ không biết đột nhiên bị vật gì đập mạnh. Hàm răng ấm nóng miết qua cổ hắn, cái chết lướt qua người hắn.

Tiếp đó một thân hình tuyệt mỹ màu đỏ như liều mạng từ một bên xông tới, nhảy lên lưng con hổ khiến con hổ nặng mấy trăm cân bị văng ra xa. Con hổ phát ra tiếng gầm động trời, Dận Liên sờ cổ mình rồi chống tay đứng dậy kinh hãi nhìn nữ nhân đang cưỡi trên lưng hổ, tay bấu chặt lấy da nó.

Nàng nói… nàng tên Lăng Tinh.

“Mau trốn đi!”

Giữa lúc khẩn cấp nàng chỉ hét lên câu này với Dận Liên, sau đó một quyền đấm xuống đầu con hổ. Một nữ nhân đơn thân đấu với mãnh hổ…

Dận Liên nghĩ đến thất thần, chắc là máu của hắn rất có ích với nàng, để cứu mạng nàng hay cứu mạng người khác? Nàng có thể đấu với mãnh hổ, cơ thể chắc là khỏe mạnh, vậy người nàng cứu là ai mà đáng để nàng đem tính mạng đổi lấy…

Bất kể là ai đều thật là may mắn. Có thể có được người liều mình bảo vệ như vậy.

Sức của Lăng Tinh mạnh đến bất ngờ, sau mười mấy cú đấm, con hổ mắt xanh vỡ đầu chảy máu chết ngay tại chỗ. Nàng cũng kiệt sức té từ trên lưng hổ xuống đất. Đầu đầy mồ hôi, tay dính đầy máu, nàng thở hồng hộc nhìn Dận Liên, giọng nói vẫn khàn khàn như trước: “Ngươi muốn chết phải không, hả?”

Dận Liên im lặng không nói, ngây ngốc nhìn nàng.

Nghỉ một lúc lâu Lăng Tinh mới đứng dậy, nàng rút roi cột tứ chi con hổ lại: “Về thôi, hôm nay nướng thịt hổ ăn.” Nhẹ nhàng như bắt được một con thỏ vậy. Dận Liên vẫn im lặng, trong ánh trăng xua tan sương mù, hắn nhìn Lăng Tinh lạnh giọng nói: “Ta không nợ nhân tình của ai, cô đã cứu ta thì ta sẽ báo ơn này của cô. Nói đi, cô muốn cứu ai?”

Lăng Tinh chớp mắt nhìn Dận Liên một hồi, sau khi phản ứng lại được nàng lập tức cười lớn: “Ta đã nói là ta đến cứu ngươi mà, chỉ cứu ngươi thôi!”

Trong đôi mắt như trăng non cong cong phản chiếu ánh trăng, lấp lánh động lòng người như sao sáng. Sáng đến mức khiến Dận Liên thất thần.

Chương 3

Trên đống lửa đang nướng thịt hổ. Còn Dận Liên vẫn dựa vào tường im lặng nhìn Lăng Tinh.

Lăng Tinh nhìn màu thịt áng chừng có thể ăn được rồi, nàng lén liếc Dận Liên, tiếp xúc với ánh mắt nàng, Dận Liên lạnh lùng ngoảnh đầu. Lăng Tinh xoay lưng móc trong ngực ra một bình gốm.

Dận Liên nghiêng mắt thấy nữ nhân hung dữ kia vụng về đổ bột thuốc lên thịt hổ, thủ pháp thô kệch thật khiến người ta chê cười. Mùi vị nhàn nhạt tỏa ra, Dận Liên làm người thuốc bao lâu nay, vừa ngửi hắn đã biết ngay đó là thuốc mê kém phẩm chất nhất. Thiết nghĩ chắc cô nàng bị mấy lão chủ hiệu thuốc bất lương lừa gạt rồi.

Lăng Tinh xoay người thấy Dận Liên thần sắc vẫn đang bình thản nhìn ra ngoài động như cũ, nàng đưa miếng thịt hổ rải thuốc cho hắn nói: “Nướng cũng thơm lắm, ngươi thử đi.”

Dận Liên đón lấy miếng thịt hổ, không nói một lời mà ăn ngay. Hắn nghĩ người một tay đánh chết hổ như nàng vốn không cần hạ mê dược với hắn, mê dược phổ thông này vốn chẳng có chút tác dụng nào với hắn cả. Nhưng hắn cũng có thể thuận theo ý nàng, nhân cơ hội này tra rõ mục đích thật sự của nữ nhân này.

Ăn xong Dận Liên bèn “ngủ mê”, không bao lâu sau hắn cảm giác có người kéo kéo tóc mình, giống như đang thăm dò thử xem có phải hắn trúng thuốc mê thật không.

Thấy hắn không có phản ứng, Lăng Tinh như thở phào. Nàng đưa tay cởi thắt lưng Dận Liên, nữ nhân quá sức chuyên tâm lột y phục nam nhân này không chú ý rằng thân thể dưới tay mình ngày càng cứng lại.

Vạch ngực của nam nhân ra, Lăng Tinh nhìn vòm ngực vốn trắng trẻo để lại đủ các loại vết sẹo xấu xí, xem ra chắc là bị trong hai năm nay. Nàng khẽ thở dài, sau đó lòng bàn tay ấm nóng bèn dán lên ngực nam nhân, trái tim trong ngực dường như muốn ngừng đập, nhưng Lăng Tinh lại không chú ý đến, nàng chỉ hưng phấn cảm giác được trong nhịp tim hắn có hòa lẫn chấn động của một thứ khác.

Lăng Tinh vui mừng, nội đan của nàng không hề hao tổn nửa phần, tìm lại được nội đan, cuối cùng nàng cũng có thể biến trở lại bộ dạng Kỳ lân rồi.

Đi bằng hai chân đối với một con Kỳ lân mà nói thì đó là một chuyện kỳ quái đến mức ngay cả nàng cũng xem thường bản thân mình.

Nhưng khi thăm dò tình trạng của nội đan, nàng lại từ từ nhíu mày.

Cuộc sống người thuốc gần hai năm đã khiến Dận Liên luôn ở trong trạng thái yếu ớt, nếu là người thường chỉ e đã mất mạng từ lâu, nhưng nội đan của Kỳ lân lại giữ được mạng hắn. Một thể chất âm tính và một vật chí dương, trong quá trình hết lần này đến lần khác cứu và được cứu, hai cá thể vốn không thể nào dung hợp này lại dần dần hòa vào nhau. Lăng Tinh biết dung hợp nước và lửa nhất định là một chuyện vô cùng đau đớn, nhưng nam nhân này vẫn có thể chịu đựng được. Bây giờ nội đan Kỳ lân đã tương liên với huyết mạch của nam nhân này. Nếu miễn cưỡng lấy lại nội đan thì tính mạng của nam nhân này chỉ e là cũng đi vào ngõ cụt…

Lăng Tinh khó xử, lúc đầu nàng giấu nội đan trong người hắn vốn là có ý tốt, cảm thấy đây là chuyện vẹn cả đôi đường, nào ngờ lại tạo thành cục diện hôm nay. Lăng Tinh thở dài một tiếng, nàng sờ vết sẹo trên ngực Dận Liên, nhíu mày nói: “Sao lại bị thương đến nông nỗi này chứ, bọn chúng rốt cuộc đã ức hiếp ngươi thế nào?” Có thể thấy được trong hai năm nay người này đã vì nội đan mà chịu không ít khổ cực, món nợ nàng thiếu hắn thật đã nhiều thêm một chút.

Do dự hồi lâu, cuối cùng Lăng Tinh kéo y phục hắn lại như cũ, giống như nàng đánh thuốc hắn chỉ vì muốn xem xét vết thương cho hắn thôi.

Đêm đó Lăng Tinh không ngủ được, Dận Liên cũng không ngủ được.

Dường như luôn có một bàn tay mang theo hơi ấm khiến người ta cảm động, nhẹ nhàng xoa lên những vết sẹo đau đớn trên ngực hắn, mang theo tiếng thở dài thương xót, an ủi quá khứ đau thương của hắn.

Giống như nàng nói, nàng đến để cứu hắn, chỉ để cứu hắn mà thôi.

Advertisements
Leave a comment

6 Comments

  1. Nonchalance

     /  May 13, 2013

    Lỗi “tai phải”–> tay. Chắc là lại đc HE.

    Reply
  2. khách

     /  May 13, 2013

    Se?!
    Bấn a~ ! Ko muốn đâu! T___T
    THANK ban, đi chơi vui vẻ! ^^

    Reply
    • tks bạn ^^ mình post hết truyện Quỷ huyết này rùi mà, bạn đọc thử đi ^^ thix tên 2 nv truyện này dễ sợ 😀

      Reply
  3. trời, se thế là xong

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: