Bách quỷ tập – Quỷ Giáo (Thượng)

Quỷ Giáo (Thượng)

Mở đầu

Đây đã là ngày thứ ba Nhược Thủy quỳ trước cửa Sơn tự, Phương trượng lại đến khuyên nàng, Nhược Thủy vẫn chỉ nói một câu như cũ: “Tôi muốn huynh ấy chính miệng nói với tôi.” Nói với nàng rằng hắn xuất gia rồi, kèm theo một phong Hưu thư, kết liễu hôn nhân của họ, cắt đứt trần duyên của họ.

Phương trượng thở dài một tiếng, lắc đầu đi vào trong tự.

Nhược Thủy thả con Thính âm cổ trong tay áo ra để nó theo bước Phương trượng bò vào trong Sơn tự, còn mình vẫn yên lặng quỳ tại chỗ, lắng nghe động tĩnh do Thính âm cổ truyền đến.

Phương trượng đẩy cửa đi vào một gian tịnh xá, tiếng mõ vang lên, đàn hương phảng phất, một hòa thượng áo xám đang ngồi trên bồ đoàn nhỏ giọng niệm kinh, nghe thấy Phương trượng đến, thanh âm chợt dừng.

“A di đà phật.” Phương trượng hỏi: “Nàng ấy đã quỳ trước cửa ba ngày rồi, Không Niệm, con vẫn không đi gặp sao?”

Không Niệm, Không Niệm… người nàng luôn tâm tâm niệm niệm tưởng nhớ lại lấy pháp hiệu như vậy, nhất thời nàng cảm thấy thế giới này bất lực đến nực cười.

Tiếng mõ lại vang lên, Nhược Thủy có thể tưởng tượng bộ dạng nhắm mắt tĩnh tọa của hắn, chuyên tâm trầm tĩnh, như lúc hắn vẽ lông mày cho nàng thường ngày. Nhưng lời nói đã không còn sự dịu dàng trước kia: “Phương trượng đặt cho con pháp hiệu Không Niệm tức là đã hiểu tâm tư của con. Hồng trần tục niệm tất cả đã trở thành hư vô, con không đi đâu, còn cô ấy cũng sẽ đi thôi.”

Gió trước cửa Sơn tự mang theo hương hoa quế, lạnh lẽo thổi vào huyết mạch đang cuồn cuộn của Nhược Thủy, tiếng “A di đà phật” của lão phương trượng vang vọng trong tai nàng, phiêu du không tắt.

“Quá khứ đã trở thành hư vô, trước đây con tạo sát nghiệt quá nhiều, nửa đời sau chỉ mong có thể độ thế nhân để hóa giải nghiệt chướng.” Hắn bỗng nhiên mở miệng nói, thanh âm như ngay bên tai nàng. Tất cả cổ thuật của Nhược Thủy hắn đều biết, chắc hắn đã phát hiện ra Thính âm cổ, lời này là nói để nàng nghe, “Phật môn thanh tịnh, không nên gây thêm phiền nhiễu.”

Trong lúc này, Nhược Thủy chỉ cảm thấy nộ hỏa trong lòng như thiêu đốt hết tất cả bi ai, nhuộm đỏ mắt nàng.

“Tiêu Mặc Niên, huynh phụ ta.” Nàng cúi đầu nhìn đầu gối đã quỳ đến tê liệt của mình, lẩm bẩm: “Cái gì mà bạc đầu không rời, tình nghĩa quyến luyến…”

Nhược Thủy từ từ đứng dậy, gầu gối tê liệt cứng đờ khiến nàng không cách nào đứng thẳng, nhưng cho dù như vậy nàng cũng muốn lớn tiếng cho hắn biết, thê tử mà hắn cưới không phải chỉ một tờ Hưu thư là có thể xua đuổi được, cũng không phải một câu “Quá khứ trở thành hư vô” là có thể xóa hết, hắn ích kỷ muốn quên đi sạch sẽ hồng trần tục thế, còn nàng lại muốn bắt hắn đến chết cũng không quên được.

“Tiêu Mặc Niên.” Nội lực mang theo giọng nói khàn khàn truyền vào trong Sơn tự, làm đám chim chóc hoảng sợ bay tứ tung, “Huynh trốn vào Phật môn để cầu thanh tịnh, vậy ta sẽ khiến cho Phật môn không một ngày bình yên. Huynh muốn độ thế nhân để chuộc tội nghiệt khi xưa, vậy ta sẽ tàn hại chúng sinh, tạo vô số nghiệp chướng chốn nhân gian.” Nhược Thủy dừng lại, nàng cụp mắt, nàng từ bỏ tự tôn mềm mỏng một lần nữa, “Huynh biết mà, ta nói được làm được, huynh cũng biết lời ta nói hôm nay chỉ vì muốn ép huynh, nếu huynh chịu về nhà cùng ta…”

Hơi thở của Thính âm cổ bên tai nàng bị đứt đoạn, nàng khẽ ngẩn ra, một lúc sau liền thấy Phương trượng từ cửa Sơn tự bước ra, đứng trên bậc thang cao cao nhìn xuống chắp tay hành lễ nói với nàng: “A di đà phật, thí chủ hãy về đi, Không Niệm không còn là người của tục thế nữa, những chuyện đó đối với hắn mà nói cũng không còn quan trọng.”

Nhược Thủy cười lạnh: “Phương trượng, hắn tu Phật chỉ vì Phật khiến hắn tìm được một chỗ trốn tránh mà thôi. Trong lòng hắn không hề có Phật.”

Phương trượng lại A di đà phật với nàng.

Nàng cười nói: “Hắn sẽ phải trả giá cho sự ích kỷ hôm nay, cũng sẽ hiểu được trên thế gian này có những người, những chuyện mà bất kể hắn tu đạo gì pháp gì cũng không thể nào trốn tránh được.” Nhược Thủy không nói nhiều, quay người rời đi, chỉ nhàn nhạt để lại một câu nói, “Phương trượng, ba năm sau ông nhất định sẽ hối hận vì đã cạo đầu cho Tiêu Mặc Niên.”

 

 

Chương 1

Nguyên Võ năm thứ bảy, Ma giáo Nam Cương công phá phòng thủ cuối cùng của Trung nguyên, ồ ạt xâm chiếm Võ lâm Trung nguyên, rất nhiều môn phái bị công đánh, Triều đình không thể trấn áp, Trung nguyên nhất thời lâm vào cảnh sinh linh đồ thán.

Chợ Nam Dương, một người trùm áo choàng màu đen đội nón phủ vải sẫm màu bước nhanh qua con đường, sau lưng nàng có mấy hắc y nhân cũng ăn mặc thần bí như vậy.

“Ma giáo Nam Cương làm nhiều việc ác, giết người như ngóe không biết hối cải, trời cao có đức hiếu sinh, nợ máu trả máu không thể nào thoát được.” Trong hẻm sâu truyền đến giọng hát của trẻ con, kẻ đầu lĩnh đội nón nhìn xuyên qua lớp vài đen trước mặt, lạnh lùng nhìn mấy đứa trẻ đang chơi đùa trong hẻm.

Đám tử sĩ phía sau lập tức bước lên hỏi: “Giáo chủ, có cần treo thi thể của bọn chúng ngoài đường để thị chúng không?”

Không hỏi sống chết, chỉ hỏi sau khi chết xử lý thế nào, xem ra không chỉ người ngoài biết nàng “Giết người như ngóe”, ngay cả người trong Vu giáo cũng vậy.

Nhược Thủy phẩy tay nói: “Giết mấy đứa trẻ cũng không có ích gì, tìm ra kẻ viết bài hát đó.” Giọng nàng được nội lực khống chế, khó phân âm dương, bọn họ đều không thể nghe ra giọng thật của nàng, thậm chí không biết nàng là nam hay nữ. Đối với bên ngoài, họ chỉ biết tên của nàng là Tiêu Mặc Niên.

Người họ oán ghét thù hận cũng là “Tiêu Mặc Niên”, tướng công đã vào cửa Phật từ lâu của nàng.

Thời hạn ba năm, nàng nói được làm được, nàng khiến thiên hạ đại loạn, tạo vô số nghiệt chướng, tất cả giết chóc và máu tươi cũng chỉ vì hôm nay…

Hôm nay, bước chân của nàng không cho phép bất kì kẻ nào ngăn cản.

Trong Uy Viễn tiêu cục có mấy chục người của Vu giáo đang chờ trong đại sảnh, Tổng tiêu đầu Uy viễn tiêu cục đứng bên một người của Vu giáo cười nịnh. Bên ngoài bỗng ồn ào, có người của Vu giáo đến báo nói Giáo chủ đã đến, mấy chục người trong đại sảnh lập tức đứng dậy, cung kính quỳ xuống. Chờ Nhược Thủy đi vào trong, không ai không cúi đầu hành lễ: “Giáo chủ.”

Nhược Thủy quét mắt nhìn quanh đại sảnh một vòng, kẽ cau mày: “Người đâu rồi?”

Tổng tiêu đầu lập tức đứng dậy cung kính trả lời: “Hồi Giáo chủ, Không Niệm đại sư chê bên ngoài ồn ào, bây giờ đang nghỉ trong hậu viện.”

“Ở đây không có Không Niệm đại sư nào hết.” Nhược Thủy bỏ lại một câu rồi rủ tay áo bỏ đi, “Các ngươi không được vào trong.”

Xuyên qua hành lang dài đăng đẳng, cuối con đường có một tiểu viện vắng vẻ, nàng còn chưa bước vào đã nghe bên trong truyền ra tiếng gõ mõ, có thể ngửi được mùi đàn hương nhàn nhạt. Nhược Thủy nghĩ bọn thuộc hạ đối với hắn cũng không tệ, nhưng nàng lại không muốn để hắn sống thoải mái như vậy. Không thể để một mình hắn sống tốt như vậy, giống như sự tồn tại của nàng đối với cuộc đời của hắn vốn chẳng hề quan trọng, Nhược Thủy vô cùng không thích.

Nàng trầm sắc mặt bước vào trong sân, cửa của căn phòng nhỏ bên trong không đóng, Nhược Thủy thấy được bóng lưng của Tiêu Mặc Niên, trong tim dậy lên những xung động khó cưỡng. Hắn quỳ trên bồ đoàn vừa gõ mõ vừa niệm kinh, trông bộ dạng rất từ bi. Ai nghĩ được rằng người như vậy cũng từng tay đầy máu tanh, vô cùng máu lạnh chứ.

Nhược Thủy mỉa mai cong môi, ba năm không gặp hắn ốm đi rất nhiều, thiết nghĩ tăng nhân thanh tu cũng cực khổ lắm.

Tiếng mõ chợt dừng, giọng Tiêu Mặc Niên nhẹ nhàng truyền ra: “Đến rồi thì vào trong ngồi đi.”

Nhược Thủy cũng không khách sáo bước vào trong, phóng khoáng ngồi phía trên, trước chỗ quỳ của Tiêu Mặc Niên. Nàng gỡ bỏ vải đen trên đầu, nhàn nhạt nhìn Tiêu Mặc Niên đang quỳ trên bồ đoàn, không nói lời nào.

Tiêu Mặc Niên cũng không để tâm, chỉ điềm đạm nói: “Nhược Thủy, đã lâu không gặp.”

“Đúng là hơi lâu, trong ba năm nay không biết có bao nhiêu máu thịt đã hóa thành xương trắng. Lâu đến mức ngay cả sự kiên trì của ta cũng bắt đầu dao động rồi.”

Tiêu Mặc Niên nhàn nhạt cong môi cười điềm đạm phóng khoáng: “Cô làm nhiều việc như vậy cuối cùng cũng thành công ép Phương trượng đuổi ta ra khỏi tự rồi.” Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tiếp xúc với Nhược Thủy, “Chúc mừng, cô lại hoàn thành một tâm nguyện rồi, nhưng mà món nợ của cô cho dù ta có niệm kinh cả đời cũng không thể thay cô trả hết.”

“Thiếu thì thiếu, ông trời có bản lĩnh thì cứ đến tìm ta mà đòi.” Nhược Thủy gõ tay trên ghế gỗ, nói giống như đang suy nghĩ, “Nhưng nợ ngươi thiếu ta thì ta muốn đòi ngay bây giờ.”

Tiêu Mặc Niên im lặng nhìn nàng, không buồn không vui.

“Cho ngươi hai con đường, chết hoặc là bị ta dày vò đến chết.”

“Cô hận ta vậy sao.” Tiêu Mặc Niên cười, “Một tờ Hưu thư đã tổn thương lòng kiêu ngạo của cô, cô muốn ta trả thế nào?”

Nhược Thủy nhíu mắt cười, khóe môi không còn chút ấm áp: “Bây giờ trước khi giết người ta lại thích dày vò hắn một lúc trước đã. Ngươi cảm thấy thế nào?”

“Tùy cô.”

Bàn tay bất giác nắm chặt thành quyền, Nhược Thủy không bỏ qua bất cứ biểu hiện nào trên mặt hắn, nhưng nàng không thấy được cảm xúc của Tiêu Mặc Niên, hắn thật sự trở thành Phật đắc đạo, bất kể nàng làm chuyện gì hắn cũng đều cười từ bi.

“Được.” Nhược Thủy lại đeo khăn lên, thanh âm lạnh lùng, “Thiếp sẽ không phụ ý chàng.”

 

 

Chương 2

Đám ô hợp của Võ lâm Trung nguyên tổ chức Đại hội Võ lâm ở Thiếu lâm, tuyển chọn được Minh chủ tên là Thượng Quan Kỳ Hoa, Nhược Thủy nghe thuộc hạ bẩm báo, người đó võ công cao cường, lực áp quần hùng trong Đại hội Đồ ma, còn bắt được một Đường chủ của Vu giáo.

Nàng không buồn trả lời, ánh mắt nhàn nhạt quét qua Tiêu Mặc Niên đứng bên cạnh. Nàng gọi hắn đến nhưng không cho hắn ngồi, bắt hắn đứng bên cạnh mình, nghe thuộc hạ bẩm bảo tất cả mọi hành động của Vu giáo ở Trung nguyên. Nàng hi vọng Tiêu Mặc Niên giận dữ, giận đến mất phong độ, dù gì thì thấy Vu giáo mình từng chưởng quản khốn kiếp đến mức này ai cũng sẽ đau lòng.

Nhưng Tiêu Mặc Niên chỉ im lặng đếm phật châu, không nói một lời cũng không có bất kỳ biểu hiện gì.

“Phái người đi tra xem hư thực thế nào, Võ lâm Trung nguyên suy yếu đã lâu, không thể đột nhiên mọc ra một nhân vật như vậy. Nếu có cơ hội thì giết hắn đi.”

“Dạ.”

Sự vụ tạm xử lý xong, Nhược Thủy dựa trên ghế hỏi Tiêu Mặc Niên: “Ngươi thấy bây giờ ta chưởng quản Vu giáo như vậy có tốt không?”

Tiêu Mặc Niên đếm phật châu nhàn nhạt đáp: “Vu giáo lợi hại hơn trước kia không ít.”

Thấy hắn vẫn không có cảm xúc, Nhược Thủy cười lạnh: “Nhờ phúc của ngươi.” Nếu không phải tiền nhiệm Giáo chủ như hắn nửa đường xuất gia thì nàng đâu thể ngồi vững vị trí Giáo chủ này mà tung hoành thiên hạ.

Ánh mắt Nhược Thủy dừng bên ngoài bửa sổ, nhìn thấy nắng xuân rực rỡ, trong đầu nàng bỗng nhiên lại nhớ lại cảnh tượng lần đầu họ gặp nhau nhiều năm trước, cây ngô đồng mới đâm chồi, nam nhân lười nhác trên cây bất cẩn ngã xuống đụng phải nàng. Thiếu nữ trẻ con giận dữ đánh hắn: “Ngươi tưởng mình là kim phụng sao mà ngủ trên cây ngô đồng! Xin lỗi ta ngay.” Thiếu niên ngạo mạn không chịu yếu thế, hừ giọng nói: “Ta vốn là kim phụng, rơi xuống mình con chim phàm tục như cô thì cô phải vui mới đúng chứ… Không được khóc!”

Chuyện xưa vẫn còn, chỉ là trong chớp mắt đã như cánh buồm cũ kĩ, chắp vá chằng chịt, xấu xí khó coi. Nhưng mặc cho bãi bể nương dâu, chỉ cần nghĩ đến chuyện xưa thì tâm tình Nhược Thủy liền tốt lên không ít, “Nghe nói hôm nay Nam Dương họp chợ, ngươi có muốn đi xem không?”

Tiêu Mặc Niên không hề nhíu mày: “Phố chợ đông đúc…”

Nghe hắn cự tuyệt, Nhược Thủy lại cười lạnh: “Ta lại muốn đi xem cái sự đông đúc này, xem thử ai dám cản đường ta.”

Tiêu Mặc Niên im lặng nhìn nàng, lòng nghĩ, những năm tháng muốn gì làm nấy này đã khiến tính tình nàng ngày càng cổ quái, hắn im lặng không lên tiếng nữa.

Nam Dương thành Đông, phố chợ quả nhiên náo nhiệt vô cùng, Nhược Thủy đeo khăn đen, mặc hắc y sát khí nặng nề, bá tánh phía trước tuy không biết nàng là ai nhưng đều sợ hãi tránh xa. Quả nhiên không ai dám cản đường nàng, Nhược Thủy quay đầu nhìn Tiêu Mặc Niên, nàng kiêu ngạo giương cằm dường như muốn cho hắn thấy.

Tiêu Mặc Niên cúi đầu im lặng than nhẹ.

Hai người đi rồi lại dừng, đến khi Nhược Thủy dừng bước trước một quầy hàng bán ngọc thạch, chủ quầy co rúm ở một bên không dám mở miệng tiếp đón, Nhược Thủy cũng chẳng để tâm, cầm lấy một phiến ngọc thạch được đẽo thành hình gà, nàng liếc nhìn Tiêu Mặc Niên chế giễu: “Phụng hoàng rơi xuống nước, bổn Giáo chủ ban mảnh ngọc này cho ngươi, ngươi thấy thế nào?”

Câu mỉa mai “Phụng hoàng rơi xuống nước không bằng gà” này gợi lại hồi ức của Tiêu Mặc Niên, hắn bất giác cong môi, ánh mắt mềm đi.

Thấy biểu hiện của hắn, lòng Nhược Thủy ấm lên, bao nhiêu oán hận và bất mãn lúc này đều bị vứt lại đằng sau, đối với nàng thì thứ quan trọng nhất vẫn luôn là Tiêu Mặc niên. Nàng bước tới một bước, sờ lên cái đầu trọc của Tiêu Mặc Niên, giọng nói mang chút cay đắng và sự kỳ vọng nồng đậm: “Để tóc lại đi, chúng ta cùng về Nam Cương.”

Tiêu Mặc Niên cụp mắt không nhìn nàng, Nhược Thủy lại nói: “Một bước sai, từng bước sai… Ta không muốn sống cuộc sống thế này nữa, chỉ cần huynh cùng ta trở về, ta…”

“Ma đầu nộp mạng đi!”

Nhược Thủy chưa nói hết câu thì chủ quầy hàng đột nhiên rút ra một thanh đại đao, hất tung quầy ngọc chém về phía Nhược Thủy. Ngày thường luôn sống trong ám sát, phản ứng của Nhược Thủy vô cùng linh mẫn, nàng nghiêng người muốn tránh, nhưng đột nhiên phát hiện nếu nàng tránh đi thì đao này nhất định sẽ chém xuống Tiêu Mặc Niên, nếu là Tiêu Mặc Niên lúc trước thì Nhược Thủy vốn không cần lo lắng, hắn vĩnh viễn chỉ có thể nhanh hơn nàng, nhưng Tiêu Mặc Niên từ bi lúc này…

Trong chớp mắt, Nhược Thủy vốn không có thời gian nghĩ nhiều, lập tức nhảy tới ôm chặt lấy Tiêu Mặc Niên, đại đao sắc bén chém rách lưng Nhược Thủy từ vai trái xuống eo phải, dòng máu tươi ấm nóng lập tức tuôn ra từ vết thương dài.

Chém được một đao, tên kia chưa chịu dừng tay, hắn lại giương đao chém xuống, Nhược Thủy đẩy Tiêu Mặc Niên lăn tròn trên đất, chật vật tránh được một đao này. Lòng nàng đanh lại, cổ trùng trong lòng bàn tay nhanh chóng chui xuống đất bò đến gót chân tên kia, chỉ nghe nam nhân ốm yếu kia kêu thảm một tiếng rồi ôm ngực, cả mặt nổi gân xanh ngã xuống đất, chưa được bao lâu liền sùi bọt mép toàn thân co giật. Nhưng tay hắn vẫn nắm chặt đao, ngón tay xiêu xiêu vẹo vẹo viết xuống mặt đất hai chữ “Báo ứng”.

Kiểu ám sát thế này không biết đã từng trải qua bao nhiêu lần, Nhược Thủy đã quen từ lâu. Nhưng lần này nàng vội trở mình dậy, đôi mắt đỏ ngầu bàn tay run rẩy hoảng loạn sờ mặt Tiêu Mặc Niên: “Có bị thương không?”

Trong mắt của Tiêu Mặc Niên chỉ phản chiếu cái đầu đeo khăn đen của nàng, gần như vậy mà hắn cũng không nhìn rõ mặt nàng, nhưng lại cảm nhận được sự hoảng sợ của nữ nhân này. Tay Tiêu Mặc Niên phủ lên vai Nhược Thủy, cả tay nóng ướt.

Tiêu Mặc Niên ngẩn ra, sao nàng còn dám hỏi tình trạng của hắn… sao nàng còn dám lo lắng cho hắn…

Không nghe hắn trả lời, Nhược Thủy tức giận hét lớn: “Trả lời ta!” Nàng quên cả việc dùng nội lực khống chế giọng nói.

Không biết qua bao lâu, âm thanh hỗn loạn trong đầu Tiêu Mặc Niên mới từ từ bị áp chế, hắn quay đầu, ánh mắt rơi trên bàn tay đầy máu tươi của mình – là máu của Nhược Thủy. Giọng hắn vẫn điềm tĩnh như trước, thậm chí còn mang vài phần lạnh lùng xa cách: “Không sao.”

Cho dù trong tình huống như vậy nhưng Nhược Thủy cũng nhạy cảm phát giác được sự chuyển biến trong cảm xúc của hắn, nàng không hỏi nhiều, trầm mặc đứng dậy khàn giọng nói: “Về thôi, thế này không thể dạo chợ được nữa.”

Leave a comment

2 Comments

  1. Cũng chỉ vì yêu…

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: