Bách quỷ tập – Quỷ Giáo (Trung)

Quỷ Giáo (Trung)

Chương 3

Nhược Thủy tuy chỉ bị thương ngoài da nhưng vẫn làm lỡ hành trình về Nam Cương của nàng, đối với những kẻ bợ đỡ Vu giáo thì đây là một thời cơ tuyệt hảo. Nhưng không ai biết nàng thích cái gì. Có người thấy nàng thường mang theo Không Niệm đại sư bên cạnh bèn đoán nàng thích Phật pháp, hôm sau bèn tặng một rương kinh Phật, Nhược Thủy cười lạnh trước mặt Tiêu Mặc Niên rồi đốt hết rương kinh Phật.

Nàng quay đầu nhìn Tiêu Mặc Niên, chỉ thấy trong tay hắn vẫn nắm Phật châu, cụp mắt niệm kinh, ánh lửa bừng bừng nhưng lại không mắt hắn lại không nhuốm chút sắc màu nào.

Nhược Thủy phẫn nộ, mấy ngày nay Tiêu Mặc Niên nhìn nàng nhưng làm như không thấy đã khiến nàng không thể nhịn được nữa, nàng giật Phật châu trong tay hắn vứt luôn vào đống lửa: “Cả ngày ở bên tai ta niệm kinh thật ồn ào, kể từ hôm nay ngươi không được niệm nữa.”

Tiêu Mặc Niên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng, thần sắc vẫn lãnh đạm: “Được.”

Rõ ràng hắn đã đáp ứng yêu cầu của nàng, nhưng Nhược Thủy lại càng tức giận hơn. Nàng một tay kéo thắt lưng của Tiêu Mặc Niên giật xuống giữa thanh thiên bạch nhật. Tiêu Mặc Niên nhíu mày, Nhược Thủy cười mỉa mai áp sát vào người hắn, ngón tay nhẹ phủ lên ngực hắn: “Cuối cùng ngươi cũng có phản ứng rồi… người xuất gia?”

Phút cứng người lúc đầu qua đi, Tiêu Mặc Niên lại trầm tĩnh như cũ, ánh mắt hắn rơi trên đất, bộ dạng như muốn nói xin cứ tự nhiên.

Nộ và hận dâng trào trong lòng nhưng không địch nổi sự bất lực đang tuôn chảy trong máu, nàng cắn răng lột bỏ áo ngoài của Tiêu Mặc Niên vứt vào đống lửa. Không thèm nhìn hắn một lần, nàng phẩy tay áo bỏ đi, chỉ để lại mệnh lệnh lạnh lùng: “Kể từ hôm nay ngươi đừng hòng mặc y phục hòa thượng nữa.”

Sau hôm đó, đám người muốn bợ đỡ Vu giáo cũng hiểu ra, Vu giáo ma đầu không thích kinh Phật, thứ nàng thích chính là nam sắc.

Không ai biết Giáo chủ Vu giáo là nam hay nữ, nhưng mọi người đều vô thức tưởng tượng người này là một nam nhân, một nam nhân thích nam sắc vốn là chuyện kinh thế hãi tục, nhưng đặt trên người một ma đầu thì chẳng phải chuyện to tát gì, vậy là có thiếu niên mỹ mạo được đưa tới trước mặt Nhược Thủy.

Nhược Thủy đâu hiểu tâm tư của những kẻ đó, nhưng nàng cũng không nói ra, người ngoài bèn tưởng là đã đoán trúng tâm tư của nàng, ngày càng đưa đến nhiều nam nhân.

Một ngày Xuân nọ, Nhược Thủy dắt một thiếu niên mới được đưa đến đi dạo trong sân, Tiêu Mặc Niên im lặng đi sau hai người họ, hắn vẫn trầm mặc như cũ.

“Này.” Nhược Thủy dừng bước bên hoa cẩm tú, nàng gọi thiếu niên bên cạnh một tiếng, hắn lập tức run rẩy sợ hãi, cứng người đứng nguyên tại chỗ. Nhược Thủy xoa đầu hắn làm như không phát giác, “Ngươi khom xuống một chút.”

Thiếu niên theo lời khom xuống, Nhược Thủy lại nói, “Xuống chút nữa.”

Ánh mắt Tiêu Mặc Niên bất giác khẽ động, ngước lên nhìn Nhược Thủy, thấy nàng đang nhẹ gỡ vải đen che mặt lộ ra cái cằm trắng trẻo, sau đó nàng nhẹ dán môi lên trán thiếu niên.

Thiêu niên chưa từng trải qua chuyện này vừa kinh hãi vừa xấu hổ, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

Ánh mắt Tiêu Mặc Niên khựng lại, quên cả dời đi. Vải đen lại phủ xuống, hắn dường như thấy bên khóe môi Nhược Thủy có nụ cười nhạt dịu dàng mà hắn từng biết, hắn nghĩ nụ hôn này là tình cảm thật của nàng chứ không phải chỉ vì giận hắn…

Tay hắn thu lại, nắm chặt thành quyền.

Nhược Thủy yên lặng nhìn thiếu niên trước mặt một hồi, cảm thấy dáng vẻ hắn rất giống với Tiêu Mặc Niên trong ký ức mình, nàng không nhịn được mà xoa má thiếu niên, tâm tình tươi tắn lên đôi chút, nhưng khi nàng quay đầu, thấy người kia vẫn lặng yên nhìn hoa cỏ bên đường, thần sắc đạm mạc, nàng đột nhiên cảm thấy thật mệt mỏi.

Hắn thật sự thành tâm hướng Phật, vạn niệm giai không rồi sao?

“Giáo chủ.” Tả hộ pháp đột nhiên hiện thân, hắn cung kính quỳ xuống hành lễ nói: “Đã bắt được kẻ loan truyền bài đồng dao ở phố chợ mấy ngày trước rồi, là một đạo sĩ.”

Nhược Thủy thả thiếu niên ra, nhàn nhạt trả lời một tiếng, nhưng trong lòng lại thấy kỳ quái, nếu là thường ngày thì bắt được người như vậy lẽ ra đã chém chết từ lâu, sao lại đến hỏi nàng. Nhưng khi nàng rẽ qua con đường nhỏ, nhìn thấy đạo sĩ bị trói kia thì thần sắc ngẩn ra, nửa cay đắng nửa mỉa mai bật cười.

Bây giờ người người đều nói nàng thích nam sắc, ngay cả người trong Vu giáo cũng để tâm chuyện này sao. Đạo sĩ kia tướng mạo rất đẹp, mặt mũi và thần sắc càng giống Tiêu Mặc Niên mấy phần, Nhược Thủy bước tới vài bước hỏi: “Ngươi tên là gì?” Đạo sĩ xinh đẹp chỉ nhàn nhạt xem xét nàng chứ không trả lời. Nhược Thủy không để tâm: “Ngươi có muốn ở lại bên cạnh ta không?”

Tả hộ pháp kinh ngạc, trong lòng thầm khen mình nhạy bén, quả thật đã tìm được loại Giáo chủ thích, sắc mặt Tiêu Mặc Niên dần dần trầm xuống, ánh mắt hắn đảo qua người Nhược Thủy, rồi tiếp tục thâm trầm nhìn đạo sĩ, thần sắc trong mắt u ám không rõ.

Đạo sĩ nhàn nhạt cười nói: “Ta muốn đi thì ngươi có thể thả ta đi sao?”

Nhược Thủy gật đầu: “Không thể.” Nàng trầm giọng dặn dò, “Đưa hắn đến phòng ta.” Chờ thủ hạ đưa đạo sĩ đi xa, Nhược Thủy quay đầu nhìn Tiêu Mặc Niên nói: “Tối nay ngươi không cần đến phòng ta nữa.”

Tiêu Mặc Niên im lặng nhìn Nhược Thủy hồi lâu, cuối cùng chỉ cụp mắt đáp: “Được.”

Ánh mắt Nhược Thủy ảm đạm đi trong chốc lát.

Đêm đến.

Xuyên qua lớp vải đen, Nhược Thủy yên lặng xem xét đạo sĩ xinh đẹp đang ngồi bên giường. Nàng không nói một lời, đạo sĩ cũng không mở miệng. Ngồi đến nửa đêm, Nhược Thủy lên tiếng hỏi: “Ngươi tên gì?”

“Mộc Triệu Tử.”

Nhược Thủy gật đầu rồi không nói thêm gì nữa, nàng ngây ra nhìn đạo sĩ, chờ người nào đó giận dữ phá cửa xông vào, nhưng nàng chỉ chờ được ánh bình minh lặng lẽ, sáng đến chói mắt.

Nhược Thủy xoa xoa đôi mắt cay xè, nhìn đôi mắt cũng đã đỏ lên của đạo sĩ, cuối cùng không nhịn được bật cười, tiếng cười ngày càng to, to đến sắc bén, Mộc Triệu Tử cau mày, nhưng lại nghe giọng Nhược Thủy đột nhiên im bặt. Nàng ôm mặt rã rời ngồi trên ghế.

 

 

Chương 4

Sau đêm đó, người như hình với bóng bên cạnh Nhược Thủy từ một hòa thượng trở thành đạo sĩ. Nàng dường như hoàn toàn mất hết hứng thú với Tiêu Mặc Niên, càng giống như đã quên đi hắn.

Một buổi chiều nào đó, Nhược Thủy đang ngồi trong đình nghỉ mát, vừa hay thấy Tiêu Mặc Niên đang cho cá ăn trên cây cầu bên hồ. Nàng nghiêng đầu lười nhác dựa vào vai Mộc Triệu Tử, Mộc Triệu Tử khẽ cứng người, Nhược Thủy cười mỉa mai: “Ngươi đừng căng thẳng, ta không làm gì ngươi đâu.”

Mộc Triệu Tử quét mắt qua Tiêu Mặc Niên thở dài: “Ngươi hà tất phải làm vậy. Hắn đã là người vạn niệm giai không rồi, chi bằng ngươi buông tha cho bản thân một lần đi.”

Nhược Thủy cười nói: “Ý ngươi là muốn ta tha cho hắn sao.”  Mộc Triệu Tử không đáp, Nhược Thủy xoay mặt hắn lại nghiêm túc nói: “Ngươi nói đi, chỉ cần ngươi nói muốn ta tha cho hắn thì ta lập tức để hắn đi.”

Dường như hắn cố gắng nhẫn nhịn, thức ăn cho cá trong tay bị vứt hết xuống hồ, hắn đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Nhược Thủy, biểu hiện đó cuối cùng cũng có vài phần giống với Tiêu Mặc Niên lúc trước.

Nhưng Nhược Thủy lại làm như không thấy hắn, chỉ nhìn Mộc Triệu Tử như chỉ chờ hắn gật đầu, nàng sẽ lập tức đuổi Tiêu Mặc Niên đi. Mộc Triệu Tử quay đầu nhìn hai người, lòng cảm thấy bối rối, đang lúc bất lực thì Tiêu Mặc Niên bước lại.

“Hà tất phải chà đạp bản thân như vậy.” Hắn lạnh lùng nhìn Nhược Thủy nói, “Rốt cuộc cô muốn thế nào?”

Lúc này Nhược Thủy mới ngẩng đầu lên nhìn hắn, giọng điệu mỉa mai khó nghe: “Thứ ta muốn ngươi có thể cho sao? Không Niệm đại sư?” Nàng ngừng lại rồi tiếp: “Đáng tiếc là thứ ta muốn ngươi không cho nổi…”

Lời còn chưa dứt Nhược Thủy đã bị Tiêu Mặc Niên kéo mạnh về phía trước, hắn dùng một tay kẹp chặt đầu Nhược Thủy, tay còn lại gỡ khăn che mặt của nàng, mạnh mẽ cắn lên môi nàng.

Nhược Thủy kinh ngạc, nhưng không hề giãy dụa, đôi tay ôm lấy cổ Tiêu Mặc Niên, không cam yếu thế mà hôn trả lại hắn, dường như muốn đem những đau khổ và thù hận bao nhiêu năm nay phát tiết hết.

Sắc mặt Mộc Triệu Tử cứng lại, hắn càng bối rối hơn, thấy hai người như vậy, hắn chỉ đành âm thầm rời khỏi đình nghỉ mát.

Phẫn nộ lúc đầu qua đi, Tiêu Mặc Niên than thầm, hắn muốn rút lui nhưng lại bị Nhược mạnh giữ chặt, mùi máu tanh lưu chuyển giữa răng môi hai người, Tiêu Mặc Niên nhíu mày, ở cự ly gần như vậy, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng sự giãy dụa tyệt vọng và những kỳ vọng thấp hèn trong lòng Nhược Thủy, biệt ly đã lâu, người bị dày vò đâu chỉ có Nhược Thủy…

Đôi mày hắn càng nhíu chặt hơn, từ từ biến nụ hôn cuồng loạn thành chậm rãi sâu sắc, nhớ thương trong đáy lòng dâng trào hủy đi bức tường không dễ gì mới xây lên được.

Không biết qua bao lâu, hơi thở hai người đều hỗn loạn, lúc này Nhược Thủy mới buông Tiêu Mặc Niên ra, môi nàng nhẹ miết lên mặt hắn, hơi thở ấm nóng giao hòa, Nhược thủy không dùng nội lực khống chế giọng nói nữa, nàng thì thầm bên tai Tiêu Mặc Niên: “Điều muội muốn chỉ là mỗi sáng thức dậy có thể nhìn thấy gương mặt huynh, tối đến có thể cùng huynh nắm tay bước trên đường về.” Nàng chà qua vành tai Tiêu Mặc Niên, dịch thể ấm nóng trào ra từ khóe mắt ướt má hai người.

Nhớ năm đó dưới ánh nến đỏ, hắn dỡ khăn đỏ che đầu nàng cười nhẹ: “Sau này mỗi bình minh mỗi hoàng hôn ta đều cùng muội ngắm.”

Lời nói như còn bên ai, Nhược Thủy vùi đầu vào cổ hắn, giọng nàng khàn đi: “Huynh từng cho muội cuộc sống như vậy, nhưng mà huynh đã lấy lại nó rồi.”

Tiêu Mặc Niên cụp mắt, trái tim co rút dữ dội. Hắn im lặng hồi lâu rồi thấp giọng nói: “Nhược Thủy, đừng hại người nữa, chúng ta trở về Nam Cương đi.”

“…Được.”

Leave a comment

1 Comment

  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: