Bách quỷ tập – Quỷ Yêu (Hạ)

Quỷ Yêu (Hạ)

Chương 7

Lúc ở trong cung Cầm Yểu nghe thấy Thần quan đến báo, nói Sơ Tễ vẫn quỳ trước cửa phòng nàng. Cầm Yểu im lặng hồi lâu, bỗng nhiên nói với Hoàng đế sau rèm trướng trùng trùng: “Bệ hạ, Cầm Yểu có chuyện thỉnh cầu.”

Nam nhân sau rèm ho vài tiếng rồi khàn giọng nói: “Thỉnh cầu của Quốc sư Trẫm sẽ đáp ứng.”

“Cầm Yểu muốn xin một nam sủng có thể đánh đàn, dung mạo tinh tế, thông minh lanh lợi.”

“Khụ khụ! Ha ha, được, người như vậy thì Quốc sư cần bao nhiêu Đại Tấn có bấy nhiêu!” Hoàng đế vẫy tay bảo đại thái giám lui xuống tìm người, Cầm Yểu cụp mắt lấy bình sứ trong tay áo đổ ra một viên đan dược, đặt trong chén vàng bảo Thần quan dâng lên cho Hoàng đế, nàng lạnh giọng nói: “Vậy thì đa tạ Bệ hạ.”

“Mạng của Quả nhân là do Quốc sư cứu, chuyện nhỏ như vậy Quốc sư hà tất phải cảm tạ.”

Lúc Cầm Yểu về đến phủ Quốc sư, biết Sơ Tễ vẫn còn quỳ trước cửa phòng mình. Nàng vẫy tay gọi nam sủng xin từ chỗ Hoàng đến đến, nàng dựa nửa người vào lòng nam sủng, nhẹ giọng nói: “Người dìu ta vào trong.”

Người này thông minh hơn Sơ Tễ nhiều, hắn biết làm thế nào để khiến người khác vui vẻ, tay hắn nhẹ ôm eo Cầm Yểu, thân mật đi vào phủ Quốc sư, từ ngoài cửa nội viện Cầm Yểu đã nhìn thấy bóng dáng Sơ Tễ cúi đầu quỳ dưới đất. Tay nàng nắm chặt đến đau tay nam sủng.

“Quốc sư, nhẹ một chút được không?” Trong miệng nam sủng thổi ra một làn gió ấm áp, Cầm Yểu nhàn nhạt nói: “Ngươi ngoan ngoãn theo ta vào phòng là được.”

Nàng không thèm liếc mắt một lần, ôm nam sủng bước vào phòng, Sơ Tễ quỳ ở đó giống như không khí, không thu hút bất kỳ ánh mắt nào của Cầm Yểu. Nhưng nam sủng kia thì lại kì quái nhìn hắn. Trong mắt ẩn chứa sự mỉa mai khiến Sơ Tễ bất giác nắm chặt tay, rồi sau đó lại bất lực thả ra.

Hắn… có tư cách gì để đố kị chứ.

Trong phòng yên tĩnh một hồi rồi truyền đến tiếng đàn dìu dịu, người đó đàn hay hơn hắn rất nhiều.

Đêm dần khuya, tiếng đàn trong phòng chợt dứt, ánh nến lụi tắt, Sơ Tễ dường như có thể tưởng tượng ra được cảnh họ ôm nhau ngủ. Bây giờ hắn chẳng có chút tác dụng nào cả, nam nhân này tốt hơn hắn rất nhiều, hắn thật chẳng có lý do gì để ở lại. Hắn nghĩ, đối với Cầm Yểu có lẽ bất kì ai đều có thể thay thế hắn, nhưng đối với hắn thì không ai có thể thay thế được Cầm Yểu.

Nhưng có thể có cách gì chứ… Hắn đã bị vứt bỏ rồi.

Thần sắc trong mắt Sơ Tễ hoàn toàn lụi tắt, hắn nhắm mắt trán chạm nhẹ xuống đất, bái lạy trước cửa, sau đó đứng dậy loạng choạng rời đi.

Cầm Yểu chặt đứt xiềng xích trên chân hắn, cho hắn tự do, nhưng nàng lại tước đoạt đi tự do của hắn. Nghĩ cũng phải, thần minh sao có thể cứu người như hắn chứ…

Nghe bước chân ngoài cửa dần dần biến mất, Cầm Yểu ngồi đối diện với thư án im lặng không lên tiếng. Nam sủng cười nói: “Quốc sư đột nhiên thổi tắt nến có phải vì tiểu nhân đàn không hay không?” Trong bóng tối, Cầm Yểu tìm được bàn tay đang để trên cây đàn của đối phương rồi đẩy ra.

“Không sai, không hay, trong tiếng đàn toàn là giả dối nịnh bợ và tham niệm nặng nề, khúc nhạc ngươi đàn không bằng một phần vạn của hắn, không đáng lọt vào tai.” Lời này khiến sắc mặt nam nhân trắng xanh, Cầm Yểu lạnh lùng nói: “Ngươi đi đi, ta không cần ngươi nữa.”

 

 

Chương 8

Hôm Lễ tế trời, Cầm Yểu mặc lễ bào to rộng màu trắng bước lên bậc thang dài của Thiên đàn.

Thật là mỉa mai, rõ ràng là một lễ tế vô cùng dơ bẩn nhưng lại dùng màu sắc thuần khiết như vậy. Mười đồng nam đồng nữ bị đánh thuốc mê đặt trên Thiên đàn, trên người chúng cũng là y phục trắng như tuyết, chờ đợi sự kêu gọi của trời. Cầm Yểu rửa sạch tay đón lấy trủy thủ từ tay Thần quan. Nàng sẽ dùng trủy thủ này để đâm vào ngực bọn trẻ, móc sống tim của chúng ra cúng tế cho trời.

Thanh đao chỉ thẳng lên trời, các Thần quan tấu nhạc tế lễ, gương mặt Cầm Yểu không biểu cảm, vung đao đâm xuống…

Bỗng lúc này một mũi tên dài không biết từ đâu bắn tới, cắm thẳng vào cổ tay nàng, trủy thủ rơi xuống đất, cổ tay Cầm Yểu máu chảy như suối, nàng cau mày rút mũi tên dài đâm vào tận xương ra, nhìn về phía Thái tử đang đứng bên phải của Thiên đàn, hắn có thể… làm tổn thương nàng sao!

Có binh khí lại có thể làm tổn thương được thân thể bất tử bất diệt này sao…

Cầm Yểu không biết trong lòng mừng hay lo, trong lúc cảm xúc hỗn loạn, nàng cố sức định thần.

Hoàng đế bệnh liệt giường đã lâu, lệnh cho Thái tử giám sát Lễ tế trời, nhất định hắn không ngờ rằng con trai hắn cũng có lòng mưu phản. Người thích sát Quốc sư lại là Thái tử, các Thần quan trên Thiên đàn đều ngây ra, Cấm vệ quân dưới Thiên đàn lập tức rút kiếm, đồng loạt vây lấy các Thần quan đang bị nhốt trên Thiên đàn. Thái tử rút kiếm chỉ về phía Cầm Yểu: “Yêu nữ họa quốc hại dân, mê hoặc Phụ vương ta, nguy hại cho xã tắc ta! Hôm nay ta phải thay trời hành đạo, trừ đi mầm họa ngươi!”

Cầm Yểu nhìn mười đứa trẻ đang nằm dưới đất, cổ tay nhỏ máu chuyển hướng, không để máu của mình làm bẩn tấm thân trắng tinh của chúng.

“Được thôi.” Cầm Yểu nghĩ, dù sao nàng cũng chán ghét cuộc sống và con người mình rồi, nàng hướng về phía Thái tử, dáng vẻ thản nhiên nhưng khiến cho tất cả mọi người có mặt khiếp sợ không dám cử động. Cầm Yểu đứng giữa Thiên đàn, giang hai cánh tay, thanh âm lạnh lùng mang một tia giải thoát khó phát giác, “Xin Thái tử ban cho Cầm Yểu được chết.”

Gió lạnh đầu thu thổi qua Thiên đàn, thổi phồng áo bào to rộng của Cầm Yểu, nàng như một con diều, chỉ chờ có người cắt đứt dây buộc để nàng có thể theo gió bay đi.

Thái tử cười lạnh: “Được, ta sẽ toại nguyện cho ngươi.”

Hắn giương cung tên bắn thẳng về phía Cầm Yểu lần nữa. Cầm Yểu nhắm mắt, trong lúc sống chết, trước lúc giải thoát nàng bỗng nhiên nhớ lại đôi mắt trong suốt đã nhìn thấy giữa ngày hạ đó, Sơ Tễ, Sơ Tễ, mong rằng cuộc đời hắn sau này có thể thật sự như vũ hậu sơ tễ, không còn sương mù.

Tiếng mũi tên rít lên xé gió bay tới, bỗng nhiên Cầm Yểu cảm thấy người mình nghiêng đi, nàng được một hơi thở quen thuộc ôm vào ngực, người đó ôm theo nàng lăn mấy vòng trên đất, một mũi tên sắc nhọn sượt qua tai Cầm Yểu cắm trên mặt đất.

Cầm Yểu mở mắt, không dám tin mà nhìn Sơ Tễ. Hắn dừng trên người nàng, đầu che mất ánh nắng trên đỉnh đầu, phủ lên nàng một bóng râm an toàn: “Sao… ngươi lại tới đây!”

Sơ Tễ im lặng hồi lâu, nhỏ giọng đáp: “Ta chỉ muốn đến nhìn nàng hoàn tất Lễ tế trời rồi đi, ta nói ta là… nam sủng của nàng nên họ cho ta đứng dưới Thiên đàn xem lễ.”

Cầm Yểu ngạc nhiên. Cảm giác được tay Sơ Tễ nhẹ xoa đầu mình: “Cầm Yểu đừng sợ, ta bảo vệ nàng xong… rồi sẽ rời đi.”

 

 

Chương 9

Sao hắn lại ngốc như vậy, rõ ràng nàng đã gắng sức bảo hắn trốn đi rồi mà: “Ta không cần ngươi bảo vệ.” Cầm Yểu cố nén giọng, lạnh lùng nói, “Cầm Yểu là cầm yêu, ta là yêu quái hại người, ta đáng chết.”

Tay Sơ Tễ vẫn đặt trên đỉnh đầu nàng: “Cầm Yểu không thích hại người.”

Cầm Yểu cười lạnh: “Làm sao ngươi biết. Lúc đầu ta cứu ngươi chẳng qua là để ăn tim ngươi thôi.”

“Ừ.”

“Mỗi ngày nằm cùng ngươi là để hút dương khí của ngươi.”

“Ừ.”

Giọng Cầm Yểu không nén nổi xao động: “Ngươi nghe có hiểu không, ta là yêu quái! Ngươi muốn sống thì lập tức cút đi thật xa cho ta! Đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa!”

Sơ Tễ im lặng một hồi rồi lại xoa đầu Cầm Yểu: “Ta không sợ yêu quái, cũng không sợ nàng hại ta, ta chỉ sợ nàng đuổi ta đi, nhưng nàng đã đuổi ta đi rồi… nên ta không còn gì để sợ nữa.” Hắn đang nói bỗng cổ họng khẽ động, một dòng máu ấm nóng chảy ra từ khóe miệng, tí tách nhỏ xuống khuôn mặt trắng xanh của Cầm Yểu.

Sơ Tễ dùng tay vụng về giúp nàng chùi máu trên mặt, nhưng càng chùi càng làm nhòe mặt nàng, Sơ Tễ bất lực: “Xin lỗi.” Cầm Yểu ngây ra một lúc rồi ngón tay run rẩy phủ lên tấm lưng dày rộng của Sơ Tễ, chỗ đó ướt đẫm một mảng, có một mũi tên lạnh lẽo đang cắm thẳng vào lưng hắn.

Thì ra lúc nãy Thái tử bắn hai mũi tên, một mũi cắm bên tai Cầm Yểu, một mũi cắm trên lưng Sơ Tễ. Cầm Yểu bắt đầu không nhịn được mà run rẩy, nàng hoảng hốt ngồi dậy muốn xem thương thế của Sơ Tễ nhưng lại bị hắn ôm chặt dưới thân. Lúc này yêu lực bá đạo không biết chạy đi đâu hết, Cầm Yểu hoảng hốt: “Sơ Tễ, Sơ Tễ, ngươi dậy đi, để ta xem cho ngươi.”

“Nàng phải bình an.”

“Ta rất bình an, để ta xem ngươi trước đã!”

“Cầm Yểu, ta luôn… vô dụng.” Sức lực trên người Sơ Tễ dần dần biến mất, hắn không chống được thân hình, chỉ đành nhè nhẹ ngã xuống ngực Cầm Yểu, “Nhưng ta biết, Cầm Yểu nhất định có thể sống tiếp. Nàng xinh đẹp và dịu dàng như vậy, nàng nên… nàng đáng sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, thấy được ánh nắng tươi sáng hơn, ngắm được những bông hoa rực rỡ hơn, tự do như ngọn gió… sống cuộc sống đầy màu sắc.”

Đó là cuộc sống mà hắn hằng hướng đến, nhưng sau khi gặp Cầm Yểu, hắn chỉ hướng về nàng.

“Giết yêu nữ ngay lập tức!” Thái tử vừa hạ lệnh thì Cấm vệ quân liền vây lấy Cầm Yểu, mũi thương sắc nhọn hướng về phía Cầm Yểu.

Cảm giác hơi thở của người trong lòng ngày càng yếu, đôi tay Cầm Yểu ôm chặt lấy hắn. Đời này của nàng vì sống nên đã sống, tay đầy máu tanh, dơ bẩn đến mức khiến nàng ghét bỏ bản thân, nhưng lại có một nam nhân nói nàng dịu dàng, cung phụng nàng như thần thánh, cam tâm tình nguyện chết vì nàng, chỉ vì lúc họ gặp nhau lần đầu, nàng nhất thời hứng thú làm bừa, nàng chưa từng cứu Sơ Tễ, là hắn đã cứu nàng.

“Chàng luôn đối xử với ta tốt như vậy.” Sát khí bức người từ bốn phương tám hướng ập đến, Cầm Yểu chỉ ôm Sơ Tễ lặng lẽ nói, “Chàng luôn đối xử với ta tốt như vậy nhưng sao ta lại nỡ khiến chàng thất vọng, nỡ khiến chàng tổn thương thêm lần nữa.”

Trên Thiên đàn bỗng nổi gió lớn, người cả Kinh thành đều nghe thấy tiếng huyền cầm văng vẳng, đến lúc người trên Thiên đàn sực tỉnh thì một yêu một nhân ôm nhau kia đã không còn bóng dáng.

 

 

Vĩ thanh

“Thương mộc Yêu cầm, ăn tim người, bụng đói mà hóa ma. Bất tử bất diệt, đao thương bất nhập.” Nữ nhân áo trắng thấp giọng niệm nhẹ, nàng lấy trong áo ra một cây bút lông, “Con quỷ của ngươi ta thu đi rồi.”

Đầu bút nhẹ điểm vào mi tâm Cầm Yểu, một đốm sáng vàng dính trên đầu bút của Bạch Quỷ, bị nàng thu vào trong áo.

Sắc mặt Cầm Yểu hơi trắng: “Bạch Quỷ cô nương, đa tạ.”

Bạch Quỷ im lặng hồi lâu: “Thật ra nếu chờ đến sau khi ngươi hóa ma ta vẫn có thể thu đi nội đan của ngươi.”

“Cũng mấy ngày nữa thôi.” Cầm Yểu cười nói, “Trong một năm sau khi Sơ Tễ ra đi này, ta đã nhìn đủ ánh mặt trời tươi sáng, thưởng thức đủ các đóa hoa rực rỡ, đời này chưa từng tự do như vậy. Ta đã mãn nguyện lắm rồi.” Nàng sờ bụng, “Nếu chờ thêm mấy ngày nữa thần trí ta mất hết, hóa thành ma, lại làm hại mạng người nữa thì không tốt lắm. Ta muốn sạch sẽ đi xuống gặp Sơ Tễ.”

Bạch Quỷ thu bút vào tay áo, giọng nói bay trong gió: “Bên cầu Nại Hà, cạnh đá Tam Sinh, hắn nhất định không nỡ bỏ ngươi đi trước đâu.”

Cầm Yểu cười nhạt, quay đầu nhìn ngôi mộ trong đám hoa, nàng biết, Sơ Tễ sẽ không bao giờ bỏ nàng đi trước, sau này nàng cũng sẽ không bỏ lại hắn nữa.

Leave a comment

7 Comments

  1. Nonchalance

     /  May 16, 2013

    Ôi, tác giả này hay theo kiểu, yêu nhau không nhất thiết phải cùng sống chết mà phải mạnh mẽ sống, tận hưởng cuộc sống, còn tình cảm chỉ cần khắc cốt ghi tâm là đủ. Tks em.

    Reply
  2. khách

     /  May 17, 2013

    Cái kết này là sao a~ Tai sao pữa giờ toàn là ngươi chết ta sốg thế này? Đau tim quá! Dù biết kết thế này cũg ko phai SE, đều có đạo lý riêg của nó nhưg mà ta vẩn rất cổ hủ a~ ! T___T
    THANK

    Reply
  3. Mình cực chán SE hụ hụ… Đọc truyện giải trí mà gặp ngược + SE thì thôi ròy >_<

    Reply
  4. Bubu

     /  June 6, 2013

    Lại SE cmnr =.=

    Reply
  5. mấy tập liên tiếp toàn SE. hết cả nước mắt

    Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: