Quy Lam – Chương 3 – Mười (Hết)

Mười

Ban công nhà tôi mười năm trước.
“Tiên quân à, A Lam bây giờ vẫn còn nhỏ, nhưng nàng sẽ trưởng thành mà, đến lúc đó chẳng phải hai người có thể ở bên nhau trọn kiếp rồi sao, tiểu nhân thấy nàng ấy vẫn thích ngài đó.”
Nam nhân lắc đầu, “Nàng chỉ coi ta là trưởng bối, sau này nàng thích ai, muốn ở bên cạnh ai thì đó là tự do của nàng, bốn trăm năm qua rồi, ta cũng không biết là đúng hay sai nữa.”
Tôi đứng trong phòng khách, hoàng hôn đổ ánh vàng lấp lánh dịu dàng xuống vai chàng, gương mặt nghiêng nghiêng của Chung Mặc thật đẹp và sáng, chàng dựa vào ban công nói chuyện với yêu tinh áo xanh, ánh mắt trầm tĩnh điềm đạm, không hề thấy bộ dạng nóng nảy xấu tính của bốn trăm năm trước.
Tôi từng bước đi về phía trước, chàng ngẩng đầu, ánh mắt rơi trên người tôi không hề di chuyển, yêu tinh áo xanh thấy tôi bèn kinh ngạc ôm miệng, “Lâm Quy Lam?”
Chung Mặc chớp mắt, dường như trong chốc lát đã hiểu ra tất cả, nơi sâu nhất của đáy mắt nở ra ý cười, chàng chậm rãi cười với tôi, “…A Lam.”
Tôi đi đến trước mặt chàng, đầu óc dường như trống rỗng, nhưng dường như có thứ gì đó dâng trào, gào thét trong cơ thể tôi.
Chung Mặc, Chung Mặc, thiếp lại gặp chàng rồi.
“Chàng… có từng hối hận không?” Lúc lên tiếng tôi mới phát giác mình đã nghẹn ngào, chàng nhìn tôi rồi lắc đầu.
Tầm mắt tôi nhòe đi, chàng yêu Lâm Quy Lam như vậy mà, còn tôi thì sao, lẽ nào chỉ thật sự là thế thân thôi sao, tôi cắn chặt răng: “Chung Mặc, chàng sai rồi, chàng không phải là trưởng bối của thiếp… thiếp muốn làm phu thê với chàng.”
Chàng cúi đầu, lúc ngẩng lên thì trong ánh mắt đen có thứ gì đó lặng lẽ tuôn chảy, chàng cười, “Ta biết.”
“Tại sao chàng lại thích Lâm Quy Lam?” Tôi khịt khịt mũi, muốn lại gần ôm chàng, năm phút trôi qua như tên bắn, chàng mỉm cười khẽ nói, “Lần đầu tiên gặp nàng ấy ta mang tiên thân ẩn mình, nàng ấy nhìn thấy ta, sau đó còn tát ta một cái, nàng ấy là nữ nhân xấu xa nhất mà ta từng gặp.”
Toàn thân tôi chấn động, không thể tin mà ngẩng đầu nhìn chàng, nước mắt rơi như mưa.
Chàng… nói gì?
“Nàng ấy nói ta không giống thần tiên, thần tiên thì nên bách biến không loạn, điềm nhiên trấn tĩnh.” Chung Mặc đưa tay xoa mặt tôi, giống như bốn trăm năm trước, giọng nói vô cùng dịu dàng, “Nàng ấy còn đổ trà nóng lên tay ta, ta cứu nàng ấy, nàng ấy nhìn thẳng vào mặt ta thẳng thừng hỏi có phải ta vừa gặp đã yêu nàng ấy không, A Lam, nàng xem đi, thế gian này làm gì có cô nương nào như vậy.”
Tôi ngây ngốc nói không nên lời, nước mắt lại lã chã tuôn rơi.
“Nhưng mà A Lam à, “Chung Mặc dựa vào lan can, ánh hoàng hôn dần dần trầm xuống thành bóng tối, chàng như cười như than, “Cô nương như vậy mà ta lại thích.”
Vãng Sanh nói một khi trở về quá khứ thì sẽ trở thành một phần của lịch sử.
Là vậy sao, từ đầu đến cuối kẻ ngốc chính là tôi, cứ luôn tự hỏi tôi có vị trí gì trong lòng chàng, tự hỏi tôi có phải là thế thân của Lâm Quy Lam không.
Thật ra không không cần thiết, từ lúc bắt đầu thì người chàng gặp đã là A Lam.
Thân thể dần trở nên trong suốt, năm phút sắp trôi qua, tôi bước tôi ôm chặt lấy chàng cắn lấy môi chàng, yêu tinh áo xanh bên cạnh kêu chí chóe.
Cảm giác thân hình Chung Mặc cứng lại, tôi muốn ôm chặt lấy chàng nhưng lại phát hiện cánh tay của tôi có thể xuyên qua thân thể chàng, tôi chỉ có thể nuốt nước mắt nói bên tai chàng: “Chàng có nhớ chàng nói muốn chúng ta ở bên nhau đời đời kiếp kiếp không? Thiếp chết rồi tàn hồn không thể đầu thai, Chung Mặc, thiếp sẽ ở bên cầu Nại Hà chờ chàng, trời phạt rồi cũng sẽ có ngày kết thúc, bất luận bao nhiêu năm thiếp cũng sẽ đợi chàng, lúc chàng đến thiếp sẽ cho chàng biết một bí mật, bí mật của Lâm Quy Lam.”
Bí mật rằng cô nương mà chàng yêu đang ở trước mặt chàng đây.

==Hết==

Advertisements
Leave a comment

11 Comments

  1. Lúc đầu ss cũng nghi hồi xưa Chung Mặc yêu chính là chị Quy Lam quay về quá khứ. Bên nhà Tiểu Dương cũng có truyện Bảy năm kiểu tình huống như vậy. Tks em. Ít ra cuối cùng Quy Lam cũng nhận ra, theo ss vậy la HE rồi. Tks em.

    Reply
    • Huhu… đây mà là HE hả ss, k bit chờ đến bao h huhu… T_T

      Reply
      • Ít ra ng ta còn có hi vọng để mà chờ đợi. Truyện thần tiên nên đơn vị tính mấy trăm năm thấy cũng ngắn ngắn :-p

        Reply
  2. Khách

     /  June 21, 2013

    hic~ comment xog ko thấy đâu hết! T___T
    kết thúc mở thế này cũg tốt lắm rùi, tin là 2 ng sẽ sớm gặp lại nhau! cứ sửa đi sửa lại ko ngờ ngay từ đầu trog lòg đối fươg lại chíh là bản thân rồi! Hix… truyện rất hay, THANK p ^^

    Reply
  3. starcold7

     /  July 24, 2013

    cũng may là kết thúc mở , còn cái để mà hy vọng.tKS B đã edit nha!

    Reply
  4. Hu HU nàng đền cho ta T^T 1 thay nc mắt nè đền ta đi tại sao lại bi thảm đến vậy liệu phải chờ bao lâu 100 năm hay 1k năm hay vạn kiếp oa oa oa

    Reply
  5. Hức hức, đọc hoài cuối cùng gặp cái kết như này, bảo sao ta ko khóc cho đc, thương A Lam ghê…. Xuyên tới xuyên lui, cuối cùng vẫn ko đc như ý nguyện…. Tks nàng rất nhiều ^^

    Reply
  6. RikaNorikarin

     /  May 15, 2014

    Nàng ơi truyện quá hay nhưng kết thúc hơi tiếc, tiếc vì ko thể theo sát 2 nhân vật đến lúc ở cầu Nại Hà, tiếc vì đó là 1câu nói chờ! vạn vật bất biến, mình mong được nhìn hết thảy câu chuyện bên cầu Nại Hà kia 🙂 phụ đề nàng có thể viết tiếp ko? Dù là dich nhưng viết thêm 1 phụ đề như kiểu bình luận hay truyẹn ngắn dc hum ? Mình mong lắm nàng ơi :3

    Reply
  7. Dương Nhi

     /  June 20, 2014

    Oaaa, là OE à? :(((((
    Phải chi tác giả viết dài thêm chút nữa… Thế là cuối cùng Chung Mặc cũng chưa biết được A Lam – Lâm Quy Lam là một ;_____;
    Cảm ơn bạn ;____;

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: