Bổn vương ở đây – Chương 12

Chương 12

Thẩm Ly và Hành Vân đột nhiên xông vào khiến Tiểu Hà cả kinh, đôi mắt đỏ như máu nhìn hai người, mở miệng hét lên: “Ai cản ta đều phải chết!” Yêu khí như đao xông ra từ trong miệng Tiểu Hà, xé rách không khí nhắm đến Thẩm Ly và Hành Vân.
Thẩm Ly chắn trước mặt Hành Vân, tay vung lên, yêu khí như va phải một bức màn vô hình mà tản đi hết, nhưng oán khí ẩn chứa bên trong vẫn bao trùm trước mặt Thẩm Ly, nồng đậm đến mức khiến nàng nhíu mày: “Ta vẫn thích bộ dạng đỏ mặt xấu hổ của cô hơn. Nếu cô không tự biến trở lại thì ta sẽ khiến cô không bao giờ biến trở lại được nữa.” Lời chưa dứt, Hồng anh thương xuất hiện trong lòng bàn tay, nàng vừa động sát tâm bỗng nghe Duệ vương hét lên: “Không được làm tổn thương cô ấy.”
Giọng điệu hắn khàn đặc, nhưng từng chữ rất rõ ràng, nếu không phải vì tình này cảnh này, Thẩm Ly vẫn tưởng Duệ vương thật sự vô cùng yêu Tiểu Hà, ngay cả trong tình huống này cũng không nỡ làm tổn thương nàng ấy.
“Không được làm tổn thương ta?” Tiểu Hà nghe vậy cổ họng phát ra một âm thanh như cười như khóc, “Chu Thành Cẩm… Chu Thành Cẩm! Ngươi từ bi hay là tàn nhẫn đây?” Giọng Tiểu Hà vừa dứt, lệ khí khắp người càng đậm, “Nếu đã vậy thì các ngươi hãy chết chung đi!”
Mặt đất rung chuyển, một âm thanh sụp đổ cực lớn từ bên ngoài động truyền vào, Thẩm Ly nghĩ nhất định là đám huyết anh nhi kia đã đè sập căn phòng bên ngoài, chỗ này ở dưới đất nên chưa bị ảnh hưởng, nhưng ra vào chỗ này chỉ có một thông đạo kia thôi, lúc này cửa động đã bị phong bế, rõ ràng là muốn chôn sống tất cả mọi người trong này dưới lòng đất, không cần Tiểu Hà ra tay, chờ khi hết không khí thì tất cả mọi người đều bị ngộp chết.
“Ngươi cứ bảo vệ cô ta, ngươi có thể vĩnh viễn bảo vệ cô ta rồi.” Thân hình Tiểu Hà dần mờ đi, “Còn ta, sẽ hủy cả Duệ vương phủ này của ngươi.” Thẩm Ly lắc người, muốn bước lên chộp lấy nàng ta. Tiểu yêu linh bên ngoài chịu ảnh hưởng của Tiểu Hà, nếu giết nàng ta lúc này, có lẽ giải tỏa lệ khí trên người nàng ta thì yêu linh bên ngoài tự nhiên sẽ khôi phục trạng thái bình thường. Nhưng Thẩm Ly quên mất, lúc này Hành Vân đang nắm tay kia của nàng, động tác hơi bị vướng víu nên không kịp bắt lấy Tiểu Hà.
Thẩm Ly nghiến răng, phẫn nộ hất mạnh tay Hành Vân ra, nàng quay đầu trừng mắt nhìn Hành Vân vẻ mặt vô tội, còn chưa lên tiếng thì Hành Vân đã thở dài: “Lúc nãy cô bảo ta nắm chặt một chút mà.”
Thẩm Ly tức nghẹn, cố nén nộ hỏa trừng mắt nhìn Duệ vương, thấy vẻ mặt hắn ảm đạm, sắc mặt tái nhợt, Thẩm Ly cũng không vội hỏi nguyên do, chỉ nói: “Ta đưa hai người các ngươi ra trước, chút nữa lại vào vác nữ nhân này ra.”
“Không được.”
“Không thể.”
Hai nam nhân đồng thời lên tiếng, Duệ vương nhìn Hành Vân rồi im lặng. Hành Vân thở dài: “Chỗ này có Phược* hồn trận.” Hắn nhìn nữ nhân trên giường, “Rời khỏi chỗ này cô ấy không sống được đâu.”
*Ràng buộc
Nghe vậy, Thẩm Ly lại nổi giận trừng Duệ vương: “Nói! Chuyện là thế nào!”
Duệ vương lúc này mới vất vả chống người dậy ngồi bên giường, lúc này đâu rảnh mà truy cứu thái độ “đại bất kính” của Thẩm Ly, hắn chỉ nhìn nữ nhân đang nằm trên giường một hồi rồi mới khàn giọng nói: “Đây là thê tử của ta, Duệ vương phi. Ba năm trước, một lần ta và nàng ra ngoài đã bị hành thích, ta bị hủy nửa mặt, còn nàng vì bảo vệ ta nên thân trúng vô số đao, sau đó vì ta mà dẫn dụ thích khách, rơi xuống vực núi… Ta tìm được nàng dưới đáy vực, đem nàng trở về đặt ở đây, chờ nàng mở mắt.”
Thẩm Ly nhíu mày: “Chỉ chờ thôi sao? Vậy đám yêu linh khắp phủ ngươi là thế nào đây? Bây giờ Tiểu Hà hóa oán muốn cắn chủ kia lại là thế nào nữa?
Duệ vương im lặng một hồi, cuối cùng đáp: “Lúc ta đưa nàng ấy về, tất cả mọi người đều nói nàng ấy đã chết, bảo ta nén đau thương, nhưng ta biết, nữ nhân như Diệp Thi làm sao dễ dàng chết đi như vậy được. Ta tìm tiên pháp đạo thuật khắp nơi, cuối cùng cầu được hai cách để đánh thức nàng…”
Hắn chưa nói hết nhưng Thẩm Ly đã hiểu, hai cách này là Tục mệnh trận và nuôi dưỡng yêu linh, dùng mạng đổi mạng.
Thẩm Ly cười lạnh, không hề lưu tình mà vạch trần hắn: “Tự ngươi không bảo vệ nổi thê tử, để ba năm trước cô ấy vì ngươi mà chết, nhưng ngươi không tiếp nhận được sự thật này nên đã vọng tưởng muốn cô ấy sống lại, tìm cách nghịch hành Thiên đạo để giữ hồn cô ấy, lại nuôi yêu linh để dùng mạng đổi mạng. Thật là một kẻ tự cho mình là đúng.”
Duệ vương im lặng: “Vậy thì đã sao, ta chỉ cần Diệp Thi tỉnh lại.”
Thẩm Ly khẽ nhíu mắt, nếu không phải sau này Hành Vân do hắn bảo vệ thì nàng thật sự muốn khoanh tay đứng nhìn, mặc cho tên Vương gia ích kỷ này muốn làm gì thì làm: “Bây giờ sao Tiểu Hà lại biến thành như vậy?”
Duệ vương lắc đầu: “Mỗi đêm ta đều đến chỗ này để thăm thê tử của ta, hôm nay không biết vì sao Tiểu Hà lại xông vào. Không biết cô ấy biết những chuyện này từ đâu nên đã sinh oán hận.”
Đương nhiên sẽ sinh oán hận. Thẩm Ly nói: “Tính tình yêu linh cố chấp, cô ấy coi ngươi là duy nhất trong đời, còn ngươi lại muốn giết cô ấy để đổi mạng cho người khác, nếu không hận thì đúng là đồ ngốc. Còn chưa nói đến…” Thẩm Ly nhìn nữ nhân trên giường, cảm thấy lời này không cần nói tiếp nữa. Tiểu Hà thích Duệ vương thì đã sao, từ đầu chí cuối, Vương gia này chỉ để tâm đến mỗi Vương phi của hắn.
Đúng lúc này, mặt đất lại rung chuyển, không biết lầu các nào bên ngoài đã bị sập. Thẩm Ly khẽ trầm tư, nghiêm túc nhìn Duệ vương nói: “Ta mặc kệ trước đây ngươi bố cục thế nào, nhưng hôm nay cục diện đã trở thành như vậy, nếu ngươi đã lực bất tòng tâm thì bây giờ ta sẽ giải quyết theo cách của mình. Chờ sau khi tìm được Tiểu Hà, nếu không có cách nào khiến cô ấy hóa giải lệ khí thì ta sẽ giết cô ấy.”
Ánh mắt Duệ vương lạnh đi nhìn Thẩm Ly, nghe nàng nói rõ ràng từng chữ: “Ngươi hãy nhớ kĩ, nếu Tiểu Hà chết đi, liên lụy đến Vương phi của ngươi, thì là ta, Thẩm Ly đã giết cô ấy. Không liên quan đến người khác.”
Hành Vân đang im lặng bên cạnh lập tức ngước mắt nhìn Thẩm Ly, nhưng trước lúc nàng quay đầu lại hắn đã dời ánh mắt đi chỗ khác.
Thẩm Ly tự nhiên kéo cổ tay Hành Vân nói: “Ở đây bị bít lại rồi, đám huyết anh nhi kia tạm thời không vào được, nhưng không khí có hạn, để lại cho họ thở. Bây giờ bên ngoài chắc loạn lắm, ngươi và ta ra ngoài bày Tị tà trận trong phủ. Cho những người không liên can rời khỏi, sau đó chúng ta có thể tìm yêu quái khắp phủ này.”
Ánh mắt Hành Vân không biết đang rơi ở chỗ nào, chỉ gật đầu đồng ý.
Lúc này Thẩm Ly đâu còn tâm trí để ý đến hành động nhỏ của Hành Vân, miệng niệm chú đưa Hành Vân trở về mặt đất. Lúc này trời đã hửng sáng, ánh nắng mang đến dương khí khiến đám huyết anh nhi đầy mặt đất không thể động đậy, nhưng cho dù là vậy, trận bạo ngược đêm qua đã khiến Duệ vương phủ trở thành một đám hỗn độn. Đình đài lầu các sụp đổ, thi thể thị vệ nô tỳ trong Duệ vương phủ đang bị huyết anh nhi cưỡi lên, y phục và da thịt đã bị máu của bọn chúng ăn mòn không còn nguyên vẹn, vô cùng ghê tởm đáng sợ.
Cho dù là người quen thấy thi thể như Thẩm Ly cũng rùng mình, ngân thương trong tay vung lên, sát khí lan tỏa, dọn sạch chỗ để đặt chân xuống. Nàng nói với Hành Vân: “Nhân lúc mặt trời mới lên, ngươi hãy bày trận trước đi, sau khi khống chế được đám yêu linh này, những người còn sống sẽ nhân cơ hội này mà rời khỏi Duệ vương phủ.”
Hành Vân ngẩn ra một hồi rồi cười nói: “Cô tưởng bày trận là chuyện đơn giản sao? Ta không rõ bố cục trong Duệ vương phủ, không bày trận được.”
Thẩm Ly ngẩn ra: “Nếu vậy lúc nãy ở dưới kia sao ngươi không nói? Nếu không thể bày trận thì một mình ta đi tìm Tiểu Hà là được rồi, dắt theo ngươi ra đây làm gì.”
Hành Vân ho nhẹ vài tiếng: “Vừa rồi ở dưới ta đâu có nghe cô nói cái gì.”
Không nghe thấy mà ngươi gật đầu cái gì vậy hả! Thẩm Ly cố nén cơn giận, đúng là lúc càng bận rộn thì càng gây thêm loạn mà. Nếu như ở trong quân doanh của nàng thì nàng đã cho người lôi tên lính ngốc này ra quất cho một trận từ lâu rồi.
Nàng vốn định đưa Hành Vân đến Duệ vương phủ rồi đi, nhưng không ngờ lại kéo dài lâu như vậy! Bây giờ nàng ở đây thêm khắc nào thì sẽ nguy hiểm thêm khắc đó, chờ truy binh của Ma giới tìm đến, nếu nàng động thủ với họ thì không phải là chuyện sập mấy căn phòng nữa.
Thẩm Ly còn chưa nghĩ xong thì mũi ngửi thấy một luồng ma khí vô cùng quen thuộc, tim nàng thắt lại, lập tức ngẩng đầu nhìn về chân trời, nhưng khí tức gần lại thì Thẩm Ly cũng khẽ yên tâm, chỉ có một người, một người nàng vô cùng quen thuộc.
“Mặc Phương!” Nàng hét lên trời, một đám khí đen lập tức rơi xuống trước mắt Thẩm Ly, sương khói nồng đậm tan đi, Mặc Phương một thân hắc y xuất hiện, hắn quỳ một gối trước mặt Thẩm Ly cung kính hành lễ: “Vương thượng.” Từ sau lần trước Mặc Phương dùng thủ đoạn để giúp nàng chạy trốn, trong lòng Thẩm Ly vẫn luôn cảm kích hắn, tuy sau đó bị đối xử bất nhân… Nhưng lòng trung thành của Mặc Phương đối với nàng là không thể nghi ngờ. Thẩm Ly vỗ vỗ vai bảo hắn đứng dậy. Nhưng Mặc Phương lại khấu đầu, “Ngày trước đả thương Vương thượng, Mặc Phương tội đáng muôn chết.”
Thẩm Ly ra vẻ tức giận: “Đứng dậy! Ta phiền nhất là ngươi làm trò này với ta!”
Hành Vân lui về phía sau một bước, im lặng xem xét nam nhân đang quỳ trên mặt đất, Thẩm Ly chỉ nghĩ hắn đề phòng nên quay đầu nói với hắn: “Không sao, hắn là thuộc hạ của ta.” Nói xong, Thẩm Ly lại suy nghĩ, cảm thấy Mặc Phương ắt có chuyện lớn mới đến tìm mình, để Hành Vân biết quá nhiều chuyện của Ma giới Tiên giới cũng không ổn, một phàm nhân như hắn có thể đoán ra chuyện Phàm gian đối với thân thể của hắn đã là một gánh nặng cực lớn, nếu để hắn biết thêm bí mật của Tiên gia, nói không chừng ngày nào đó sẽ bị sét đánh.
Thẩm Ly xem xét bốn phía, đám huyết anh nhi kia bị ánh nắng ảnh hưởng, toàn bộ đều bò trên mặt đất không động đậy, nhưng đề phòng vạn nhất, Thẩm Ly vẫn đưa Hồng anh ngân thương trong tay cho Hành Vân nói: “Ngươi cầm lấy đi, tạm thời đi xa một chút, ta có chuyện muốn bàn với hắn, trên thương này có sát khí, tiểu yêu linh không dám làm gì ngươi đâu.”
Hành Vân chưa nói là lấy thì Thẩm Ly đã nhét ngọn thương vào lòng hắn, hắn nhìn ra được ban ngày đám huyết anh nhi sẽ bất động, vốn muốn từ chối nhưng thấy Mặc Phương đang quỳ lập tức ngẩng đầu, ánh mắt nóng bỏng chằm chằm nhìn hắn, ánh mắt đó như đang nói “Dám nhận thương của Vương thượng! Đáng chết!”, Hành Vân im lặng, vậy là hắn ôm ngọn thương vào lòng, nhàn nhã bước sang một bên, cuối cùng còn quay đầu cười ôn hòa với Mặc Phương.
Nắm tay Mặc Phương siết chặt, Thẩm Ly cười đỡ hắn dậy, vỗ lên cánh tay hắn: “Hảo tiểu tử, lần trước đa tạ ngươi đả thương ta mới phải, nếu không ta đã bị bắt về từ lâu rồi!” Mặc Phương cao hơn nàng một cái đầu, Thẩm Ly nhìn lên, thấy trên cổ Mặc Phương còn có một vết sẹo, đó là do Hồng anh thương của nàng để lại, cho dù năng lực phục hồi của Ma tộc có tốt đến đâu đi nữa, vết sẹo này cũng không mờ đi.
Thẩm Ly thở dài: “Chờ ngày sau hôn ước này được phế trừ, ta trở về Ma giới nhất định sẽ bù đắp cho ngươi.”
Mặc Phương cúi đầu: “Thuộc hạ không dám.” Mặc Phương không phí lời nữa mà nói thẳng, “Tối qua có phải Vương thượng đã dùng pháp lực? Ở trên đã có người phát giác, truy binh sắp đến rồi, nếu Vương thượng không đi, chỉ e là sẽ khó mà đi nữa.”
Đạo lý này đâu phải Thẩm Ly không biết, chỉ là tình hình bây giờ như vậy bảo nàng làm sao mà đi, Tiểu Hà hại chết Duệ vương, trong triều không còn ai đối kháng với Thái tử nữa, ai có thể bảo vệ Hành Vân đây?”

Advertisements
Leave a comment

7 Comments

  1. èo, không phải cây si của Ly tỷ đến đó chứ???

    Reply
  2. lão Hành Vân này lầm lầm lì lì mà chôn dấu bản chất ghen tuông đáo để, c trước thì k cho nhìn cảnh đệp của nam nhân, c này thì ra oai với thuộc hạ người ta, tinh vi quá đi. mà CLPH có vẻ thik tạo ra những cảnh xé áo rách quần nhỉ :p

    Reply
  3. “vực vúi”-> núi. Hi vọng cây si k trở thành nam phản diện nha. Hoa trong nhà bị ng ngoài hái, tội Mặc Thương chưa.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: