Bổn vương ở đây – Chương 68

Chương 68

Nam thiên môn, không khí nặng nề, các tiên nhân tề tựu đồng loạt quỳ xuống, Hành Chỉ cũng chưa lên tiếng cho họ đứng dậy, chỉ ôm Thẩm Ly cười nói: “Ta biết Tam giới khổ nạn, ta cũng biết chúng sinh lầm than, nhưng nay Hành Chỉ vẫn chưa làm chuyện gì nguy hại đến chúng sinh, chúng tiên gia lấy chuyện chưa xảy ra để luận tội Hành Chỉ, thật sự không nên.”
Có tiên nhân nóng lòng ngẩng đầu, hơi giận nói: “Trước đó Thần quân ở Hạ giới dùng Chỉ thủy thuật băng phong Đông Hải mười ngày mười đêm, nghịch hành Thiên đạo, tổn hại đến thần thể, Thiên ngoại thiên đã bị lung lay, ngói sụp xuống xuyên qua Cửu trùng thiên rơi xuống Hạ giới, tuy chưa khiến ai bị thương nhưng cũng làm cho rừng núi bên dưới bị hủy, lửa trên núi ở Nhân giới cháy tròn nửa tháng! Mấy trăm Sơn thần Thổ địa ngày đêm thi pháp dập lửa, dám hỏi Thần quân, chuyện này có thể luận tội chăng?”
Băng phong Đông Hải mười ngày mười đêm!
Thẩm Ly ngạc nhiên, hắn thật sự mất hết lý trí rồi sao!
Hành Chỉ im lặng một lúc: “Chuyện này là lỗi của ta, theo lý phải luận tội.”
Tiên nhân kia lại nói: “Thiết nghĩ Thần quân không phải lúc nào cũng có thể khống chế cảm xúc của mình, lần này thôi cũng đành, dù sao cũng có người khuyên được. Nhưng lần sau có còn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa không? Nay Thần quân tìm được Bích Thương vương, lại còn đưa cô ấy về, há chẳng phải treo họa trên đầu Tam giới sao, dám hỏi Thần quân làm sao chúng sinh yên ổn được?”
Ánh mắt Hành Chỉ khẽ lạnh đi, Thiên đế thấy vậy vội nói: “Thần quân đừng trách, Vật Nguyên tiên quân xưa nay luôn nóng nảy, lời nói hơi kích động, mong Thần quân bớt giận, nhưng mà Thần quân… Lời Vật Nguyên quân không phải vô lý, vẫn mong Thần quân suy xét.” Thiên đế vừa lên tiếng, bá quan đang quỳ cũng nói theo: “Mong Thần quân suy xét.”
Thẩm Ly cũng theo bọn họ mà nhìn Hành Chỉ, Hành Chỉ nhìn chúng nhân, giọng lạnh lùng: “Chuyện này là lỗi của ta, không hề liên quan gì đến Bích Thương vương. Vẫn mong chúng tiên gia đừng chỉ trích bừa bãi. Hơn nữa, Hành Chỉ có sai nhưng cũng chỉ sai ở chỗ lạm dụng thần lực nghịch hành Thiên đạo, chứ không phải sai ở chỗ lòng này có chủ.”
Vừa dứt lời, chúng tiên nhân lập tức ồn ào, Hành Chỉ nói vậy nghĩa là hắn định quyết làm theo ý mình sao!
Quả nhiên Hành Chỉ giống như không nghe thấy những lời nghị luận của họ, ánh mắt dời sang Thiên đế, giọng điệu quả quyết: “Lần này Thiên ngoại thiên lung lay, sau này ta sẽ tự có cách tu sửa. Rừng ở Nhân giới bị thiêu hủy ta cũng sẽ gánh chịu trách nhiệm. Chỉ mỗi Thẩm Ly, một bước ta cũng không lùi.” Hắn cụp mắt, nhìn Thẩm Ly trong lòng cũng đang ngây ngốc nhìn mình, trong một khắc, ánh mắt bất giác mềm đi.
“Đừng nói là họ, cho dù là nàng cũng không thể nói Không.”
Đúng là là bá đạo không nói lý lẽ mà.
“Nếu có ai không phục.” Hành Chỉ ngẩng đầu, môi cong lên một nụ cười, “Mượn lời của Bích Thương vương, cứ đến đây giao chiến.”
Thanh âm lặng hết, yên ắng một mảng.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của chúng nhân, Hành Chỉ đưa Thẩm Ly về Thiên ngoại thiên, không ai dám cản.
Thiên ngoại thiên, tinh tú đầy trời, nơi ở của thần minh vẫn trấn định uy nghiêm ngàn năm không suy.
Hành Chỉ đặt Thẩm Ly lên giường mình, sau khi đắp chăn cho nàng, Hành Chỉ nhìn Thẩm Ly, cười khổ than thở một cách hiếm thấy: “Hở một chút là lấy chúng sinh Tam giới ra ép ta, chúng sinh Tam giới này có ai bị trói buộc như ta đâu.”
Ánh mắt Thẩm Ly nhìn thẳng vào hắn, Hành Chỉ hiểu ý, ngón tay khẽ động, cổ họng Thẩm Ly nhẹ đi, nàng lên tiếng: “Chàng đứng ở nơi tối cao, được chúng sinh yêu kính, được đại lực của trời, Tam giới này có ai được cung phụng như chàng đâu.” Thẩm Ly nói, “Làm sao dễ cho chàng vậy được.”
Hành Chỉ bật cười: “Chẳng qua ta chỉ than thở vài câu thôi mà cũng bị nàng giáo huấn.”
Thẩm Ly nhìn hắn một hồi rồi nghiêm túc nói: “Ở Ma giới ta chưa từng làm những việc nặng nhọc, cơm ăn áo mặc đều có người cung phụng, ta không có bản lĩnh gì khác, chỉ có vũ lực mạnh mẽ, đó là lý do để người ta tiếp tục cung phụng ta, giống như chỉ có nhờ vào việc dốc hết vũ lực này bảo vệ Ma giới bình an, thì những người làm việc nặng nhọc cam tâm tình nguyện hầu hạ ta mới được sống yên ổn.” Thẩm Ly dừng lại, “Hành Chỉ thần quân, mỗi người đều có những chuyện đời này phải làm. Đây là trách nhiệm, mà cũng là sứ mệnh.”
Hành Chỉ nhìn nàng, độ cong trên khóe môi vẫn như trước, nhưng màu sắc trong mắt khẽ tối đi: “Nàng nghĩ ta không biết đạo lý này sao?”
Thẩm Ly nhắm mắt, điều chỉnh tất cả cảm xúc trong đáy mắt: “Ta yêu chàng, ta khát vọng ở bên chàng hơn ai hết, giống như lúc ở trong tiểu viện đó, ngồi dưới giàn nho phơi nắng hóng gió. Ta yêu chàng như vậy đó, hận không thể đem máu thịt mình hòa vào thân thể chàng, hận không thể mỗi giờ mỗi khắc đều có thể giao hòa cùng hơi thở chàng. Hành Chỉ, chàng không biết là có những lúc Thẩm Ly vì yêu chàng nên sắp biến thành bộ dạng mà ngay cả ta cũng không nhận ra nữa.” Từng chữ của nàng đều vô cùng nghiêm túc, nhưng mỗi chữ đều cố ý bị tước hết cảm xúc: “Ta biết đời này của ta sẽ không thể yêu ai sâu đậm đến vậy nữa, nhưng ta càng hiểu hơn, tình cảm không phải là tất cả lý do để ta sống.”
“Ta còn có những chuyện không thể không làm, chàng cũng có những trách nhiệm không thể không gánh. Bởi vậy, Hành Chỉ…”
“Không phải toàn bộ lý do nhưng ít ra cũng là một trong những lý do để nàng sống chứ.” Hành Chỉ ngắt lời Thẩm Ly, hắn cười xoa đầu Thẩm Ly, “Đối với ta như vậy là đủ rồi.”
Hắn đứng dậy rời đi, không muốn nghe Thẩm Ly nói tiếp, chỉ ngang ngạnh nói: “Trách nhiệm của ta tự ta sẽ gánh, còn chuyện nàng không thể không làm ta cũng sẽ thay nàng hoàn thành. Bởi vậy nàng không cần suy nghĩ về sứ mệnh trách nhiệm gì hết, những gì nàng muốn ta đều sẽ giúp nàng…”
“Nếu chuyện gì chàng cũng giúp ta vậy còn cần ta làm gì nữa hả.” Thẩm Ly có hơi tức giận, thanh âm Hành Chỉ cũng lạnh đi: “Pháp lực của nàng vẫn chưa hồi phục, không thể làm được gì hết, ngoan ngoãn nằm ở đây trước đã, dưỡng thương cho tốt rồi tính đến chuyện khác.”
“Pháp lực của ta hồi phục rồi thì chàng sẽ trả ngân thương cho ta, sau đó thả ta về Ma giới sao?”
Hành Chỉ im lặng: “Không thả.”
“Lý nào là vậy!” Thẩm Ly xưa nay chỉ chịu mềm không chịu cứng, thấy Hành Chỉ chuyên quyền như vậy, nàng lập tức đại nộ, “Ta làm gì tại sao phải cần chàng đồng ý, ta…”
“Ta sẽ đau lòng.” Hành Chỉ gần như buột miệng nói ra, “Ta sẽ xót.” Thẩm Ly ngẩn ra, bộ lông xù lên dương như bị vuốt xuống, Hành Chỉ nói tiếp, “Bởi vậy, những chuyện nguy hiểm hãy để ta làm hết, nàng chỉ cần ở đây là ta có thể yên lòng rồi.”
Thần sắc Thẩm Ly mềm đi, khẽ thở dài: “Hành Chỉ… Thẩm Ly không phải là chim để người ta chơi đùa, không thể nhốt mãi trong lồng.”
Bước chân rời đi của Hành Chỉ khựng lại, hắn quay đầu nhìn Thẩm Ly: “Nàng đã nói vậy…” Hắn vung tay, mấy chục cột băng mọc lên từ dưới đất, cắm thẳng lên nóc nhà, vây giường hắn thành một chiếc lồng nhốt Thẩm Ly bên trong. Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Thẩm Ly, Hành Chỉ bật cười, “Trước sau gì nàng cũng giận, như vậy lại có thể khiến ta yên tâm hơn một chút.” Ngón tay hắn khẽ động, cho Thẩm Ly có thể cử động lại, “Chút nữa ta sẽ mang cơm đến.”
Thật… thật là một tên khốn kiếp!
Hành Chỉ định quyết làm theo ý mình đến cùng. Thẩm Ly bị giam ba ngày, mỗi ngày Hành Chỉ đều đưa cơm đến, thời gian còn lại hắn đều rất bận, không nói với Thẩm Ly được mấy câu đã quay người đi ngay, Thẩm Ly biết hắn muốn tuần tra một vòng hết Thiên ngoại thiên, xem thử còn chỗ nào lung lay không, không có Hành Chỉ bên cạnh, Thẩm Ly cũng có thể yên tâm ngồi thiền điều dưỡng nội tức. Thiên ngoại thiên linh khí dạt dào, giúp ích cho Thẩm Ly một cách bất ngờ, chẳng qua chỉ có ba ngày mà pháp lực của Thẩm Ly đã hồi phục được sáu bảy thành. Hơn nữa sáu bảy thành pháp lực này còn tinh thuần hơn trước không ít, điều này khiến Thẩm Ly vô cùng vui mừng, nhưng bị nhốt mãi trong lồng khiến một thân võ công pháp lực của nàng không có chỗ thi triển.
Nghĩ đến tình trạng Ma giới lúc nàng đi, Thẩm Ly lại thở dài, cũng không biết bây giờ họ thế nào rồi, vết thương của Ma quân có khỏi chưa, thành lũy bị hư của Đô thành có tu sửa lại chưa, Suỵt Suỵt và Nhục Nha ở Vương phủ sống thế nào, trước đó biết tin nàng “chết” họ nhất định đau lòng lắm, nay tin nàng được Hành Chỉ tìm thấy chắc cũng truyền về Ma giới rồi, chắc họ cũng được yên lòng, nhưng không gặp được dù sao cũng nhớ lắm…
Thẩm Ly lại thở dài, nhưng bỗng nghe thấy tiếng bước chân hơi vội vã đi về phía này.
Không phải Hành Chỉ, bước chân Hành Chỉ xưa nay đều không nhanh không chậm, Thẩm Ly nhíu mày, lập tức đề phòng.
Thân hình uyển chuyển của nữ nhân đập vào mắt Thẩm Ly, U Lan vừa đi vừa thở dốc, cuối cùng nhìn thấy Thẩm Ly, nàng ta cả mừng, nhưng thấy trước mặt Thẩm Ly là vô số cột băng, sắc mặt lại tái đi. Thẩm Ly nhíu mày nhìn nàng ta: “Cô đến đây làm gì?”
U Lan bước tới vài bước, nói với Thẩm Ly: “Đế quân muốn ra tay với cô, ta đến đưa cô đi.”
Thẩm Ly kỳ quái, cau mày bất động, U Lan thấy vậy lại bước tới mấy bước: “Hôm qua ta vô tình đi ngang Tẩm điện Đế quân, nghe thấy người và mấy võ tướng thương nghị, hôm nay bày kế dụ Hành Chỉ thần quân hạ giới, sau đó cho người đến Thiên ngoại thiên cho cô ăn Phúc tâm đơn.”
“Đó là thứ gì?”
“Thuốc này khiến người uống vào hồn phi phách tán, nhưng thân thể vẫn còn nguyên vẹn, hơn nữa sau khi người đó chết nó sẽ chiếm lấy thân thể này, hành động theo chỉ thị của chủ nhân, Đế quân muốn giết cô, sau đó biến thân thể cô thành con rối.” U Lan vội vã nói, “Tính thời gian chắc họ cũng sắp đến rồi, nhưng mà… mấy… mấy cột băng này phải làm sao đây!”
Thẩm Ly im lặng: “Có hai nghi vấn, thứ nhất, Thiên ngoại thiên chẳng phải có kết giới sao, làm sao các người lên đây được? Thứ hai, tại sao ta phải tin cô?”
“Dòng dõi Đế vương của Thiên giới từ thời Thượng cổ đã được thần minh cho phép đến Thiên ngoại thiên. Mấy vị Tướng quân đó đều là thúc phụ của ta, cũng có huyêt thống Đế vương như ta, bởi vậy có thể lên được Thiên ngoại thiên. Còn về việc tin ta…” U Lan khựng lại, tiếp đó cụp mắt, “Vương gia, nếu cô từng nhìn thấy bộ dạng đó của Thần quân, cô sẽ không nghĩ đến chuyện nếu cô không còn, ngài ấy sẽ từ từ hồi phục. Ta chỉ… không muốn để tình hình càng tệ hại thêm thôi.”
Thẩm Ly im lặng: “Người khuyên được chàng là cô sao?”
Ánh mắt U Lan bi ai: “Là Thần quân, lòng đã chết.” Nàng ta nhẹ thở dài nhắm mắt lại, như có điều không nỡ, “Nhưng cho dù là vậy, ngài ấy vẫn không ngừng quanh quẩn ở Đông Hải, trên thế gian này người gần với trời nhất cũng giống như người bị ông trời vứt bỏ vậy. Chỉ biết vô vọng tìm kiếm đợi chờ, nhưng cũng may…” Nàng ta ngước mắt nhìn Thẩm Ly, đáy mắt ẩn chứa vài cảm xúc khác, “Cũng may Vương gia bình an.”
Thẩm Ly cụp mắt, nhớ lại hôm đó gặp nhau bên bờ biển, tâm trạng của Hành Chỉ e là cả đời này nàng cũng khó lòng hiểu được…
Thẩm Ly hít thật sâu nói: “Cô lui ra.”
U Lan y lời lui ra, chỉ thấy Thẩm Ly đưa tay đặt lên một trong những cột băng, lòng bàn tay nàng bừng lên một ngọn lửa vây lấy cột băng, nhưng sau ngọn lửa mãnh liệt, cột băng chỉ rơi xuống vài giọt nước, không hề tan chảy. Thẩm Ly nhíu mày, U Lan nói: “Đây nhất định là Thần quân dùng Chỉ thủy thuật ngưng tụ thành, lửa bình thường vốn không làm gì được nó.”
Thẩm Ly hừ một tiếng: “Ai nói lửa của ta là lửa bình thường.” Nói xong, nàng nắm lấy cột băng, lòng bàn tay đỏ rực, trầm giọng hét lên một tiếng, cột băng bị nàng nắm lấy lập tức bốc lên khói trắng, trong chốc lát cột băng mềm đi, Thẩm Ly một cước đạp gãy nó, xuyên qua khe hở lách ra ngoài.
Nhìn hàn khí bốc lên trong lòng bàn tay, Thẩm Ly lắc lắc tay: “Chỉ thủy thuật này đúng là có chỗ ghê gớm.” Thứ Hành Chỉ tùy tiện vung tay tạo thành thôi đã khó hóa giải như vậy, nếu hắn nghiêm túc một chút, vậy chẳng phải nàng sẽ bị nhốt ở đây mãi sao.
“Đi thôi.” Thẩm Ly nói, “Tướng quân của Thiên giới tìm đến chỉ là chuyện nhỏ, nếu Hành Chỉ trở về thì thật sự không chạy nổi đâu.”

Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: