Bổn vương ở đây – Chương 69

Chương 69

Cùng U Lan bước ra khỏi đại điện của Thiên ngoại thiên, mũi Thẩm Ly khẽ động, nàng lập tức quay đầu nhìn, bước chân khựng lại.
U Lan đang vội vã dẫn đường phía trước nghe tiếng bước chân Thẩm Ly xa dần, nàng ta quay đầu, thấy Thẩm Ly thất thần nhìn vào trong đại điện, bên trong có một ngọn Hồng anh thương đang cắm phía trước. U Lan đã từng thấy, đó là thương của Bích Thương vương, nhưng mà… ngân thương này chẳng phải gãy rồi sao, lúc đầu tuy nghe nói Hành Chỉ thần quân ép buộc Ma quân đòi lấy thương, nhưng không thể ngờ rằng hắn đã sửa thương lại, còn đặt trong đại điện của Thiên ngoại thiên.
Ngân thương và Thẩm Ly dường như liền tâm, Thẩm Ly càng lại gần thêm một bước, toàn thân ngọn thương phát ra tiếng ong ong kích động, giống như đang chào đón chủ nhân của mình.
Thẩm Ly đứng trước ngân thương, tỉ mỉ xem xét nó hồi lâu rồi bật cười, đưa tay nắm lấy thân thương, giống như vạn lần cùng nó xông pha giết địch, ngân thương trong tay xoay chuyển, sát khí khuấy động bầu trời yên tĩnh của Thiên ngoại thiên, đuôi thương “keng” một tiếng cắm xuồng nền đá cứng cáp, không khí xoắn lại rồi lan tỏa, vực dậy tóc và y bào U Lan.
U Lan ngẩn người nhìn nữ nhân trong đại điện, thấy khóe môi nàng nở nụ cười, ngân thương trong tay ong ong, lóe hàn quang sắc bén như đang ngâm nga hoan ca, Vương khí chói mắt toàn thân Thẩm Ly khiến người ta không dám nhìn thẳng, nhưng cũng vì vậy mới tráng lệ vô cùng.
Đây mới là Thẩm Ly.
Nắm ngân thương, lưng thẳng đứng, một Bích Thương vương mà dường như trời có sập xuống cũng có thể dùng sức mình chống lên lại.
“Hảo bằng hữu, ta còn tưởng không bao giờ được sánh vai tác chiến cùng ngươi nữa chứ.” Thẩm Ly nhẹ xoa Hồng anh thương, nhưng cảm khái chỉ xuất hiện trên mặt nàng một khắc, nàng thu lại biểu hiện, nhẹ giọng lẩm bẩm, “Sau này còn phải phiền ngươi nữa đó.” Nói xong, ngân thương trong tay hóa thành một luồng sáng rồi biến mất, nàng bước về phía U Lan, bước chân ngày càng kiên định: “Mau đi thôi. Ta không muốn ra tay với người của Thiên giới các người vào lúc này đâu.”
U Lan ngẩn ra, vội vã dẫn đường, đi được một đoạn, bỗng cảm thấy trong không khí có mấy luồng khí tức đang chuyển động, xem ra là người của Thiên giới tìm đến rồi. U Lan quay đầu nhìn Thẩm Ly, có mấy phần hoang mang, là ảo giác của mình sao? Tại sao nàng ta cảm thấy Thẩm Ly bây giờ dường như nhạy bén hơn trước nhiều.
Thẩm Ly và U Lan bế khí tránh được mấy Tướng quân, bước khỏi lối ra tiến vào Thiên giới.
Từ sau lần bị tập kích đó, phòng bị của Thiên giới nghiêm ngặt hơn nhiều, nhưng những cảnh vệ này vẫn không đủ phát giác hành tung của U Lan và Thẩm Ly, họ đi thẳng về Nam thiên môn, ngang qua một chỗ, Thẩm Ly nhìn lại, bất giác hỏi: “Sau hôm đó Thiên giới lại bị tập kích nữa sao?”
U Lan nhìn theo ánh mắt nàng, lập tức hiểu ra: “Vương gia không nhớ sao, đây là nơi ở của Phất Dung quân.”
Thẩm Ly khẽ ngẩn ra: “Phất Dung quân? Nơi ở của hắn sao lại biến thành thế này?” Chỉ thấy tiểu viện không biết bị vật gì làm nổ, trên mặt đất có một cái hố, hoa đỏ lá xanh trong sân đều mất màu, trắng xám giống như bị vật gì tẩy rửa.
U Lan hận sắt không thành thép thở dài, nhưng trong lời nói có vài phần cảm khái: “Đệ đệ không ra gì của ta từ nhỏ đã không làm được chuyện gì để người nhà kiêu ngạo, lần này biết Mặc Phương tướng quân của Ma giới… à, bây giờ không thể gọi là Tướng quân nữa rồi. Sau khi biết người đó chết, đệ đệ ta như phát điên vậy, linh khí trong người bộc phát, khiến cả tòa tiểu viện này nổ tung. Linh khí của nó cực thuần, thanh tẩy hết tất cả hoa cỏ. Sau đó nó hôn mê hồi lâu, rồi sau lại biết tin Mặc Phương phản bội, con người trầm mặc đi nhiều, cũng không cho ai dọn dẹp hết, bởi vậy mới có bộ dạng mà cô thấy đây.”
Tên Phất Dung quân lăng nhăng kia thật sự đau lòng sao? Hơn nữa… pháp lực của hắn lại thuần khiết như vậy sao, thì ra trước đó hắn huênh hoang về năng lực này của mình, thật sự không phải là khoác lác.
Thẩm Ly cũng không nghĩ nhiều, chỉ nhìn một lần rồi tiếp tục đi về phía trước.
Đến Nam thiên môn, U Lan và Thẩm Ly trốn vào một chỗ tối, U Lan nói: “Thần quân bây giờ đang bận rộn ở Nhân giới, nếu cô muốn đi tìm ngài ấy thì hãy đi về phía Đông.”
Thẩm Ly lắc đầu: “Ta muốn về Ma giới.”
U Lan ngẩn ra, nhưng lập tức hiểu ý Thẩm Ly, ánh mắt nàng ta khẽ tối đi: “Tuy ta không rõ cô kiên trì điều gì, nhưng nếu có thể, U Lan hi vọng các người có thể cùng nhau đối diện.” Thẩm Ly im lặng, U Lan hành lễ với nàng, “Ta dụ các thị vệ canh cửa đi trước, khi tìm được cơ hội, Vương gia hãy tự mình rời đi.”
Nói xong nàng ta bước ra, không biết nói gì với hai thị vệ, dụ họ đi về một hướng khác, trong chớp mắt, thân hình Thẩm Ly như một cơn gió, tung mình nhảy xuống khỏi Nam thiên môn, biến mất trong biển mây trùng trùng.
U Lan biết nàng đã rời đi, nhưng vẫn chưa quay đầu, ánh mắt cao xa: “Động tĩnh vừa rồi ở hướng kia hình như là ta nhìn nhầm.” Nàng ta nói, “Giống như một giấc mơ.”
Xuyên qua hai giới, lại bước vào Ma giới, Thẩm Ly vừa ngửi được không khí của Ma giới lập tức nhíu mày.
Từ sau khi Hành Chỉ vá lại phong ấn, Khư Thiên uyên không còn bốc lên chướng khí, không khí của Ma giới ngày một sạch hơn, nhưng hôm nay vừa ngửi đã thấy không khí này còn ô trọc hơn trước nhiều. Nghĩ cũng phải, trước đó Hành Chỉ bị Thiên đạo phản phệ, ngói ở Thiên ngoại thiên do thần lực của hắn duy trì bị rơi xuống, Khư Thiên uyên do hắn tạo thành đương nhiên cũng không thể thoát khỏi, chắc phong ấn cũng lung lay.
Lúc này nhất định Ma quân đang đau đầu lắm…
Thẩm Ly lại nghĩ đến mục đích của Phù Sinh mà Hành Chỉ đề cập với nàng trước đó, tên đó có ý đồ với Khư Thiên uyên, nếu hắn muốn phá phong ấn thả yêu thú ra ngoài thì đây chẳng phải là thời cơ tốt sao!
Nghĩ vậy, Thẩm Ly lập tức cảm thấy không thể chậm trễ thêm một khắc nào nữa, nàng cưỡi mây bay thẳng đến Ma cung, nhưng chưa vào Ma cung, thân hình Thẩm Ly đã khựng lại.
Trong đầu bất giác hiện lên lời Hành Chỉ nói trước đó, Bích Hải Thương Châu Ma quân đưa cho nàng, năng lực mà Ma quân dạy nàng tương xung với Bích Hải Thương Châu, Ma quân còn có chuyện giấu nàng… Dù cho lòng Thẩm Ly kiên định đến đâu, nhưng những chuyện này cũng không khỏi khiến nàng nghi ngờ.
Nhưng trong lúc phân vân bất định, bỗng nghe một tiếng kinh hô: “Vương gia!”
Tính cảnh giác của binh sĩ Ma giới luôn cao hơn binh sĩ Thiên giới nhiều, làm sao có chuyện có người đứng bên trên lâu như vậy mà không phát giác được. Thẩm Ly nhìn xuống dưới, là Nghĩa Thịnh tướng quân, vì tiếng gọi của hắn, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Ly, chúng nhân lập tức huyên náo, cuối cùng, không biết là ai dẫn đầu, tất cả đều quỳ một gối cúi đầu khấu bái, hành nghi lễ cao nhất trong quân của Ma giới, chúng binh sĩ cũng đặt binh khí xuống cúi đầu bái: “Cung nghênh Vương gia khải hoàn!”
“Cung nghênh Vương gia khải hoàn!”
Thẩm Ly không hề thắng lợi, trong trận chiến với Phù Sinh trước đó, có thể nói nàng đã thảm bại, mất đại tướng, mình bị bắt, nếu không được Mặc Phương phản bội tương cúu, nếu không gặp Hành Chỉ quanh quẩn ở Đông Hải, e là nàng đã chết từ lâu. Nhưng nàng lý giải được “khải hoàn” mà các tướng sĩ nói, “khải hoàn” này không phải dành cho nàng mà các tướng sĩ dành cho đại quân của Ma giới. Không biết đối với bao nhiêu binh sĩ, Vương gia chưa từng bại trận này là tín ngưỡng trong lòng họ, sự tồn tại của Thẩm Ly đối với họ là một lá cờ không bao giờ rủ xuống. Nếu Thẩm Ly chết, không chỉ thực lực của Ma giới thiệt hại mà sĩ khí của quân đội cũng tổn thương.
Nhưng nay nàng đã về, đối với Ma giới là đại hỉ, nàng bình an, đó chính là thắng lợi.
Thẩm Ly đáp xuống đất, vỗ vai Nghĩa Thịnh cho hắn đứng dậy.
Mọi người đều kỳ vọng vào nàng biết bao, kỳ vọng này chính là lý do để nàng bất luận thế nào cũng phải bảo vệ cương thổ của Ma giới.
“Đứng dậy hết đi!” Nàng cao giọng hét lên, “Mau chóng về vị trí, ai vào việc nấy, không được chậm trễ!”
Chúng tướng tuân lệnh, trầm giọng đáp một tiếng “Dạ” vút lên tận mây xanh, Thẩm Ly bất giác cong môi, lại quay đầu dìu Nghĩa Thịnh vẫn đang quỳ, nhìn hắn mấy lần: “Trong quân vẫn ổn chứ?” Nghĩa Thịnh được Thẩm Ly dìu đứng lên, gương mặt xưa nay không có biểu hiện gì lại có vài phần kích động khó nén: “Hồi vương gia, tất cả vẫn ổn, chỉ là mọi người đều đang chờ cô về.”
Thẩm Ly gật đầu cười nói: “Ta về rồi.”
Nghĩa Thịnh lại quỳ sụp xuống đất. Thẩm Ly hơi ngẩn ra: “Sao vậy?” Nghĩa Thịnh im lặng hồi lâu mới nói, “Lúc trước có tin Vương gia chiến tử, thuộc hạ là người báo lên Thiên giới, lúc đó vừa hay có Hành Chỉ thần quân ở đó, trước mặt ngài ấy thuộc hạ đã thề là Vương gia chiến tử rồi, nếu không sẽ bị sét đánh…” Thân hình hắn nhũn ra ngồi bệt xuống đất, ngửa đầu lên nhìn Thẩm Ly dở khóc dở cười nói, “Vương gia, cô hại chết thuộc hạ rồi đó!”
Thẩm Ly nghe vậy bật cười lớn: “Nếu Hành Chỉ thật sự giáng sét đánh ngươi thì ta sẽ chịu thay!”
Nghĩa Thịnh vội nói: “Vương gia vừa trở về, cần phải tịnh dưỡng, sét này để thuộc hạ gánh, thuộc hạ gánh là được rồi! Nếu có thể bị vài đạo sét đánh mà đổi được Bích Thương vương của Ma giới ta, Nghĩa Thịnh cam nguyện ngày ngày bị sét đánh!”
Thẩm Ly thu lại nụ cười trên mặt, chỉ vỗ mạnh vai hắn: “Đi làm việc đi, ta có chuyện thương nghị với Ma quân, ta đi trước đây.”
Không biết Ma quân dự tính thế nào, bất kể bao nhiêu năm nay Ma quân có tâm tư gì với nàng, Thẩm Ly nghĩ, người có thể trị vì được một quân đội cam tâm tình nguyện dốc sức vì Ma giới như vậy, làm sao có thể bất lợi với Ma giới được, làm sao có thể tàn hại đứa con mình chính tay nuôi lớn được.
Gõ cửa Tẩm điện của Ma quân, Thẩm Ly yên lặng chờ bên ngoài hồi lâu, bỗng bên trong truyền ra mấy tiếng ho rồi mới nói: “Chuyện gì?”
Giọng nói này Thẩm Ly đã nghe từ nhỏ đến lớn, nhưng hôm nay trong thanh âm trầm khàn này lộ ra nét mệt mỏi không thể nào che giấu được, khoảnh khắc này, âm mưu nghi kị gì cũng bị Thẩm Ly vứt sang một bên, nàng đẩy cửa bước vào, vòng qua bình phong quen thuộc bước tới bên giường, nhìn thấy Ma quân vẫn còn đang nằm, thần sắc Thẩm Ly đau nhói: “Sao vết thương vẫn chưa khỏi vậy?”
Nhìn thấy Thẩm Ly, Ma quân lập tức đứng bật dậy, vì quá kích động nên lại ho vài tiếng nặng nề.
Thẩm Ly ngồi xuống bên giường, vỗ nhẹ vai Ma quân, Ma quân đưa tay nắm lấy cổ tay Thẩm Ly, siết thật chặt như sợ nàng sẽ chạy mất: “A Ly, ta biết là con không dễ chết như vậy.” Ma quân vừa ho vừa nói, “Sư phụ luôn tin con vẫn còn sống.”
Thẩm Ly bỗng đỏ mắt: “Sư phụ… Đồ nhi bất hiếu…”
Ma quân lắc đầu: “Về rồi… Khụ! Về rồi là tốt.”

Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: