Bổn vương ở đây – Chương 74

Chương 74

Phụ thân của nàng…
Danh xưng này đối với Thẩm Ly quá đỗi xa lạ, nhận biết về người này chỉ là đôi lời miêu tả của Ma quân, Thậm chí trước khi Ma quân cho nàng biết hết tất cả, Thẩm Ly vốn không biết phụ thân mình là một con yêu thú.
Nhưng huyết thống thật là kỳ diệu, chỉ đứng ở đây thôi, nhìn sự tồn tại giống hệt với nguyên hình của mình kia, Thẩm Ly có thể vô cùng khẳng định, giữa họ có một mối liên hệ.
Con mắt kia lướt đến chỗ quả cầu, không biết hắn thấp giọng ngâm nga điều gì đó, bỗng quả cầu chuyển động: “Con ngoan, con ngoan.” Lục Minh kích động đến vỡ giọng: “Đến lúc ngươi tỉnh lại rồi đó, đến lúc ngươi ra ngoài rồi đó.”
Thân hình Thẩm Ly khẽ động, nhưng luồng khí đen bao quanh người càng càng dùng lực kéo nàng lại, thậm chí trùm lên mũi miệng Thẩm Ly, khiến nàng không thể lên tiếng.
Phụng hoàng đang say ngủ bỗng mở mắt, một tia sáng lóe lên trong mắt, ánh sáng từ trong Khư Thiên uyên tỏa đi thật xa, xiềng xích níu giữ quả cầu rung chuyển, cả Khư Thiên uyên cũng lắc lư theo. Lục Minh cười lên the thé, trong con mắt kia tràn ngập thần sắc điên cuồng: “Đứng dậy đi, bốn phong ấn kia ta đã lệnh cho người thay thế hết rồi, sau khi thay cả ngươi thì ngươi không cần làm phong ấn của Khư Thiên uyên nữa, ngươi sắp được tự do rồi.”
Dùng nàng để thay thế cha nàng sao… Thẩm Ly cười khổ, như vậy dù nàng có cự tuyệt thì lòng cũng không yên được…
Ngọn lửa trên lông phụng hoàng bừng lên, đôi cánh không tung ra được trong quả cầu, bị trói buộc nhưng hắn không hề phẫn nộ, nhưng ngọn lửa trên người nóng đến mức gần như trắng đi, chói mắt đến mức khiến Thẩm Ly không thể nhìn tiếp. Nhưng chỉ trong chớp mắt, ánh sáng của ngọn lửa giảm đi, Thẩm Ly quay đầu nhìn, thấy thân hình phụng hoàng biến đổi, cánh hắn dần dần biến thành cánh tay, trên mặt dần xuất hiện da thịt, hóa thành ngũ quan của người, lông vũ trên người biến thành một bộ y phục đỏ cam liền nhau, vừa vặn như được may sát người.
Hắn ngửa đầu, yết hầu nhẹ nhàng chuyển động trong cổ, một tiếng thở dài cực khẽ bật ra khỏi vành môi. Hơi thở đó như tích lũy cái nóng ngàn năm, phun lên vách quả cầu, khiến quả cầu bỗng phát ra tiếng “rắc”.
“Lưu Vũ…” Hắn mở mắt, gọi tên này một lần, sau đó thần sắc trong mắt dần trở nên rõ ràng, “Lưu Vũ.”
Lục Minh chầm chậm bay đến trước mặt hắn: “Con ngoan, ngươi nhìn ta đi.” Ánh mắt Phụng Lai lúc này mới chầm chậm ngưng tụ lại, rơi trên người Lục Minh, Lục Minh kích động, “Ngươi hãy chờ đó, ta sẽ thả ngươi ra ngoài ngay.”
“Lưu Vũ đâu rồi?”
“Lưu Vũ… đã qua đời rất lâu rồi.”
Thân hình Phụng Lai cứng lại, lặng lẽ cúi đầu: “Chết rồi?”
“Phải.” Lục Minh giọng điệu quỷ dị, “Bị thế gian ruồng bỏ, vì thần minh mà chết, người hại chết nó đang ở ngoài Khư Thiên uyên đó…”
“Nàng sẽ không chết.” Phụng Lai siết chặt quyền, “Còn chưa chờ ta trở về, sao nàng có thể chết được.” Ngọn lửa toàn thân hắn thoạt sáng thoạt tối, khiến ánh sáng cũng run rẩy không ngừng. Thẩm Ly muốn lên tiếng giải thích, nhưng khí đen vây quanh nàng giống như dùng hết sức lực của mình, khiến nàng không thể động đậy.
Quả cầu nứt vỡ, con mắt của Lục Minh mở to, hưng phấn đến mức khiến thanh âm run rẩy kịch liệt: “Ra đi con ngoan, giết chết thần minh ngoài kia, báo thù cho Lưu Vũ, ra đi!”
Quả cầu nứt vỡ, Phụng Lai như một mũi tên bật khỏi cung, xông thẳng về phía trước, Lục Minh chặn trước mặt hắn còn đang cười lớn, nhưng tiếng cười chợt im bặt, vì ngọn lửa trên người Phụng Lai đã thiêu sạch dải tàn hồn còn lại của hắn!
Hướng Phụng Lai rời đi chỉ còn lại một vệt sáng, Thẩm Ly chỉ nghe xa xa truyền đến một tiếng động cực lớn, ánh sáng bên ngoài khẽ lọt vào Khư Thiên uyên tăm tối, khí tức trong Khư Thiên uyên biến đổi, chấn động sụp đổ truyền đến, yêu thú nhốn nháo, điên cuồng chạy theo hướng Phụng Lai rời đi.
Thẩm Ly cả kinh, muốn đuổi theo ngăn cản, nhưng Phù Sinh vẫn cố chấp kéo lấy nàng, lôi nàng về phía có xiềng xích, Thẩm Ly đại nộ: “Lục Minh đã chết rồi! Ngươi hà tất vì mệnh lệnh của hắn mà làm những chuyện này nữa!”
Đến gần xiềng xích, Phù Sinh không bám lấy Thẩm Ly nữa, nhưng ngọn lửa xung quanh nàng lập tức thu hút mấy sợi xích kia, chúng như có ý thức mà trói lấy tay chân Thẩm Ly. Giống như có thứ gì đó nối vào huyết mạch nàng, Thẩm Ly chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, giống như bị xiềng xích rút hết sức mạnh.
Chấn động trong Khư Thiên uyên ngừng lại, tất cả tạm thời lắng xuống, Phù Sinh lượn lờ quanh Thẩm Ly, thanh sắc như kiệt quệ: “Chúc mừng Chủ thượng đạt thành tâm nguyện.”
Nhưng ngoài đạt thành tâm nguyện thì chúng chẳng còn được gì nữa cả.
“Thật là một lũ điên cố chấp.” Thẩm Ly lạnh lùng nói, nhưng chỉ đổi lại sự trầm mặc vô tận của Phù Sinh.
Bên ngoài Khư Thiên uyên, hai bóng người đang giao chiến, băng cực lạnh và lửa cực nóng va vào nhau, mỗi một lần lực đạo tiếp xúc là mỗi một lần đất trời chấn động.
Bỗng thân ảnh màu đỏ bị kiềm chế thế công, thần minh áo trắng vung thần kiếm trong tay, Phụng lai bị đánh từ trên không trung rơi xuống, tạo thành một cái hố lớn trên mặt đất, nhưng bụi đất còn chưa rơi xuống, Hành Chỉ lại tấn công xuống, trong cát vàng mù mịt, lực đạo đả đấu của hai bóng người khiến mặt đất nứt vỡ ra những khe hở cực lớn.
Sau lưng hai người, Khư Thiên uyên đã ngừng sụp đổ, cửa lớn mở ra, yêu thú bên trong mặt mũi hung tợn nhào ra, nhưng giống như bị một sức mạnh vô hình ngăn cản, không thể nào trốn thoát. Đó là kết giới Hành Chỉ tạm thời bày ra, một mình hắn chống đỡ mấy ngàn yêu thú, lại một mình chiến đấu với Phụng Lai, vốn đã là cực hạn, nhưng trong lúc Hành Chỉ và Phụng Lai đang giao chiến, một con yêu thú bỗng dùng vuốt sắc cào vào kết giới.
Kết giới lập tức rách ra một lỗ nhỏ! Thần sắc Hành Chỉ không đổi, một tay vung lên không trung, vết rách trên kết giới lập tức liền lại, nhưng chỉ một khắc chậm trễ này thôi, trường kiếm trong tay Phụng Lai đã chém xuống, Hành Chỉ thu kiếm đỡ đòn, nhưng nào còn kịp nữa, trường kiếm mang theo độc hỏa chém xuống vai Hành Chỉ, máu tươi trào ra, mặc dù chịu một vết thương cực nặng, nhưng hắn không hề nhíu mày lấy một lần, hóa thủ thành công, ép Phụng Lai không thể không lui về phía sau.
Độc hỏa thiêu đốt trên vai, tay trái Hành Chỉ ngưng tụ Chỉ thủy thuật úp lên vết thương, dập tắt ngọn lửa cầm máu, nhưng đến khi hắn xong chuyện ngẩng đầu lên thì Phụng Lai đã mất dạng từ lâu, không biết đi về hướng nào.
Hành Chỉ nhíu mày, bây giờ không còn thời gian để đuổi theo bắt Phụng Lai. Hành Chỉ quay đầu, yêu thú trong Khư Thiên uyên giãy dụa muốn xông ra, Hành Chỉ biết, nhưng ở sau lưng hắn, bên trong bóng tối của Khư Thiên Uyên, Thẩm Ly vẫn còn ở đó.
Hắn thu lại thần kiếm bước về phía Khư Thiên uyên, nhưng chỉ một cử động nhẹ này thôi, vết thương trên vai lại rách ra, máu tươi ướt đẫm áo, Hành Chỉ lại ôm vết thương dùng Chỉ thủy thuật cầm máu.
Đứng trước Khư Thiên uyên, yêu thú bên trong mặt mũi hung tợn, oán hận như muốn cắn xé Hành Chỉ, hắn ngẩng đầu nhìn bọn chúng, ánh mắt lạnh lẽo: “Không muốn chết thì tránh ra.” Hắn không nhìn bọn chúng nữa, ánh mắt rơi xuống phía trước, bước vào trong kết giới, yêu thú chặn ở cửa nhất thời hoang mang không biết trốn về đâu, tản ra thành một con đường để Hành Chỉ bước vào nơi tối tăm nhất của Khư Thiên uyên, một con yêu thú ốm yếu trong đó thấy vai phải Hành Chỉ có vết thương, nó lén lút trốn sau lưng hắn, khi hắn đi qua bỗng nhào tới phía trước, nhưng không rõ Hành Chỉ ra tay thế nào, đến khi hồi thần lại, con yêu thú kia đã biến thành một đống thịt nát, lơ lửng trong không trung rồi hóa thành tro bụi.
Không con nào dám tiến lên phía trước nữa.
Yêu thú đều chen chúc ở cửa lớn của Khư Thiên uyên, càng đi sâu vào trong càng yên tĩnh. Đến khi trước mặt hắn thấy được một nơi có ánh lửa yếu ớt, bên trong có một bóng người lẻ loi đang bị xích lại.
“Thẩm Ly.” Hắn nhẹ giọng gọi.
Người nhắm mắt ngừng thở bỗng mở mắt ra, hắn đứng quá xa, ngọn lửa trên người Thẩm Ly không chiếu được đến hắn, Thẩm Ly bật cười: “Chàng đến trễ rồi, kẻ tính kế chúng ta, hãm hại chúng ta, không có tên nào chúng ta chính tay diệt trừ được hết.”
Chỉ một khắc trước khi Hành Chỉ đến, Phù Sinh chỉ còn lại một luồng khí đen kia đã hóa thành tro bụi biến mất trong bóng tối vô tận của Khư Thiên uyên.
Hành Chỉ chậm bước tiến về phía trước, lúc này Thẩm Ly mới thấy vết thương trên vai hắn, nàng cả kinh, nhưng rồi lại cụp mắt: “Là… người đó đả thương chàng sao?”
Hành Chỉ đưa tay xoa má nàng, nhưng máu trên tay lại vô tình bôi lên mặt Thẩm Ly, thấy mặt nàng bị mình làm lem luốc, Hành Chỉ bật cười: “Phải đó, bị nhạc phụ đại nhân đập cho một trận. Sau đó nhạc phụ chạy mất rồi.”
Thẩm Ly không cười nổi, nàng im lặng một hồi rồi thở dài: “Vừa rồi chẳng qua chỉ bị giam ở đây có một lúc thôi mà ta đã cảm thấy cô đơn khó chịu rồi, bốn bề chẳng có gì cả, giống như lúc mất hết năm giác quan vậy, ngay cả mình sống hay chết cũng không phân rõ nữa. Mùi vị này thật không dễ chịu. Nghĩ đến việc người đó bị giam ở đây hơn ngàn năm…”
Hành Chỉ buông tay, nhẹ giọng hỏi: “Nàng có oán ta không?”
Là hắn đã khai phá Khư Thiên uyên, là hắn biến Phụng Lai thành phong ấn giam giữ ở đây hơn ngàn năm, nay cũng vì vậy mà Thẩm Ly mới chịu đại nạn này, trở thành vật thay thế..
“Oán à? Chắc có một chút.”
Cổ họng Hành Chỉ nghẹn lại, mắt khẽ cụp xuống. Tay chân Thẩm Ly bị trói, nhưng thấy Hành Chỉ như vậy, nàng bật cười, dùng đầu chà vào cằm hắn: “Chẳng qua ta chỉ vì tư tình cảm khái một chút thôi mà.”
“Chàng nghĩ Thẩm Ly là kẻ ngu xuẩn không nhìn rõ tình thế vậy sao?” Thẩm Ly nói, “Những gì chàng làm, đứng ở góc độ của chàng thì không thể chê trách được, đổi một lập trường khác, nếu lúc đó Thẩm Ly cũng đứng ở vị trí của chàng, ta cũng sẽ hành động như chàng thôi. Chàng gánh trách nhiệm mình nên gánh, làm việc mình nên làm, giống như một anh hùng cứu được bao nhiêu người, chàng là thần minh lợi hại nhất trên thế gian này đó.”
Lòng Hành Chỉ khẽ động, hắn đưa tay xoa đầu Thẩm Ly, ấn nàng lên bờ vai không bị thương của mình: “Kiếp dài đằng đẵng này có thể gặp được một Thẩm Ly, thật là may mắn của ta.”
Thẩm Ly im lặng, nàng biết chắc hắn vẫn còn có lời muốn nói, đối diện với kết cuộc hôm nay, nhất định phải có cách giải quyết mới được. Quả nhiên, một lúc sau, Hành Chỉ vỗ vai nàng nói: “Thẩm Ly, ta…”
“Ta sẽ ở bên chàng.” Thẩm Ly nói, “Bất kể xảy ra chuyện ra ta cũng sẽ ở bên chàng.”
Hành Chỉ ngẩn ra, rồi gật đầu cười nhẹ: “Được.”

Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: