Bổn vương ở đây – Đại kết cuộc (Thượng)

Đại kết cuộc – Thượng


Thiên ngoại Thiên, sự cô tịch vạn cổ bất biến vẫn âm thầm lưu chuyển, bước lên bậc thềm lót đá ngọc xanh, máu trên vai Hành Chỉ nhỏ giọt suốt dọc đường. Bỗng không biết mắt hoa hay chân nhũn đi, Hành Chỉ ngã xuống bậc thềm, vết thương dùng Chỉ thủy thuật đóng băng bỗng lại rách ra, một ngọn lửa phun ra, Hành Chỉ nhíu mày, một lần nữa ngưng tụ pháp thuật cố áp chế ngọn lửa.
Vết thương không thể nào liền lại… Thì ra thần lực của hắn đã suy thoái đến mức này rồi sao…
Xem ra cho dù không có kiếp nạn này, sinh mạng thần minh của hắn cũng sắp đi đến hồi kết rồi.
Thần… thật sự đã bị ông trời ruồng bỏ rồi!
Hành Chỉ ngẩng đầu nhìn tinh hà lơ lửng trên Thiên ngoại thiên, bật cười thành tiếng: “Nếu luận về lạnh lùng bất nhân, thế gian này có ai hơn được ông, tạo ra để dùng, phế rồi lại vứt… Sức mạnh thần minh sánh ngang với Thiên đạo gì chứ, đúng là hồ ngôn loạn ngữ, bây giờ nghĩ lại, bất luận là ai cũng đều là vật ông đùa giỡn trong bàn tay thôi.” Hắn thở dài một tiếng, hơi thở bay đi thật xa trong bầu trời Thiên ngoại thiên, “Trời cao bất nhân!”
Nhưng cảm khái xong, Hành Chỉ nhìn lên bậc thềm dường như vô tận, một tay ôm vết thương trên vai đè ngọn lửa xuống, tiếp tục từng bước từng bước đi lên.
Không biết đi bao lâu, bậc thềm dài cuối cùng cũng kết thúc, ở đó có một bình đài rộng, Hành Chỉ lên thần đàn, bước chân trang nghiêm, đến giữa thần đàn, kim quang rực rỡ bỗng bao bọc cả người hắn, lấp lánh trong đôi mắt đen.
Hắn cúi người quỳ một gối xuống đất, thần lực truyền vào thềm đá ngọc xanh, trên thần đàn hình tròn, có một ánh sáng khác hiện lên từ dưới đất, giống như lần lượt chiếu rọi theo quy luật sắp xếp của tinh tú trên trời, bố cục tùy không trật tự nhưng lại hài hòa một cách bất ngờ. Theo pháp lực của Hành Chỉ truyền xuống, trong ánh kim quang kia có thể mơ hồ nhìn thấy những bóng người, họ cũng như Hành Chỉ, thân mặc áo bào to rộng, động tác tư thế mỗi người một vẻ.
Đây vốn là nơi các thần minh đến mỗi khi thương nghị những chuyện trọng đại, mỗi vị thần đều có vị trí của mình, cảnh tượng này là tàn tích của ngàn năm trước còn để lại ở đây. Rất lâu trước đây, chúng thần vẫn còn, mỗi một quyết định đều phải thông qua sự đồng ý của nhiều người mới có thể thực hiện, nhưng nay chỉ còn một mình Hành Chỉ ở đây…
Hắn muốn đặt bốn phong ấn bên ngoài Khư Thiên uyên ở đây.
Gắn kết phong ấn và Thiên ngoại thiên vốn không khó. Chỉ trong chốc lát, Hành Chỉ đã cảm nhận được trong không khí vạn năm bất biến của Thiên ngoại thiên có một luồng gió nhẹ, mang theo chướng khí của Khư Thiên uyên, vô cùng nhỏ bé nhưng lại khiến người ta dễ dàng bắt được.
Hắn có thể tưởng tượng được ở ngoài Khư Thiên uyên lúc này, các tiên nhân sẽ có biểu hiện vui mừng thế nào, lập tức phá kết giới, sau đó sập cửa Khư Thiên uyên xuống, yêu thú sẽ không thoát ra nữa…
Hành Chỉ rã rời quỳ trên mặt đất một hồi, cuối cùng áp chế tất cả đau đớn, ánh mắt ngưng tụ, không nhìn những bằng hữu xưa lấy một lần, hắn chỉ chăm chú vào bậc thang, giống như lúc đến, từng bước từng bước đi xuống, ai cũng có thể mềm yếu, ai cũng có thể luyến tiếc dĩ vãng, nhưng Hành Chỉ không được, hắn còn có việc phải làm, còn có người phải cứu.
Máu trên vai thấm ướt áo, theo cánh tay chảy đến ngón tay, nhỏ giọt xuống đất, Hành Chỉ quá chăm chú vào đường đi nên không hề quay đầu, hắn không thấy trên thần đàn nhuộm đẫm máu mình, kim quang rực rỡ kia rất lâu không tắt.
Rời khỏi bậc thềm ngọc xanh, Hành Chỉ lập tức cưỡi mây bay đi, lúc này Thiên ngoại thiên đã gắn liền với Khư Thiên uyên, hắn tìm đến nơi chướng khí nồng đậm nhất, chẳng mấy chốc đã vào trong Khư Thiên uyên, trong bóng tối rất khó phân biệt phương hướng, hắn tìm hồi lâu mới thấy một đốm sáng nhỏ. Hắn tức tốc tiến về phía trước, nhưng lúc đến được bên cạnh Thẩm Ly thân hình bỗng chậm lại.
Hắn thấy nàng đang nhắm mắt, lặng lẽ ngủ say, thần sắc bình yên, dường như đã mơ một giấc mộng đẹp gì đó.
Hành Chỉ nhất thời không nỡ gọi nàng, hắn đã từng thấy dáng vẻ Thẩm Ly khi ngủ, mày nhíu chặt, hơi thở mỏng manh, giống như lúc nào cũng đang đề phòng, chỉ cần bên cạnh có người mưu đồ bất chính, nàng có thể lập tức nhổm dậy bóp chết đối phương ngay.
Dáng ngủ an nhiên như vậy thật vô cùng hiếm thấy.
Hắn lặng lẽ đứng bên cạnh nàng, tiêu hủy Khư Thiên uyên chẳng qua chỉ là một pháp chú, nhưng niệm xong pháp chú rồi, mỗi một bộ phận sụp đổ của Khư Thiên uyên sẽ rút đi một phần thần lực của hắn, nếu là trước đây, thần lực bị rút đi chẳng qua chỉ khiến hắn có chút mệt mỏi thôi, nhưng bây giờ không được nữa rồi, Khư Thiên uyên biến mất sẽ tiêu hao toàn bộ sức mạnh của hắn…
Rèm mi Thẩm Ly khẽ động, nàng chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Hành Chỉ cười nhạt đứng trước mặt mình, Thẩm Ly cũng không nhịn được mà cong khóe môi: “Mơ một giấc mộng đẹp, tỉnh lại đã thấy chàng, thật còn gì bằng nữa.”
Vậy sau này ngày ngày ta sẽ cho nàng những giấc mơ đẹp, ngày ngày để nàng tỉnh lại bên cạnh ta…
Hành Chỉ mấp máy môi, nhưng lời hứa này cuối cùng không thể nào thốt ra được. Hắn chỉ cười cười rồi nhẹ giọng hỏi: “Mơ thấy gì mà vui vậy?”
“Vừa rồi ấy…” Nàng nói, khóe môi lại cong lên nụ cười mỉm không kìm nén được: “Ta thấy chàng nằm trên chiếc ghế lắc phơi nắng dưới giàn nho, trong tay cầm quyển sách chưa đọc hết, ngủ rất bình yên. Ánh nắng thật ấm áp, xuyên qua giàn nho, từng đốm từng đốm rải xuống mặt chàng, đẹp đến mức khiến ta không dời mắt đi được.”
Hành Chỉ đưa tay xoa lên gương mặt cười nhạt của nàng, hắn cũng mỉm cười theo, nhưng cổ họng lại tắc nghẽn không nói nên lời.
Biết cảm xúc trong lòng hắn, Thẩm Ly lại hỏi: “Lúc đó sao chàng lại nhặt ta về vậy?”
Hành Chỉ dường như nhớ ra điều gì đó, lắc đầu cười nói: “Thật sự chưa từng thấy con phụng hoàng nào xấu đến mức không giống ai như vậy, nên muốn nhặt về để quan sát kĩ xem.” Giọng hắn khựng lại, “Nhưng thật may là vì hiếu kỳ nên đã nhặt về.”
Thẩm Ly hơi bất mãn lẩm bẩm: “Sau khi ta mọc lông cũng đẹp lắm mà…”
“Thế này là đẹp nhất rồi.” Hành Chỉ ôm Thẩm Ly vào lòng, lặng lẽ tựa vào nhau một hồi, “Thẩm Ly, nàng có sợ không?”
“Có một chút. Nhưng được chàng ôm thì sẽ không sợ nữa.”
“Ta sợ lắm đó.” Có lẽ Thẩm Ly sẽ có kiếp sau, nhưng sau khi hắn chết, có khi sẽ hồn phi phách tán, có khi sẽ hóa thành một dải sinh cơ giữa đất trời… Hắn ôm chặt Thẩm Ly hơn, “Nàng trốn đi cùng người khác thì ta sẽ nghĩ quẩn đó…”
Thẩm Ly ngẩn ra, tiếp đó cười nói, “Hành Chỉ thần quân mất tự tin vào bản thân như vậy từ bao giờ, trong Tam giới này còn ai có thể sánh được với chàng?”
Hành Chỉ không đáp, Thẩm Ly chỉ nghe bên tai có tiếng tụng niệm pháp chú nhẹ nhàng, những chú văn đó dường như hóa thành một đạo kim quang, lướt qua bóng tối của Khư Thiên uyên rồi biến mất xung quanh, Thẩm Ly ngẩn ra, bỗng xiềng xích trói nàng truyền đến nhiều chấn động, Thẩm Ly hỏi: “Khư Thiên uyên sắp sập rồi sao?”
“Khư Thiên uyên quá lớn, nếu lập tức đổ sập e là sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, pháp chú này sẽ khiến nó dần dần sụp đổ từ ngoài vào trong.”
Thẩm Ly bất lực bật cười: “Nhìn mình từ từ chết đi thế nào sao… Hành Chỉ, thật sự quá nhẫn tâm.”
Nơi mềm yếu nhất trong tim Hành Chỉ như bị câu nói này đánh vào thật mạnh, hắn chỉ thở nhẹ, đè nén đau đớn khắp cơ thể. Vết thương trên vai lại rách ra, hắn không kêu một tiếng mà nén lại, không nhíu mày lấy một lần, chỉ xoa đầu Thẩm Ly nói: “Xin lỗi… Để nàng phải cùng sợ với ta…”
Thẩm Ly nhìn hắn một hồi, cuối cùng dùng đầu đập nhẹ vào ngực hắn, bất lực nói: “Ai bảo chàng xin lỗi, ta đang xót cho chàng mà!”
Phải gánh vác quá nhiều, ngay cả chết cũng không thể chọn cách thống khoái hơn một chút, đời này của Hành Chỉ đã bị sức mạnh không nhìn thấy của Thiên đạo kia trói buộc… Hành Chỉ nghe lời này, ánh mắt rơi trên người Thẩm Ly, cuối cùng chỉ cười cười, “Cảm giác được thương xót, cũng được lắm.”
Thần minh đứng quá cao, đừng nói là phàm nhân, ngay cả tiên nhân cũng chỉ có thể ngước nhìn, bọn họ sẽ ngưỡng mộ, sẽ sùng bái, sẽ kính sợ, nhưng sẽ không dùng thái độ khi nhìn kẻ yếu mà nhìn họ, ai lại bi thương vì sự bất lực của thần minh, ai lại thương xót cho sự trơ trọi của họ, tất cả đều quên rằng thần minh vô tình không phải vì không có trái tim có thể động tình, mà chỉ vì bị trói buộc quá chặt.
Nàng khẽ động tay, nhưng lại bị xiềng xích khống chế động tác, Thẩm Ly cụp mắt, bỗng thấy xiềng xích lại rung lên, Thẩm Ly nghe thấy tiếng “rắc rắc” từ xa truyền đến, xiềng xích khóa đôi tay nàng bỗng vỡ vụn, biến thành những khối sắt vô tri rơi xuống một nơi sâu thẳm nào đó.
Thẩm Ly ngẩn ra nhìn Hành Chỉ, có lẽ là ảo giác, nàng cảm thấy huyết sắc trên mặt Hành Chỉ đang chầm chậm bị rút đi từng phần. Hành Chỉ quay đầu đi, tránh ánh mắt của Thẩm Ly, không biết nhìn về hướng nào: “Có lẽ cửa lớn của Khư Thiên uyên đã sập rồi. Xiềng xích này từ cửa lớn thông đến, dùng để khống chế phong ấn Hỏa, cũng để rút đi sức mạnh của phong ấn Hỏa, cân bằng lẫn nhau.” Hắn khựng lại, “Thẩm Ly… Cửa lớn sập rồi, chắc chúng ta không ai ra ngoài được nữa.”
“Ừ.” Thẩm Ly gật đầu, nàng đưa tay vòng qua eo Hành Chỉ, “Ngay từ đầu đã không định ra rồi. Như vậy thật tốt quá.” Nàng tìm một vị trí yên ổn trong ngực hắn, áp mặt mình vào, thoải mái thở phào một tiếng, “Từ lâu đã muốn làm vậy rồi, chàng không biết ta nhẫn nhịn khổ sở thế nào đâu.”
Hành Chỉ khẽ ngẩn ra, bỗng hắn bật cười ôm lấy Thẩm Ly.
Âm thanh sụp đổ trong Khư Thiên uyên càng lúc càng đến gần, nhưng Hành Chỉ và Thẩm Ly dường như không hề nghe thấy gì cả, chỉ lặng lẽ tựa vào nhau, giống như trốn được vào một cảng tránh gió an toàn nhất, mặc kệ bão táp mưa sa bên ngoài.
Một tiếng “Bùm!” khác với những âm thanh sụp đổ trước đó truyền đến.
Hành Chỉ nhíu mày, quay đầu nhìn, một ngọn lửa cực nóng chém đôi bóng tối hỗn độn trong Khư Thiên uyển. Thẩm Ly thò đầu ra khỏi ngực Hành Chỉ, thấy bóng tối bị ngọn lửa sáng rực đốt thủng một lỗ, nàng nhìn thấy thần sắc ngạc nhiên của các tiên nhân bên ngoài, cũng nhìn thấy Phụng Lai đang từng bước đạp trên bụi đất tiến đến.
Khóe môi Thẩm Ly khẽ động, ánh sáng trên người hắn quá chói mắt, khiến Thẩm Ly không nhìn rõ tướng mạo của hắn, nhưng hơi thở kia chỉ cần cảm nhận một lần là nàng biết ngay.
Mỗi một bước của hắn đều không nhanh không chậm, nhưng chớp mắt đã đến bên cạnh Thẩm Ly, hắn xoay bàn tay, trong chớp mắt đã thu đi độc hỏa trên vai Hành Chỉ, hắn nhìn Hành Chỉ, tiếp đó ánh mắt lại rơi trên người Thẩm Ly, nhìn kĩ ngũ quan của nàng một lượt, Phụng Lai mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại quay đầu đi, nhìn bóng tối thăm thẳm của Khư Thiên uyên, tiếp tục đi về phía trước: “Hãy mang cả phần của mẫu thân con mà sống tiếp.”
Vừa dứt lời, Thẩm Ly bỗng cảm thấy một sức mạnh cực lớn quấn quanh thân mình, một ngọn lửa đỏ rực bao bọc lấy nàng và Hành Chỉ, kéo họ về hướng có ánh sáng bên ngoài Khư Thiên uyên.
Đến khi Thẩm Ly sực tỉnh lại mới biết hắn muốn làm gì, lòng nàng vô cùng hỗn loạn, xuyên qua màn lửa chỉ thấy bóng dáng chói mắt của người đó ngày càng xa dần, không được… nàng còn chưa nhìn rõ, còn chưa cảm nhận được rõ, không được…
Nàng muốn thoát ra khỏi sự bao bọc của ngọn lửa, nhưng toàn thân lại không chút sức lực, bóng tối trong Khư Thiên uyên ngày càng xa dần, sức mạnh này đặt họ yên ổn trên mặt đất rồi mới biến mất, Thẩm Ly đưa tay níu giữ, nhưng chỉ kịp chạm được vào một tia ấm áp cuối cùng.
Rõ ràng là ngọn lửa nóng bỏng đến vậy, nhưng lại chẳng khiến người ta mảy may thương tổn…
Ánh mắt nàng đuổi theo hướng ngọn lửa biến mất, cửa lớn của Khư Thiên uyên đã không còn, chỉ để lại một động huyệt màu đen trong không trung, giống như xé ra một vết thương trên bầu trời, còn ánh sáng Phụng Lai đưa họ ra cũng mất tăm mất tích.
Ngón tay Thẩm Ly khẽ run, trong lúc hoang mang, bỗng vai nàng nóng lên, Thẩm Ly ngạc nhiên quay đầu, thấy Hành Chỉ dựa lên vai nàng, máu từ miệng hắn tuôn trào như suối.

Leave a comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: