Hộ tâm – Chương 1

Chương 1

Rời khỏi sư môn mười ngày nay, Nhạn Hồi buồn nhất là hai chuyện, một là từ nay về sau không thể nào ăn chùa được nồi cơm bự Trương mập nấu, thứ hai là nghèo.
Từ nhỏ Nhạn Hồi đã biết sự đáng sợ của nghèo, sau này được Lăng Tiêu thu nhận làm đồ đệ, mỗi tháng núi Thần Tinh cho nàng một lượng tiền lương cứ như đúng giờ uống Định tâm hoàn, khiến trái tim sợ nghèo của nàng được bình yên lại.
Nhưng lúc Nhạn Hồi bị trục xuất, bạc nàng để dành trong kho của núi Thần Tinh bao nhiêu năm nay bị thu hết, nàng tay trắng xuống núi, ngay cả thanh kiếm sư môn cũng không để lại cho nàng. Vậy là sau khi xuống núi, Nhạn Hồi cứ như bị thần nghèo nhập thân, ngay cả tiền mua bánh bao cũng không có.
Nhưng hiện giờ sự tình đã có cơ hội chuyển biến, dưới sự chỉ điểm của bằng hữu dưới núi, Nhạn Hồi đã tìm được cách kiếm tiền – bảng Giang hồ hiệp nghĩa.
Lúc Nhạn Hồi nhìn danh sách kia, vừa khéo bắt gặp một nhiệm vụ đầu bảng do một nhà giàu có dán: Tìm bảo vật gia truyền bị Xà yêu trăm năm cướp đi, thưởng tám mươi tám lượng… vàng!
Tám mươi tám lượng vàng!
Đủ để mua mấy tên Trương mập cất trong nhà hằng ngày theo mười hai canh giờ nấu cơm cho nàng luôn đó! Nhạn Hồi nhìn đến xanh cả mắt, đương nhiên là không cần suy nghĩ đã gỡ xuống ngay.
Một Xà yêu trăm năm thì có là gì đâu, nhớ lúc xưa nàng mới gặp sư phụ Tiền nhiệm, đã từng giúp người giết Đằng tinh* hơn ngàn năm nữa đó!
*Yêu tinh dây leo.
Nhạn Hồi tìm bằng hữu mượn tiền mua một thanh kiếm gỗ đào rồi đến núi Đồng La này chuẩn bị giết yêu quái lấy gan, nàng vốn cảm thấy đây là một nhiệm vụ vô cùng đơn giản, nhưng mà…
Xà yêu khổng lồ yêu khí ngút trời giết người không chớp mắt đâu? Ra đây đi chứ! Ra hù dọa nàng đi!
Nàng dạo trên núi này đã năm sáu bảy tám ngày rồi, ngay cả một con khỉ thông minh một chút cũng không thấy, có thể thấy núi này linh khí ít ỏi, Nhạn Hồi cảm thấy nếu Xà yêu đó có chút đầu óc thì sẽ không ở nơi này tu luyện.
Nhạn Hồi tìm đến mức hầu như tuyệt vọng, lại sắp đến trưa, bụng lại đói rồi, nàng đặt mông ngồi trên rễ một cây đại thụ, thở dài một hơi. Giờ này phút này, người nàng nhớ nhất không ai khác ngoài Trương mập.
Nhạn Hồi đang thở dài, bỗng cảm thấy “rễ cây” dưới mông động đậy. Nàng ngây ra, cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện nào phải mình ngồi lên rễ cây, đây rõ ràng là da rắn phủ đầy vẩy.
Yêu khí bốc lên từ sau lưng, Nhạn Hồi quay đầu, thấy sau lưng là một con Xà yêu to bằng thùng nước đang dùng đôi mắt đỏ tươi nhìn nàng thè lưỡi.
Nhạn Hồi lập tức bật dậy, vừa rút kiếm gỗ đào sau lưng ra, Xà yêu đó đã quấn đuôi lên người nàng, há miệng cắn về phía nàng. Nhạn Hồi không tránh không né, niệm chú lên kiếm gỗ đào, đâm vào miệng Xà yêu.
Nhưng miệng Xà yêu to đến nỗi nuốt chửng kiếm của nàng!
Nếu không phải Nhạn Hồi rụt tay về nhanh, chỉ e lúc này ngay cả cánh tay cũng mất.
Nhạn Hồi nổi giận: “Ngươi chẳng khách sáo gì cả, kiếm này ta mượn tiền mua đó!”
Xà yêu nào nghe Nhạn Hồi phí lời, chỉ quấn lấy Nhạn Hồi hết vòng này đến vòng khác, cơ thịt toàn thân nó đều dùng sức, ý đồ muốn siết chết Nhạn Hồi.
Nhạn Hồi mất kiếm gỗ đào vô cùng bi phẫn, không tránh không né mà phát ra linh khí chống lại Xà yêu, chỉ nghe nàng hét lên một tiếng, linh khí toàn thân bộc phát, hất Xà yêu văng ra.
Xà yêu hứng một đòn nặng nề, quẫy bừa dưới đất mấy cái rồi tìm một hướng định trốn, Nhạn Hồi phi thân tới phía trước, nhảy lên lưng nó, hai chân kẹp chặt tim nó, ôm chặt đầu nó, tay tụ linh lực đánh lên trán nó mấy chưởng: “Nhả kiếm ra cho ta!”
Xà yêu bị đau ngóc đầu lên, ý đồ muốn hất Nhạn Hồi xuống nhưng không thành công, ngược lại còn khiến Nhạn Hồi đang tức giận lại đánh cho nó mấy chưởng, cổ họng Xà yêu động đậy mấy cái, cuối cùng “rắc” một tiếng, nhả thanh kiếm gỗ đào của Nhạn Hồi ra, Nhạn Hồi lăn xuống nhặt kiếm gỗ đào dưới đất lên, Xà yêu lại thừa cơ định chạy, nào ngờ động tác của Nhạn Hồi cực nhanh, nàng tức tốc quay người, kiếm gỗ đào chính xác đâm xuyên qua vảy nó, ghim đuôi nó xuống đất.
Xà yêu ngửa lên trời rít lên đau đớn, thanh âm kinh động bầy chim trong núi bay tán loạn.
Lúc này Nhạn Hồi mở thở phào một hơi, đứng thẳng người dậy phủi phủi áo, nàng đắc ý bước tới trước mặt Xà yêu đang cuộn tròn, cúi xuống nhìn nó: “Thế nào, có phục không?”
Xà yêu đau đớn toàn thân run rẩy.
Nhạn Hồi khom xuống trước mặt nó: “Nói thật với ngươi nhé, ta với ngươi cũng không thù không oán, không muốn ra tay giết ngươi, ngươi trộm bảo vật gia truyền của nhà họ Châu phải không? Trả lại đây thì ta sẽ thả ngươi đi.”
“Cô muốn thứ gì?” Xà yêu bỗng lên tiếng, không ngờ lại là một giọng nam dễ nghe, “Nhà họ Châu cho cô tiền để đến tìm bảo vật à? Ta bằng lòng cho cô số tiền gấp ba…”
Cái… cái gì!
Xà yêu mà cũng biết hối lộ nữa sao!
Mà còn… gấp ba nữa! Đủ mua mấy chục tên Trương mập luôn đó!
Lúc này Nhạn Hồi hầu như không hề do dự mà dao động!
Nàng nghệch ra, nhưng không phải đang suy nghĩ có nên đồng ý điều kiện của Xà yêu không mà đang ngẫm xem tiền nhà họ Châu thưởng nhân ba lên là bao nhiêu, nhưng trước khi nàng dùng năng lực tính toán đáng thương của mình tính ra kết quả, Xà yêu kia đã không chờ được nữa.
Nó bỗng cử động thân hình, chiếc đuôi bị Nhạn Hồi ghim chặt mặc kệ cơn đau bị chẻ đôi, đánh mạnh về phía Nhạn Hồi.
Trong đầu Nhạn Hồi toàn là vàng bạc châu báu, lúc này chỉ cảm thấy bên tai có tiếng gió rít, tiếp đó đầu nàng nhói đau, bị đánh mạnh xuống đất.
Nàng bò dậy, cả mặt đầy máu, còn chưa đứng vững thì Xà yêu bỗng nhào tới, cắn lên cổ nàng!
Nhạn Hồi cảm nhận được cơn đau khi răng độc cắn rách vai, tiếp đó nửa người nàng mất đi tri giác: “Không bàn chuyện làm ăn cho tử tế được sao!” Nhạn Hồi nghiến răng, ngón tay ngưng tụ pháp lực, một ngọn lửa bỗng bùng lên quấn lấy cả người Xà yêu.
“Tiểu nha đầu còn biết thuật Ngự hỏa nữa à!” Ngọn lửa nóng rực khiến Xà yêu ngửa lên trời hú dài.
Nhạn Hồi ngã dưới đất, hận đến ngứa răng: “Không biết tốt xấu, bổn cô nương há lại dùng những pháp thuật hạ đẳng đó?” Nàng vừa dứt lời, ngọn lửa toàn thân Xà yêu lại càng cháy mạnh hơn, khiến nó càng đau đớn hơn, lập tức không dám quấn lấy Nhạn Hồi nữa mà mang thân hình đầy linh hỏa loạng choạng bỏ trốn, rất nhanh đã mất dạng trong rừng cây.
Làm người quả nhiên không nên tham lam… Tiền thưởng gấp ba mất rồi, hiện giờ ngay cả tiền thưởng vốn có khả năng cũng không lấy được nữa….
Lòng Nhạn Hồi dâng trào huyết hận, nàng ôm vai, dùng pháp lực cầm máu trên vai, nhưng vẫn không thể ngăn chặn được độc của Xà yêu chạy loạn khắp người mình, chẳng bao lâu, Nhạn Hồi bèn cảm thấy tim đập nhanh tựa vó ngựa đang phi, khiến cả người nàng nóng bức khó chịu.
Nàng cảm thấy khát nước cực độ, thậm chí không màng đến việc độc tố có vì vận động mà khuếch tán không, nàng vội vàng đi về phía trước, muốn tìm kiếm nguồn nước.
Nhạn Hồi từ nhỏ đã tu luyện pháp thuật hệ Hỏa, từ nhỏ cơ thể đã nóng hơn người khác, năng lực chịu nóng cũng mạnh hơn người khác rất nhiều, nhưng cái nóng lần này lại khác với lúc trước, cho dù trước đó bị nhốt trong động Diệm Hỏa chịu phạt nàng cũng không cảm thấy trong người nóng bức đau đớn như vậy.
Không biết lảo đảo đi được bao lâu, cuối cùng Nhạn Hồi cũng nhìn thấy trước mặt có một con sông nhỏ đang hân hoan cuồn cuộn.
Hi vọng trong khoảnh khắc khiến cơ thể nàng tựa như có sức mạnh, nàng không chờ được nữa mà nhào tới phía trước, quên mất đá bên bờ sông đều mọc đầy rêu xanh, vô cùng trơn trợt, nàng trẹo chân lăn xuống sông.
Nước lạnh không làm dịu nóng bức trong người, nàng ngoi đầu lên khỏi mặt nước hít thở, nhưng lại cảm thấy mắt mình đã bị cái nóng trong người thiêu đốt đến mơ hồ không nhìn rõ.
Đầu óc cùng ngày càng mờ mịt. Dường như nàng nhìn thấy cảnh tượng sư phụ đưa nàng về núi Thần Tinh rất nhiều năm trước.
Nàng vô thức sờ lên cổ, tóm lấy vật trên cổ, đó chính là mảnh trâm ngọc nàng nhặt lại hôm rời khỏi núi Thần Tinh.
Trong mơ màng, dường như Nhạn Hồi nhìn thấy tiên nhân không nhuốm bụi trần đó dùng trâm của mình giúp nàng cài lại đầu tóc lòa xòa, dường như nàng nghe thấy người đó còn đang nói bên tai mình rằng, từ nay về sau người đó sẽ là sư phụ của nàng, nàng không cần sợ bị người ta ức hiếp, không cần chịu đựng đói khát, cũng không cần lang bạt nay đây mai đó nữa.
Nhưng nhìn dáng vẻ nàng hiện giờ mà xem…
Sống cứ như bị người ta tạt máu kinh vào mặt, vô cùng nhếch nhác…
Trong lúc chìm chìm nổi nổi, trong đầu Nhạn Hồi hiện lên vô số ý nghĩ, nhưng những ý nghĩ này cuối cùng dừng lại trong mấy câu nói mang giọng nhà quê:
“Là một nữ nhân này!”
“Từ đâu ra vậy? Sao lại ở dưới sông?”
“Không biết, bị nước cuốn trên núi ra đó. Chúng ta vớt cô ta lên đem đi bán đi.”
“À đúng đó, đem bán cho thằng cháu ngốc của bà Tiêu làm thê tử cũng hay!”
“Đúng đúng đúng…”
Khoan… khoan đã!
Cháu ngốc gì! Thê tử gì! Đúng đúng cái gì!
Đừng có tùy tiện quyết định giùm người ta vậy chứ!
Nhưng không chờ Nhạn Hồi phản đối, người trên bờ dùng gậy cắm xuống, nhưng lại cắm lầm chỗ, chọc thẳng vào đầu nàng, khiến nàng ngất đi, sau đó, nàng không biết gì nữa…
Lúc Nhạn Hồi tỉnh lại thì nhìn thấy một nóc nhà có chút ánh sáng. Nàng động đậy, phát hiện cánh tay và chân đều bị trói.
Buồn cười, lấy sợi dây bình thường này mà muốn trói nàng sao? Tưởng bao nhiêu năm nay nàng ở tiên môn ăn phân à?
Nhạn Hồi khinh bỉ hừ một tiếng, tay dùng sức…
Sau đó nàng đờ ra.
Lẽ… lẽ nào bao nhiêu năm nay ở tiên môn nàng thật sự ăn phân sao?
Sao lại không vùng ra được!
Nàng dùng sức mạnh hơn, ngay cả đầu ngón chân cũng quắp chặt, nhưng mà… vẫn không vùng ra được…
Nhạn Hồi cả kinh, vội thăm dò trong cơ thể, tiếp đó mồ hôi lạnh toát đầy lưng.
Tu vi của nàng, nội tức của nàng đã hoàn – toàn – mất – hết – trong một đêm!
Trong lúc Nhạn Hồi còn đang kinh ngạc, một bà lão mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt đục ngầu đi tới trước mặt nàng, đưa tay xoa lên mặt nàng: “Cô nương này sờ mướt thật.”
Nhạn Hồi trốn về phía sau, bà lão không tiếp tục sờ nữa, đôi mắt đục cong lên: “Đại Phúc sẽ thích lắm.”
“Nhất định sẽ thích.”
Một phụ nhân giọng hơi the thé vang lên bên cạnh, Nhạn Hồi quay đầu nhìn, phát hiện bên cạnh có một phụ nhân trung niên ăn mặc sặc sỡ bước đến, phụ nhân mỉm cười, “Tướng công tôi phải tốn không ít công sức mới vớt được cô ta lên đó, y phục cả người đều ướt đẫm nước sông, suýt chút cũng rơi xuống theo. Bà mua cô ta không thiệt đâu.”
Tiêu lão thái gật đầu: “Sau này mong Chu thẩm giúp Đại Phúc nhà ta trông coi thê tử nhé.”
Một lúc sau đầu óc Nhạn Hồi mới phản ứng lại được, nàng bị người ta nhặt về đem bán rồi!
Nghĩ lại nàng không xu dính túi mà xuống núi, ngay cả mình cũng không nỡ bán mình đi, vậy mà kẻ nào lại dám giúp nàng làm chủ vậy!
Nhạn Hồi nổi giận đùng đùng, hai chân cùng đưa lên, đạp về phía Châu thị, khiến bà ta loạng choạng, suýt ngã xuống đất.
“Ối trời ơi!” Châu thị quay đầu vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ trừng Nhạn Hồi: “Cô dám đá ta!”
“Bà dám bán ta thì tại sao ta không dám đá bà. Nói! Bán ta được bao nhiêu tiền?”
Phụ nhân bật cười: “Ha, một cô nương mà đến nước này rồi mà còn quan tâm đến chuyện đó, thật khiến ta mở rộng tầm mắt.”
Tiêu lão thái bên cạnh vội hỏi: “Tiểu cô nương tỉnh rồi sao?”
“Tỉnh rồi, cởi trói, thả ta đi.”
“Đi cái gì mà đi.” Châu thị mắng, “Tiêu bà bà thấy cô đáng thương, một thân một mình, không biết tại sao lại bị nước sông cuốn trôi đến đây, định thu nhận cô làm cháu dâu đó. Bảo đảm nửa đời sau của cô sẽ có tướng công nuôi!”
“Hừ, đúng là ta một thân một mình, nhưng ai nói ta cần tướng công nuôi.” Nhạn Hồi bất mãn, “Thả ta ra.”
“Mồm mép cũng lợi hại quá nhỉ.” Châu thị vẫy tay ra ngoài cửa, lập tức có hai nam nhân cao lớn thô kệch đi vào, một trái một phải đỡ cánh tay Nhạn Hồi lên.
Nhạn Hồi vùng ra, quả nhiên vẫn không thoát được. Nàng dứt khoát không thèm vùng ra nữa, chỉ lạnh lùng nhìn Châu thị.
Châu thị cười với Tiêu lão thái: “Tiêu đại nương, bà yên tâm, cô nương nào vừa mới bắt về cũng hơi cứng đầu vậy hết, tôi làm ăn bao nhiêu năm nay rồi, tôi biết cách xử lý mà, tôi nhốt cô ta vào nhà củi cho bà nhé.”
Nhạn Hồi cười lạnh, thì ra là một mụ buôn người.
Hai đại hán đưa Nhạn Hồi ra ngoài, tuy Nhạn Hồi mất hết pháp lực, nhưng cơ thể vẫn rất khỏe mạnh, động tai là có thể nghe thấy Châu thị kề tai Tiêu lão thái: “Đây, cô ta uống thuốc này rồi toàn thân sẽ mất hết sức lực, không chạy được đâu. Bà trộn vào cơm, tối bảo A Phúc cho cô ta ăn. Nếu cô ta đề phòng không ăn cơm thì cứ để cô ta đói mấy bữa, cô nương bình thường thì đến nước đó rồi, cho dù biết trong cơm có thuốc cũng phải ăn để sống thôi. Nhưng tôi thấy tính tình cô nương này cũng cứng rắn lắm, bà cứ chờ đi, đến lúc cô ta hoa mắt chóng mặt thì trộn vào cháo đút cô ta ăn…”
Nhạn Hồi nghe mà lạnh người, nhưng khổ nỗi hiện giờ chẳng có chút pháp lực nào, chỉ đành để mặc hai đại hán khiêng mình vào phòng củi, không hề lưu tình mà vứt nàng lên đống cỏ, hù dọa nàng: “Muốn bớt khổ thì ngoan ngoãn đi, vào thôn này rồi, nếu không chết thì không ai chạy ra được đâu, sớm cam phận đi!”
Nói xong, “ầm” một tiếng đóng cửa thông gió lại.
Nhạn Hồi động đậy trên đám cỏ, tìm một tư thế để mình thoải mái. Nàng nhìn xung quanh, lại nhìn sợi dây trên tay chân mình, lòng chỉ có một ý nghĩ.
Cũng may Tử Nguyệt chưa thấy bộ dạng vô dụng hiện giờ của nàng…
Tiêu lão thái quả nhiên nghe lời Châu thị, suốt một ngày không cho nàng ăn cơm.
Đến khi Nhạn Hồi có thể xuyên qua lỗ thông gió trên nóc nhìn thấy trăng sao bên ngoài, bụng nàng đã “ùng ục” kêu lên một tràng dài.
Nhạn Hồi thở dài, lê về phía cửa nhà củi, vừa đạp chân vào cửa vừa hét lớn: “Chẳng phải các người định đem cơm trộn thuốc tới đút ta ăn sao! Cơm trộn thuốc đâu? Cơm trộn thuốc định đút ta ăn đâu? Các người nói phải giữ lời một chút chứ! Đói chết rồi nè!”
Nàng hét lớn tiếng đến nỗi cửa phòng rung lên rơi xuống mấy hạt bụi, dính lên mũi nàng, khiến nàng không nhịn được mà hắt hơi mấy cái.
Trong lúc nàng đang hắt hơi, cửa nhà củi “két” một tiếng mở ra.
Ánh trăng sáng lung linh, bóng một thiếu niên đứng ở khung cửa.
Nhạn Hồi nhìn thiếu niên gầy ốm trước mặt đến ngây người, áo vải thô ngắn hiển hiện rõ ràng cuộc sống thanh bần của hắn, nhưng gương mặt trong ánh sáng ngược kia lại xinh đẹp đến bất ngờ.
Đúng, xinh đẹp.
Đặc biệt là đôi mắt tựa như có thể chứa được ánh sao kia…
“Thình thịch!”
Khoảnh khắc đối diện với đôi mắt đó, Nhạn Hồi bỗng cảm thấy tim mình đập dữ dội, tiếp đó, tựa như ảo giác, Nhạn Hồi dường như nghe thấy tim mình ngày càng đập cuồng loạn như chó hoang sút dây.
“Thình thịch! Thình thịch!”
Nhịp tim như chó điên của nàng lẽ nào là vì nàng… vừa gặp đã yêu thiếu niên gầy ốm này?

——————-
Ko fải sư đồ luyến các nàng ợ, bùn 5 fút 😥

Advertisements
Leave a comment

22 Comments

  1. 5 phút chia buồn cùng ss vì không phải sư đồ luyến :v há há

    Reply
  2. XiaoBai

     /  May 11, 2015

    Tim đập như chó điên =)))))

    Reply
  3. ta đoán hông lẽ tên thiếu niên nì là con rắn đó chăng???/

    Reply
  4. mongthuy

     /  May 12, 2015

    giờ mà đoán mò thế nào kung thất vọng cho coi

    Reply
  5. Thanh niên này là yêu xà đó? Ko phải chứ!!?

    Reply
  6. Trời ơi có người ví nhịp tim mình như chó điên sao??? Ôi tôi điên rồi 😄

    Reply
    • ko đỡ nổi =)))) cơ mà ta nhớ nàng gê, công ăn chiện mần ổn định chưa nàng ưi ❤ ❤ ❤

      Reply
  7. camille

     /  May 14, 2015

    Đúng kiểu CLPH.
    Nào là “như bị tạt máu kinh vào mặt”, rồi thì tim đập như chó điên =..=
    Vãi cả so sánh.

    Reply
  8. htht181

     /  May 19, 2015

    Há há, đạp bàn cười như điên voi phong cách nàng dịch “trái tim sợ nghèo”, hay quá. Sao giống tim ta quá. Không phải sư đồ luyến mà sao mở lời ngọt ngào vậy làm chi cho người ta tương tư tơ tuong, haiz, buồn một chút, tiếc một chút, mà hồi hộp không biết anh nam chính lên sàn kiểu gì đây!!!!!!

    Reply
  9. Sao nghi bộ này cũng bị drop giữa chừng quá :((((
    Mở đầu quăng bom quá! Làm thiên hạ tưởng sư đồ luyến :)))
    Công nhận “như tạt máu kinh vào mặt” nghe gớm quá! =))
    May mà biết Cửu gia là nữ, chứ không tưởng thằng cha nào biến thái =))))

    Reply
  10. ==” tim đập cuồng loạn như chó hoang sút dây. Chỉ có thể là Cửu gia

    Reply
  11. cho m hỏi là full chưa vậy

    Reply
  12. mic . đã mua ma tôn và đang chờ mua hộ tâm – nhà nàng bỏ bùa ta hả ! hả ! huhuhu tháng nay đói chắc rồi :)))

    Reply
  13. nhìn ảnh minh họa ở bìa e còn đoán bc là rồng :))

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: