Hộ tâm – Chương 12

Chương 12

Thiên Diệu và Xà yêu hẹn sáng sớm ngày mai gặp nhau bên hồ.
Chiều tối Nhạn Hồi và Thiên Diêu trở về tiểu viện. Thiên Diệu không nói câu nào đã một mình vào phòng Tiêu lão thái, ở bên bà lão đến nửa đêm mới về phòng mình.
Lúc này Nhạn Hồi đang tĩnh tọa trên giường, cố gắng tập hợp chút nội tức, đề phòng lỡ như ngày mai xảy ra tình huống gì ngoài ý muốn, nhưng đến khi nghe thấy tiếng Thiên Diệu mở cửa, nàng vẫn chẳng có thành quả gì.
Nhạn Hồi mở mắt, chán nản thở dài, nghĩ đến thời gian vô dụng quá lâu của mình, nàng phiền não lăn lộn trên giường.
Thiên Diệu làm như không hề nhìn thấy, đi tới bên bàn rót một ly trà uống hết.
“Nội tức của ta! Tu vi của ta!” Nhạn Hồi gào khóc trên giường “Sao không trở về sao không trở về!”
Có lẽ tiếng gào tiếng người ta bực bội, Thiên Diệu chau mày liếc nàng, nói: “Ngũ hành của cô là Hỏa, độc rắn đại hàn đương nhiên khắc cô.” Nói xong, hắn đặt ly trà xuống, đi về phía góc tường như bình thường, dựa vào tường ngồi xuống, “Im miệng yên lặng nghỉ ngơi đi.”
Nhạn Hồi mở mắt, lật người dậy nhìn Thiên Diệu: “Sao hôm nay ngươi vẫn ngủ ở đó?”
Thiên Diệu nhìn Nhạn Hồi, vừa khéo ngọn lửa như hạt đậu trên bàn rọi vào đôi mắt đen của hắn, như thắp lên ánh sao: “Nếu không thì sao?”
Nhạn Hồi bĩu môi: “Nếu không nể tình gương mặt xinh đẹp này của ngươi, thì giọng điệu đó đủ khiến ta đập nát mặt ngươi mấy trăm lần rồi.” Nàng đặt chân xuống giường, vừa mang giày vừa nói, “Tới đây, hôm nay ngươi ngủ trên giường.”
Thiên Diệu chau mày.
Nhạn Hồi mang giày xong, đi thẳng vào góc, đứng trước mặt Thiên Diệu, từ trên cao nhìn hắn phía dưới: “Sao, nhường giường cho ngươi ngủ cũng không muốn à?”
Đầu Thiên Diệu tựa vào tường, hắn nhắm mắt, vẻ mặt lạnh nhạt không buồn đón nhận: “Không cần.”
Một tiếng “bốp” nhẹ nhàng truyền vào tai Thiên Diệu.
Thiên Diệu mở mắt, thấy một tay Nhạn Hồi áp vào tai hắn chống lên tường, tay còn lại đưa lên, cười ha ha vỗ vai hắn.
Chỗ bị thương ban sáng bị Nhạn Hồi dùng lực đạo tựa như không mạnh lắm đánh lên truyền tới cảm giác đau đớn. Nhưng cơn đau xác thịt này từ lâu đã không đủ khiến hắn dao động, hắn chỉ chau mày nói: “Đừng đụng vào ta.” Vì tư thế này khiến Nhạn Hồi cách mặt Thiên Diệu rất gần, vậy là Thiên Diệu lại nghiêng đầu: “Tránh xa ta ra.”
“Ngươi ra vẻ e thẹn như vậy làm gì, cứ như sắp bị ai cưỡng bức vậy…” Nhạn hồi chê bai Thiên Diệu xong, bắt đầu ra vẻ vô tội nói: “Ta cũng đâu muốn đụng vào ngươi, có điều hôm nay ngươi vì cứu ta mà bị thương, cứ như ta đã nợ ân tình của ngươi, mà hiện giờ ngươi vẫn ngủ ở góc tường, làm như ta ngược đãi ngươi vậy. Tuy bình thường ta hơi bá đạo thô lỗ một chút, nhưng nội tâm ta vẫn là một cô nương tốt, lương thiện chu đáo, ta không thích nợ ân tình của ai, cũng không ngược đãi kẻ khác, trước khi lành ngươi cứ ngủ trên giường đi, ta cho phép đó.”
Nhạn Hồi nói, “Mặc kệ ngươi có đồng ý không, tóm lại tối nay góc tường này là của ta, nếu ngươi không lên giường ngủ thì ta chỉ đành ẵm ngươi lên giường thôi.”
Dùng giọng điệu lưu manh nhưng vẻ mặt Nhạn Hồi vẫn nghiêm túc, Thiên Diệu nhìn nàng, một lúc sau mới hỏi một câu: “Rốt cuộc núi Thần Tinh dạy đệ tử thế nào vậy? Cô theo bọn vô lại tu đạo à?”
Nhạn Hồi nhếch miệng cười: “Tính ta là vậy, nếu ngươi bất mãn thì nhịn đi.”
“…”
Thiên Diệu nhìn Nhạn Hồi một lúc lâu, bỗng cảm thấy trong tình này cảnh này hình như hắn cũng chỉ có thể như nàng nói, phải nhịn thôi.
Hắn nhắm mắt, bình ổn cảm xúc một hồi, sau đó mới đứng dậy.
Theo động tác của hắn, Nhạn Hồi cũng ngoan ngoãn lui lại mấy bước.
Nhưng thấy Nhạn Hồi ngoan ngoãn, không biết làm sao, lòng Thiên Diệu bỗng nảy sinh thôi thúc muốn đòi lại thua thiệt lúc tranh cãi ban nãy. Khi thôi thúc này dâng trào trong lòng, Thiên Diệu hầu như không kìm được, buột miệng nói: “Thích chứng tỏ mình như vậy, mấy ai tu đạo tu tiên dung nạp được cô.” Hắn khựng lại, cảm thấy mình không nên tính toán với một tiểu nha đầu mà nói những lời độc ác cay nghiệt như vậy, nhưng mà…
Bình thường tiểu nha đầu này cũng độc ác và chẳng khách sáo gì với hắn cho cam.
Nghĩ đến điểm này, Thiên Diệu liếc Nhạn Hồi: “Chả trách bị đuổi ra, lúc trước cô ở trong phái tu đạo sống cũng chẳng vui vẻ gì đâu nhỉ.”
Nghe thấy lời này, tuy khóe miệng Nhạn Hồi vẫn cười, nhưng mắt đã nhíu lại: “Phiền ngươi quan tâm.”
Nhạn hồi cười, nhưng dường như Thiên Diệu có thể nghe thấy nàng nghiến răng ken két. Khoảnh khắc này, hắn bỗng hiểu ra rằng “Thấy người khác bị mình chọc giận cũng có cảm giác thành công” mà Nhạn Hồi nói ban sáng là cảm giác thế nào.
Hắn vừa ghét mình ấu trĩ, nhưng lại vừa không kìm được nói: “Biết lúc trước cô sống chẳng ra làm sao ta cũng thoải mái hơn nhiều.”
Liếc thấy Nhạn Hồi nghiến răng, khóe miệng Thiên Diệu khẽ nhếch lên, độ cong nhỏ đến mức ngay cả hắn cũng không phát giác.
Nhạn Hồi đương nhiên cũng không thể nào bình phẩm kĩ càng trạng thái tâm lý của Thiên Diệu, nhưng nàng hiểu một cách đơn giản rằng, trong thời gian chung sống hết ngày này qua ngày khác, yêu quái chết tiệt kia đã học được kĩ xảo mỉa mai người ta của nàng rồi!
Nhạn Hồi hận đến mức thầm nghiến răng, nhưng trên mặt vẫn cố gượng cười: “Ha ha, cũng được.” Nàng ổn định cảm xúc: “Những kẻ muốn ăn tươi nuốt sống ta đều là những người ta ghét, còn những người thân thiết chưa từng có ai động sát tâm với ta.”
Bước chân Thiên Diệu khựng lại, quay đầu nhìn Nhạn Hồi.
Nhạn Hồi không tránh không né, nhìn thẳng vào hắn.
Bốn mắt tiếp xúc, hai người nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng một người ngồi ở góc tường, một người giở chăn lên giường, ai nấy đều chẳng vui vẻ gì mà nhắm mắt đi ngủ.
Đúng là bực mình.
Đây là tâm trạng chung trước khi hai người đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, đến thời gian hẹn với Xà yêu, Nhạn Hồi và Thiên Diệu không đếm xỉa gì đến nhau, một mạch đi tới hồ nước sau lưng sơn thôn.
Chờ trên bờ chừng một khắc Xà yêu mới xuất hiện, còn có Tê Vân chân nhân được hắn dắt theo cùng.
“Đến muộn rồi, xin lỗi nhé.” Xà yêu xin lỗi, “Ta nghĩ đi nghĩ lại, tạm thời vẫn phải đưa Tê Vân theo, hôm qua sau khi hàn khí giảm bớt nàng vẫn luôn muốn ra ngoài, nếu không có ai cản lại, ta sợ nàng sẽ một mình đi lạc… Haiz…” Xà yêu kỳ quái nhìn Thiên Diệu và Nhạn Hồi, “Các người làm sao vậy… vì ta tới trễ nên các người giận sao?”
Nhạn Hồi: “Không có.”
Thiên Diệu: “Đi thôi.”
Hai người đồng thanh nói một câu, tiếp đó phần ai nấy lên bè.
Xà yêu sờ mũi rồi dắt Tê Vân chân nhân lên.
Bè gỗ rẽ mặt nước yên tĩnh trên hồ, vạch ra từng đợt từng đợt sóng, Nhạn Hồi ngồi đối diện Tê Vân chân nhân, nàng vốn không định đếm xỉa đến ai, nhưng ánh mắt Tê Vân chân nhân lại chằm chằm nhìn nàng. Chẳng bao lâu đột nhiên nói: “Nực cười.”
Nhạn Hồi liếc Tê Vân chân nhân: “Con làm gì mà người cứ thấy con nực cười mãi vậy?”
“Ngu xuẩn.”
“Người lại nữa rồi phải không? Mắng con khiến người vui hay thế nào?”
“Không thể hiểu nổi.”
“Rốt cuộc con đã làm gì chứ?”
Thấy Nhạn Hồi bị mắng đến nổi cáu, Xà yêu vội giấu Tê Vân chân nhân đằng sau, đến khi chắn lại tầm mắt của Tê Vân chân nhân, Tê Vân chân nhân cũng không mắng mỏ nữa, dối diện với Nhạn Hồi có hơi bực bội, Xà yêu dở khóc dở cười: “Cũng lạ thật, nàng ấy chưa bao giờ nói chuyện với ai, tại sao cứ thấy cô là lại mắng.”
“Vậy tức là trách ta sao?” Nhạn hồi xắn tay áo, “Ngươi tránh ra, để ta nói chuyện với bà ấy.”
Nhạn Hồi chưa dứt lời, bè gỗ bỗng chạm vào hòn đá trên vách núi, thân bè khựng lại, chỉ nghe Thiên Diệu thờ ơ nói: “Đến rồi.”
Nhạn Hồi quay đầu, chỗ này quả nhiên là sơn động lần trước họ đến.
Bên trong tối đen không ánh sáng, không nhìn rõ thứ gì, nàng đưa tay sờ thử, kết giới vẫn còn.
Xà yêu cũng đưa tay chạm vào kết giới, hiển nhiên có dùng pháp lực, hắn thăm dò kĩ càng, sau đó chau mày: “Kết giới này lợi hại quá.”
Lúc này vì thân hình Xà yêu nghiêng đi, khiến Tê Vân chân nhân đằng sau lại nhìn thấy Nhạn Hồi, vậy là Tê Vân chân nhân lại lên tiếng: “Ngu muội.”
Nhạn Hồi nghiến răng, siết chặt nắm đấm: “Nói hết chưa vậy!”
Thiên Diệu hoàn toàn phớt lờ đối thoại của hai người, chỉ nói với Xà yêu: “Có thể phá kết giới không?” Giọng hắn hơi căng thẳng, cũng như lần trước, đến chỗ này, sắc mặt hắn bắt đầu tái nhợt khó coi, trán dần lấm tấm mồ hôi lạnh.
Xà yêu áp tay lên kết giới thử: “Với pháp lực của ta vốn không có cách nào, nhưng chỗ này hình như có một trận pháp, mà trận pháp này lại do Thủy sinh ra, nếu ta dùng bảo vật khắc hàn, có lẽ sẽ phá giải được đôi chút.”
Thiên Diệu gật đầu: “Thử đi.” Giọng điệu ngắn gọn không phí lời.
Nhạn Hồi bên kia vẫn đang tranh biện với Tê Vân chân nhân, nghe được lời này khẽ chau mày: “Khoan đã, nói vậy ở đây có đại trận pháp Ngũ hành phong ấn rồi? Lúc ta lên lớp từng nghe nói, phàm là những nơi có trận pháp này trên thế gian đều phong ấn những đại yêu quái không thể giết nổi.” Nhạn Hồi nheo mắt nhìn Thiên Diệu, “Chẳng phải ngươi lịch kiếp mới biến thành như vậy sao, tại sao ở đây lại có trận pháp phong ấn?”
Thiên Diệu liếc Nhạn Hồi: “Lịch tình kiếp, không được sao?”
“Khoan nói chỗ này có đại yêu quái không, cho dù có.” Thiên Diệu cười lạnh, “Nếu thả yêu quái đó ra cũng phải coi hắn có bản lĩnh phá giải hoàn toàn kết giới này không mới được.”
Xà yêu gật đầu: “Đúng vậy, cho dù có thêm bảo vật, ta cũng chỉ có thể mở ra một khe hở trên kết giới này cho các người đi vào.” Hắn chau mày, “Ta phải ở đây canh chừng lối ra vào kết giới, để tránh các người có đi không có về… Xem ra các người phải đi lấy đồ bên trong thôi.”
Nhạn Hồi nhìn Thiên Diệu, hai người đều nhìn thấy bóng mình trong mắt đối phương.
Nhạn Hồi nghiến răng, nghĩ bụng đi theo trông chừng còn hơn để hắn tự do, rồi cũng cúi đầu xông vào.
Xà yêu ở cửa động nói: “Sức mạnh của kết giới này ghê gớm hơn ta tưởng, chắc ta chỉ có thể cầm cự được ba canh giờ thôi, các người nhanh lên nhé.”
Khoảnh khắc bước vào kết giới, bốn phía trở nên tối đen, rõ ràng chỉ có một bước, nhưng ngay cả ánh sáng bên ngoài cũng không lọt vào được.
Chuyện chỉ có ba canh giờ quan trọng như vậy, tại sao hắn không cho nàng biết trước khi bước vào đây…
“Đi thôi.” Phía trước truyền tới tiếng Thiên Diệu, “Nghe bước chân ta mà đi.”
Hắn không hề do dự mà bước tới, tựa như chắc chắn Nhạn Hồi tuyệt đối không rút lui, nhất định sẽ theo hắn đi về phía trước.
Thực tế cũng đúng là như vậy. Trong tình trạng không hề có pháp thuật trên người, Nhạn Hồi chỉ đành nghe tiếng bước chân hắn đi vào trong bóng tối không cách nào thăm dò được.
Vì kể từ lần đầu tiên nhìn thấy thiếu niên này, giữa họ tựa như có một sự ăn ý kỳ lạ.
Hay có lẽ là… hiểu nhau một cách kỳ lạ.

Leave a comment

22 Comments

  1. haha, chuyện để hóng càng ngày càng đặc sắc rồi. Đọc đi đọc lại đoạn nói về đại phong ấn mà vẫn không hiểu gì cả, thôi thì bỏ qua. Có khi nào Tê Vân cứ mắng Nhạn Hồi là vì cái đoạn trâm gãy của sư phụ mà Nhạn Hồi đang đeo không nhỉ?

    Reply
    • Í là ta dịt khó hỉu wá hợ cô >..<

      Reply
      • ý là nội dung cái đoạn đó ta không hiểu. giữa cái kết giới với cái chuyện lịch kiếp thì liên quan gì vậy?

        Reply
        • Fải lục lại mấy chương trc cô, tên zun nói lịch kiếp bị thương, có đồ trong đó, í nói đồ trong đó là của hắn, NH mới hỏi nếu lịch kiếp bị thương thì sao ở đây có phong ấn yêu quái, í nói ko lẽ hắn nói dối, ko fải lịch kiếp mà thật ra là bị fong ấn, zun ta lại nói là lịch tình kiếp, í kêu bị tình gạt =)))

          Reply
          • ơ nếu bị phong ấn sao giờ hắn ta lại đang ở ngoài?

          • Xác ở trỏng còn hồn nhập vào A Phúc đó :p

          • hồn lìa khỏi xác :)) chỉ trong truyện thì câu này mới có ý nghĩa hài hước như thế. Không biết vào đó có sở được vào cái vảy rồng nào không nhỉ @@

  2. camille

     /  May 22, 2015

    Có khi trong kết giới là cái xác giun của bé? Đại yêu quái không thể giết được là con giun chứ còn gì nữa =))))

    Chết cười NH cứ hễ gặp Tê Vân chân nhân là ăn mắng. Chắc Tê Vân chân nhân đang mắng NH vẫn còn có tình cảm với tra sư phụ.

    Con rắn kia đáng yêu ra phết. Đến muộn cũng biết xin lỗi kìa. Nói chung giun với rắn trong truyện này đều đáng yêu.

    Mong là cái tình kiếp của bé giun là NH chớ không thì sẽ rắc rối lắm.

    Reply
    • Ta cũng zự là cái xác zun đới chứ còn ai nữa =)) Ta cũng đoán như cô, bà chân nhân sáng suốt fết nhỉ =)) chửi NH ko nên iu tra sư fụ =)) Ta dự tình kiếp of bé zun là cái bà Môn chủ kia kìa nàng, bả ziết đại iu wái zì đó để cho thằng cha tình lang nhà bả dc sống lâu -_-

      Reply
      • camille

         /  May 22, 2015

        Ớ… O___O
        Không phải NH à?! Ứ chịu đâu *giãy đành đạch*
        Con giun ngốc. Cho chít. Hừ.

        Reply
        • Bữa trước có hint kêu bà Môn chủ nào đó yêu đại yêu wái, ròy đại nghĩa diệt thân blah bleo kìa cô, chắc zun nhà ta ròy chớ còn ai trồng khoai đất này nữa =))

          Reply
          • ơ nhưng mà nếu thế thì rắn sẽ quen biết giun rồi chứ, cựu tình địch cơ mà, chẳng lẽ tình cảm thầm kín của bạn rắn chỉ mới phát sinh trong vòng 20 năm đổ lại thôi

          • Cái bà môn chủ Tố Ảnh mà iu thằng thư sinh đó cô ơi, ko fải bà Tê Vân này😀

          • @@ *lắc lư* thôi rồi, tôi phải lục lại đọc 1 lượt mới được, cái gì cũng đều không nhớ hết >.<

  3. tần xuất post truyện của các nàng thật đáng khen *vỗ tay*. Cám ơn nhiều nhé!

    Reply
  4. Nhạn Hồi vs con giun đó bắt đầu yêu nhau lắm cắn nhau đau rồi :v
    Hôm nay con xà yêu dễ thương dã man, Tê Vân thì buồn cười quá :))))
    Có 1 chỗ hình như type sai hay sao đó Mic “Với pháp lực của các vốn không có cách nào” chỗ này này.
    Tks Mic nhiều, hóng chương mới của Cửu 💚

    Reply
  5. Mẹ ơi, zun dạo ni đáng yêu quá trời học đc cách châm chích nhạn hồi rồi 😌
    Hi vọng sớm có đoạn nói về khoảng thời gian ở sư môn của nhạn hồi ❤️

    Reply
  6. htht181

     /  May 22, 2015

    Chậc chậc càng ngày càng hay, mà các nàng 888 vui ghê, trí tưởng tượng phong phú chả kiếm Cửu gia, ta phục sát đất, lần đầu tiên thấy giun với rấn mà ta hỏng gớm, hay a hay, lại còn đáng iu nữa, chậc chậc, dễ sương quá

    Reply
  7. wow, thì ra là lịch tình kiếp haha, hèn gì bạn TD ban đầu cứ phải khăng khăng là NH phải đi phá thử kết giới mới được :3 hóng chap tiếp❤

    Reply
  8. Tình kiếp everywhere. :)))).
    Ủng hộ Thương Thành.😡

    Reply
  9. Uê uê, tâm linh tương thông kìa

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: