Hộ tâm – Chương 30

Chương 30

Đề phòng trên đường tới Vĩnh Châu lại bị yêu quái tập kích, Nhạn Hồi và Thiên Diệu nhân lúc ban ngày cùng lên đường với một đoàn thương nhân, thấy đông người lại có hộ vệ, yêu quái bình thường cũng không dễ dàng ra tay vào ban ngày.
Trước khi thành Vĩnh Châu đóng cửa, cuối cùng Nhạn Hồi vào Thiên Diệu cũng tới được thành.
Vĩnh Châu là một thành lớn của Trung nguyên, rất nhiều hàng hóa đưa đi Tây Vực hoặc phương Nam đều tập trung ở đây, nhân khẩu đông đúc, vàng thau lẫn lộn.
Lúc vào được thành, trời cũng đã sắp hoàng hôn, Nhạn Hồi từ biệt với ông chủ đoàn thương nhân, sau đó đưa Thiên Diệu thành thạo đi về phía Tây. Thiên Diệu thấy vậy hỏi: “Cô quanh năm tu đạo trên núi, sao lại quen thuộc thành Vĩnh Châu như vậy?”
“Trước đây ta từng theo sư phụ đến thành Vĩnh Châu thu phục yêu quái, quen biết được một bằng hữu tốt, sau đó chỉ cần xuống núi là ta chạy tới đây, lúc trước bị đuổi ra khỏi núi Thần Tinh ta bèn chạy đến đây ở ít ngày. Thành Vĩnh Châu rộng lớn, những nơi khác ta không rành, nhưng đường nào tới chỗ cô ấy thì ta tìm được.” Nàng đang nói, bỗng thấy phía trước có mấy người mặc quan phục đi đến.
Bước chân Nhạn Hồi khựng lại, Thiên Diệu chỉ nghe Nhạn Hồi một mình lẩm bẩm: “Quên mất chuyện này…” Sau đó hắn cảm thấy tay áo siết lại, Nhạn Hồi không nói một lời kéo hắn chui vào con hẻm nhỏ bên cạnh, vòng vèo một lúc lại đến một con đường khác.
Thấy Nhạn Hồi không định giải thích hành vi vừa rồi, Thiên Diệu nhìn nàng nói: “Cô còn đắc tội với người của quan phủ nữa sao?”
Nhạn Hồi xua tay: “Ta đâu rảnh rỗi dây vào quan phủ, nhưng trong thành Vĩnh Châu này có chút chuyện không đáng nhắc tới, không cản trở được chúng ta đâu, ngươi cứ đi theo ta là được rồi.”
Thiên Diệu không hỏi nữa.
Vòng qua mấy ngã đường nữa, một tòa hoa lâu ba tầng xuất hiện trước mặt họ.
“Bằng hữu ta ở trong này.”
Thiên Diệu ngẩng đầu nhìn, giữa tòa lầu treo một tấm biển cực lớn, khắc ba chữ vàng lấp lánh “Vong Ngữ lâu”. Tầng hai có một ban công thò ra ngoài, bên trên có hai cô nương ăn mặc hoa lệ hở hang đang ngồi.
Bằng hữu ở những nơi thế này đây sao…
Bước chân Thiên Diệu khựng lại, khẽ chau mày.
Nhạn Hồi hoàn toàn không ngó ngàng đến hắn, chỉ một mình bước tới phía trước, đến dưới lầu, nàng vẫy tay lên trên: “Liễu tỷ tỷ, Hạnh tỷ tỷ!”
Thời điểm này đối với họ rất ít khách, nên hai cô nương kia đang ngồi trò chuyện, nghe tiếng gọi của Nhạn Hồi, hai cô nương quay đầu nhìn, một trong hai người đứng lên, cười híp mắt nói: “Ta còn tưởng là ai chứ, mới giờ này đã vội tới đây, thì ra là Nhạn công tử tài hoa kinh người của chúng ta trở lại.”
Nghe thấy xưng hô này, Thiên Diệu quay đầu, vẻ mặt phức tạp nhìn Nhạn Hồi.
Nhạn Hồi đón ánh mắt của Thiên Diệu, cũng không vội giải thích, chỉ cười nói với hai cô nương: “Lâu ngày không gặp, hai vị tỷ tỷ có nhớ ta không?”
Còn chưa dứt lời, cô nương kia cũng bò lên lan can, biếng nhác nhìn Nhạn Hồi cười: “Ôi, còn dẫn theo người khác nữa, lại là con trai nhà ai bị Nhạn công tử mê hoặc trở thành đoạn tụ nữa vậy?”
Ánh mắt của Thiên Diệu càng trở nên phức tạp hơn.
Nhạn Hồi quay đầu nhìn Thiên Diệu, thuận theo lời hai cô nương kia nói: “Phải đó, tiểu ca này đã trao trái tim cho ta rồi, sống chết bám lấy ta không buông, có vùng vẫy thế nào cũng không thoát, phiền chết được đây. Haiz, chỉ trách sức quyến rũ của ta quá lớn.”
Thiên Diệu càng nhíu mày chặt hơn: “Không biết xấu hổ, nói xằng nói bậy.”
Nhạn Hồi liếc hắn: “Hôm trước còn kéo tay người ta nói bất luận thế nào cũng không thả đi mà, hôm nay lại kêu là nói xằng nói bậy. Ngươi thay lòng còn nhanh hơn thời tiết tháng tư nữa.”
“…”
Hai cô nương trên lầu che miệng cười một hồi, Nhạn Hồi cũng không chọc Thiên Diệu nữa mà nói với họ: “Hai vị tỷ tỷ, ta có việc tìm Huyền Ca, cô ấy có ở trong không?”
“Đang ngồi trong hậu viện đó. Đi tìm cô ấy đi.”
Nhạn Hồi đáp lời, bước vào cửa Vong Ngữ lâu, sau đó đi thẳng vào hậu viện.
Trên đường, Nhạn Hồi nghe Thiên Diệu sau lưng nói: “Cô đúng là cả người đầy nợ đào hoa.”
“Khoan không nói ngươi nói đúng hay không…” Nhạn Hồi liếc hắn: “Coi như ngươi nói đúng đi, ta đầy nợ đào hoa thì đã sao, có kêu ngươi trả giúp nợ cho ta đâu?”
Thiên Diệu nghẹn lời, sau đó lẳng lặng im miệng.
Nhạn Hồi tìm đến hậu viện, cô nương nào gặp trên đường cũng cười hi hi chào hỏi nàng. Thật ra nếu không phải thể chất nàng có thể nhìn thấy ma quỷ, khiến lúc trước hành vi của nàng quái lạ, cử chỉ dị thường, chắc quan hệ giữa nàng với các sư huynh sư tỷ núi Thần Tinh cũng không tệ đến mức này mới phải.
Trước đây Nhạn Hồi thường oán trách đôi mắt này của mình tại sao lại nhìn thấy được những thứ dơ bẩn, nhưng sau khi biết tác dụng của vảy hộ tâm, đôi khi nàng cũng từng có ý nghĩ này. Nhưng nghĩ lại, vảy hộ tâm này đang giữ mạng cho nàng mà…
Vậy là quan hệ với các sư huynh đều đứng sang một bên.
Sống mới là chuyện quý giá nhất trên thế gian.
Nhạn Hồi rảnh rỗi suy nghĩ chuyện này một hồi, chẳng mấy chốc đã đi tới tầng hai của một gác lầu khác ở hậu viện.
Nàng gõ cửa, bên trong có người đáp: “Vào đi.”
Nhạn Hồi đưa Thiên Diệu vào phòng, vừa mở miệng bèn vui vẻ gọi: “Huyền Ca đại mỹ nhân.” Giọng nàng kéo rõ dài, dáng vẻ bỡn cợt như khách làng chơi dạo hoa lâu.
Chủ nhân căn phòng đang mặc áo đỏ ngồi ngay ngắn sau bình phong, nghe thấy giọng này, vừa uống trà vừa buồn không ngẩng đầu hỏi: “Gọi vui sướng vậy chắc là lấy được tiền thưởng xé bảng rồi nhỉ?” Giọng nói này êm ai như tiếng suối trong róc rách.
Vòng qua bình phong thấy nữ nhân này, cho dù là Thiên Diệu cũng bất giác giật mình, người này thật sự đẹp đến mức chỉ nhìn thoáng cũng khiến người ta cảm thấy ngạt thở. Giữa đôi mày, trong hành động, cho dù là nhẹ đảo mắt, khẽ cong ngón tay cũng gợi cảm cuốn hút tột độ.
Nhạn Hồi xách áo tung tăng chạy đến bên cạnh Huyền Ca, đặt mông ngồi xuống, không khách sáo bưng ly trà trên bàn Huyền Ca uống: “Đừng nói nữa, con đường này vất vả lắm.”
“Vậy cô tới tìm ta là thiếu tiền hay thiếu chỗ ở?” Tuy giọng nói có vẻ khinh khi, nhưng giữa đôi mày là ý bỡn cợt.
“Làm gì có!” Nhạn Hồi vội nói, “Nói cứ như lần nào ta tới tìm cô cũng đều vì ăn chực uống chực vậy.”
“Không phải sao?”
“Phải.” Nhạn Hồi thò đầu tới trước mặt Huyền Ca, mặt dày ra vẻ tội nghiệp, “Có ăn chực uống chực nữa được không?”
Huyền Ca thấy vậy, cong môi bật cười, đảo mắt lấy ngón trỏ chọc lên trán Nhạn Hồi đẩy sang một bên nói: “Không biết học được bản lĩnh trêu chọc cô nương này ở đâu nữa, đứng lên, đừng cản ta rót trà.”
Nhạn Hồi vội ân cần: “Để ta rót để ta rót.” Nàng bày ra ba chiếc ly trên bàn, sau đó lần lượt rót trà.
Ánh mắt Huyền Ca đảo một vòng quanh mấy chiếc ly, lúc này mới dừng trên người Thiên Diệu đứng bên cạnh, nhìn một lần rồi thu lại ánh mắt, bưng ly trà Nhạn Hồi rót, nhấp một ngụm nói: “Lần đầu tiên thấy cô đưa người tới chỗ ta đó, lại còn vội vàng ra vẻ ân cần như vậy, nói đi, vị tiểu ca này có thân phận gì, cô đem tới cho ta phiền phức gì nữa đây?”
“Không phải một phiền phức.” Nhạn Hồi nhếch môi cười, chìa ra hai ngón tay, “Mà là hai.”
Đôi mày Huyền Ca khẽ động, đặt ly trà xuống, cũng không vội hỏi mà mời Thiên Diệu ngồi xuống trước, sau đó nói: “Cô nói thử xem rốt cuộc là hai phiền phức thế nào.”
Nhạn Hồi thu lại vẻ mặt cười đùa cợt nhả nói: “Một là liên quan tới tiểu tử này, thân phận của hắn… ta không thể nói. Chắc cô cũng cảm giác được khí tức trên người hắn không bình thường.”
“Ừm, khí tức mê hoặc trên người hắn tựa như có giấu bảo vật bí mật gì đó.” Huyền Ca nói, “Đường đến thành Vĩnh Châu chắc cô đi không dễ nhỉ. Chuyện đầu tiên cô phiền ta có phải muốn ta giúp giấu đi khí tức của hắn không?”
Thiên Diệu nhíu mắt, đây là một nữ nhân đẹp đến mức nguy hiểm, cũng thông minh đến mức nguy hiểm. Người có thể phát giác được khí tức trên người hắn thì nhất định không phải là người bình thường. Vừa rồi hắn bước vào đây có để ý bố cục đường lối ở đây, trong “Vong Ngữ lâu” này nơi nào cũng có trận pháp không rõ ràng, không phải là một nơi đơn giản.
“Đúng đúng đúng, chính là muốn nhờ cô giúp ta chuyện này.” Nhạn Hồi khen Huyền Ca, “Tiểu Huyền Ca của ta đúng là tiểu Công chúa trú ngụ trong lòng ta mà!”
Huyền Ca nghe Nhạn Hồi ca ngợi quá mức như vậy bèn cười mắng: “Giả dối!”
“Vậy cô có cách nào giúp ta việc này không.”
Huyền Ca suy nghĩ: “Ta biết có một bảo bối tên Vô tức, là một túi thơm không mùi không vị.”
Nhạn Hồi ngẩn ra: “Túi thơm không mùi không vị?”
“Đúng, mùi thơm của nó chính là không mùi không vị, có thể che giấu tất cả khí tức, hay nói đúng hơn là có thể hấp thu tất cả khí tức.”
Mắt Nhạn Hồi và Thiên Diệu đều sáng lên. Lần này Nhạn Hồi còn chưa kịp lên tiếng, Thiên Diệu đã hỏi: “Tìm túi thơm đó ở đâu?”
“Mấy ngày trước vừa khéo ta có làm một cái, nếu ngươi cần thì chút nữa ta cho người đi lấy cho ngươi.”
Thiên Diệu chân thành đáp tạ: “Phiền cô nương.”
“Không cần cảm ơn ta, ngươi cảm ơn Nhạn Hồi là được rồi. Ta hiếm khi thấy cô ấy nhiệt tình giúp người ta như vậy lắm.”
Thiên Diệu liếc Nhạn Hồi, nhưng thấy dáng vẻ nàng như đang vểnh đuôi lên trời, hai chữ “cảm ơn” vốn có thể dễ dàng nói ra tựa như biến thành gai mắc lại trong cổ họng, khiến hắn có làm thế nào cũng không phun ra được, chỉ đành im lặng nhìn Nhạn Hồi một lúc, sau đó đảo mắt quay đầu đi.
Nhạn Hồi: “…”
Huyền Ca thấy hành động của hai người, khóe môi nhẹ nở nụ cười, tiếp đó hỏi: “Chuyện thứ hai thì sao?”
Nhạn Hồi nhớ đến chuyện này, sắc mặt nghiêm túc lại, nàng cân nhắc một hồi mới nói: “Huyền Ca, cô có biết gần đây có người của tiên môn kinh doanh yêu quái trong thành Vĩnh Châu không?”
Huyền Ca lại nhẹ hớp một ngụm trà, im lặng nghe nhưng không đáp.
“Gần đây ta vô tình biết được trong thành Vĩnh Châu có người chuyên kinh doanh Hồ yêu từ tay tiên môn, rồi lấy máu Hồ yêu luyện thành mê hương, bán cho vương tôn quý tộc hòng kiếm lợi lớn. Huyền Ca, cô có biết hiện giờ trong thành rốt cuộc có ai đang kinh doanh kiểu này không?”
Huyền Ca nhẹ gõ ngón tay lên ly trà, phát ra một âm thanh giòn giã khe khẽ, một lúc lâu sau mới nói: “Chuyện thứ hai của cô là muốn ta điều tra xem ai đứng đằng sau kinh doanh yêu quái à?”
Nhạn Hồi gật đầu.
Huyền Ca im lặng một lúc: “Chuyện này lại khiến ta hơi khó xử.” Huyền Ca đứng dậy, tà áo đỏ rực phết đất, nàng ta chậm rãi bước tới bên cửa sổ, đưa mắt nhìn thành Vĩnh Châu bên ngoài.
“Theo như cô nói, chuyện này liên quan đến tiên môn và vương tôn quý tộc, vạn sự ở Trung nguyên tất cả đều do hai thế lực này định đoạt. Nếu họ cảm thấy chuyện này làm được, ngầm cho phép chuyện này, vậy thì Nhạn Hồi…” Huyền Ca quay đầu nhìn Nhạn Hồi, sắc mắt nghiêm túc hơn vừa rồi mấy phần, “Cho dù chuyện này có cùng hung cực ác cũng vẫn làm được. Cho dù ta muốn giúp cô, chỉ e… cũng lực bất tòng tâm.”
Thiên Diệu nghe vậy, ánh mắt khẽ trầm xuống, lời của Huyền Ca vừa thẳng thắn vừa tàn khốc, nhưng cũng là hiện thực.
Thói đời là vậy, “Chính nghĩa” và “Đạo nghĩa” luôn nghe theo của kẻ cầm quyền.
Nhạn Hồi im lặng một lúc, lắc đầu nói: “Không phải chuyện cùng hung cực ác nào cũng có thể làm được đâu.” Thiên Diệu nghe vậy, ánh mắt sâu thêm, hắn quay đầu nhìn Nhạn Hồi, nhưng Nhạn Hồi lại lập tức cười nói, “Nhưng mà cô nói cũng có lý.” Vẻ mặt nàng thư thái hơn đôi chút, “Chuyện này đích thực làm khó Huyền Ca rồi, vậy không điều tra nữa, chỉ cần có túi thơm kia đã là giúp ích rất lớn cho ta rồi.”
Nhạn Hồi uống một ngụm trà đã hơi lạnh trong ly, sau đó đứng dậy: “Tối nay ta vẫn phải ở nhờ chỗ cô đó nhé! Khách điếm bên ngoài đắt quá. Ngày nào túi ta cũng đau.” Nhạn Hồi vừa nói vừa đưa Thiên Diệu ra ngoài, “Ta đi nhờ Liễu tỷ tỷ bố trí phòng nhé.”
Huyền Ca nghe vậy, chỉ đứng bên cửa sổ im lặng nhìn Nhạn Hồi, trước khi nàng ra khỏi cửa, Huyền Ca lại nói: “Nhạn Hồi, ta không biết ai cầu xin cô chuyện này, nhưng theo ta thấy, chuyện này sẽ đẩy cô vào nguy hiểm, có lúc con người cũng phải sống ích kỷ một chút.”
Bước chân Nhạn Hồi khựng lại, nàng vịn cửa, quay đầu nhìn Huyền Ca nhếch môi cười: “Huyền Ca không biết sao, ta vốn là một người ích kỷ mà!”

Leave a comment

15 Comments

  1. Bạn giun lại thêm tình địch rồi :v hóng bạn vì NH mà đoạn tụ kia xuất hiện. Liệu bạn giun có ghen ko nhỉ?
    Càng ngày càng yêu NH, nàng ko phải nam nhân là sự bất công của trời đất đó =.=!
    Bạn giun đến h phút này vẫn mờ nhạt quá so vs NH, hi vọng sau khi lấy đc sừng thì pháp lực sẽ đc cải thiện.
    Tks Mic nhiều, hóng chương mới 💚

    Reply
  2. mặt quan phục
    xaa tay
    ngươis nói
    ———
    Ích kỳ gì mà lại suốt ngày đi giúp người khác😀
    Thank bạn nhé❤

    Reply
  3. greenmoon

     /  June 27, 2015

    Thông thường thì trong trường hợp này cái anh quan phủ bạn NH né tránh sẽ là nam phụ. Không biết phải không. =))))

    Reply
  4. tieuyeutinh

     /  June 27, 2015

    mình cứ tưởng tượng đến vẻ mặt Nhạn Hồi cứ như đang vểnh đuôi lên trời mà k nhịn cười được! càng ngày càng đáng yêu quá đi!😍

    Reply
  5. Tưởng tượng đến đoạn bà NH vểnh đuôi lên giời chờ bạn Giun cảm ơn mà bị hố ấy, cười ngất =))))))))

    Reply
  6. htht181

     /  June 28, 2015

    Đúng là soái ca, có cả một hội Lương Sơn Bạc đứng chống lưng, Hồi nữ Hiệp có cả một băng Đảng thế này thì bé giun vạn năm cỡ gì sau này cũng chỉ là thê nô mà thui

    Reply
  7. ngày càng thích đôi trẻ mong sao cho hai bạn sớm nảy sinh chút tình cảm🙂 cám ơn bạn

    Reply
  8. Mai Diên Vĩ

     /  June 28, 2015

    Nhạn Hồi và Thiên Diệu cứ như đang hoạt động cách mạng ý nhể. .___.
    Hộ tâm phiên bản “Biệt động Vĩnh Châu”: (mấy chế hi vọng xem tấu hài có thể ngừng đọc tại đây luôn vì em viết hơi bị nghiêm túc ợ (‾-ƪ‾) )
    Hai cán bộ cách mạng bí danh H và D nhận được tin tình báo của tổ chức qua đoạn mật mã: “Chim sẻ sắp đẻ trứng, đào ngọc ở phương xa”. Tin tình báo đã được mã hóa để tránh bị kẻ gian phát hiện, decode lại thì thành: “Địch đang lập ấp chiến lược, đến Vĩnh Châu do thám”. Từ đó, biệt động H và D nhận lệnh đến nằm vùng ở địa bàn này của địch, tìm ra cơ sở bí mật của chúng rồi tùy cơ hành đông.
    Do đặc thù kinh tế của thành Vĩnh Châu – là một nơi sầm uất, một trong những tụ điểm ăn chơi khét tiếng, H và D quyết định hoạt động dưới thân phận giả là công tử Bạc Liêu Trịnh Hồi Châu và trai bao của y, Huyền Diệu (còn gọi là Diệu Gay). Sau khi trà trộn được vào thành Vĩnh Châu, H và D, dưới vỏ bọc công tử thành thị và dân chơi phố huyện vờ tình cờ tạt qua động Vuýt-nờ, bắt chuyện với hai cô gái làng chơi.
    H: “Em Liễu, em Hạnh!”
    Hai cô gái ngạc nhiên: “Ôi tưởng ai, hóa ra là cậu Hồi Châu, lâu lắm mới thấy cậu quá giang. Cậu dẫn theo ai thế này, gà mới của cậu đó hả? Cậu Hồi Châu đúng là sành chơi, em gà con này từ đâu đến vậy?”
    Thấy D nhăn mày, H nháy mắt ý bảo D giữ bình tĩnh, rồi cũng đáp bằng giọng ngả ngớn: “Chuyện. Các em nghĩ cậu là ai? Mà cọng ngò tây này tình nguyện mọc nhầm, chứ cậu đâu có ngắt”
    Nói xong H bật cười ha hả, vờ nhìn D đầy tình ý. Trong khi đó, D lại tỏ vẻ rất khó chịu. Nguyên do là vì, H là cán bộ lâu năm, từng hoạt động nhiều ở Vĩnh Châu nên rất quen thuộc địa bàn. Ngược lại D là cán bộ được cử đi tập huấn ở nước ngoài, bị địch bắt, mới trốn tù. Đây là nhiệm vụ đầu tiên sau khi D về nước, bởi vậy D còn chưa nắm rõ tình hình địa phương và các hoạt động gián điệp trong nước.
    Hai cô gái thấy D tỏ vẻ khó chịu thì cho rằng D đang ghen, không trêu chọc nữa.
    H: “Thôi không đùa với hai cô nữa, cậu đến tìm em Huyền.”
    Hai cô gái: “Huyền Cô-ca đang ở trong nhà, mời cậu vào trong.”
    Trên đường đi, D sốt ruột: “Chúng ta làm gì ở đây? Lần nào đi công tác đồng chí cũng dẫn cán bộ đến những nơi thế này à?”
    H: “Đúng vậy… (khoát tay) Đồng chí cứ bình tĩnh, tránh để lộ vỏ bọc. Mọi chuyện tôi sẽ trao đổi lại với đồng chí sau khi quay về.”
    Hai người đi vào một căn phòng trên lầu hai. Ở đây họ gặp một cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Sau một hồi trao đổi, cuối cùng D mới nhận ra cô gái này cũng là một gián điệp, bí danh C, sau khi giác ngộ thì hoạt động dưới vỏ bọc bà chủ nhà thổ. Động Vuýt-nờ này cũng là nơi chuyên nuôi giấu cán bộ, là cơ sở ngầm của quân Giải Phóng ở thành Vĩnh Châu. Sau một hồi trao đổi, H đề nghị C cung cấp chỗ ăn ở cho hai người, đồng thời trình bày rõ nhiệm vụ mà tổ chức giao phó, yêu cầu C hỗ trợ.
    H: “Tôi có hai việc cần đồng chí giúp. Thứ nhất là D đã bị tuyên án tử hình vắng mặt, đang bị địch truy nã. Tổ chức cần đồng chí tìm cho D một vỏ bọc mới. D là cán bộ nguồn, rất cần thiết cho mặt trận giải phóng sau này, vì vậy vỏ bọc này phải thật hoàn hảo và có tính lâu dài để chúng không sờ gáy được.”
    C: “Việc này tôi lo được. Còn việc thứ hai?”
    H: “Chúng tôi nhận được tin một cơ sở bí mật của địch đang nằm ở gần đây, dường như có sự nhúng tay của phe trung lập. Tôi có cơ sở nghi ngờ chúng đã bắt cóc đồng bào ta về thử nghiệm vũ khí mới. Tôi phải lẻn vào do thám, cứu họ ra và hỗ trợ D đánh cắp vũ khí bí mật của chúng mang về tổ chức nghiên cứu. Tôi cần đồng chí tìm hiểu thông tin về cơ sở này.”
    C: “Việc này tôi e là khó thực hiện được. Chắc đồng chí cũng biết, cơ sở này có liên hệ đến nhiều thế lực lớn bên ngoài, nếu họ lấy danh nghĩa hợp pháp thực hiện mục đích cá nhân thì không ai ngăn cản được.”
    H: “Chuyện này đúng là gây khó cho đồng chí. Đồng chí chỉ cần lo vỏ bọc cho D thôi. Việc còn lại tôi sẽ tự nghĩ cách.”
    Trước khi ra cửa, C ghé tai H thì thầm: “Việc này rất nguy hiểm. Là chỗ thân tình, tôi thành thật khuyên cô đừng nên lún sâu. Con người ta đôi khi nên vì bản thân một chút.” (Tư tưởng này chắc gián điệp 2 mang quá _ _”)
    Mắt H bừng lên ngọn lửa của lòng nhiệt huyết và quyết tâm, thẳng thắn đáp lại: “Tôi làm vì bản thân mà!”
    Có lẽ ít ai ngờ chàng trai nhỏ thó với ánh mắt cương nghị trong căn nhà thổ tồi tàn khi ấy lại trở thành người anh hùng giải phóng cho Yêu tộc sau này. Câu nói của anh cũng đi vào lịch sử, trở thành biểu tượng cho lòng quả cảm và ý chí chiến đấu kiên cường bất khuất. (Vầng, người ta gọi là điếc không sợ súng ợ (‾-ƪ‾) )
    Hết! *Buông màn*

    Reply
  9. codauheo

     /  June 28, 2015

    Wa hâm mộ bạn ghê. Bạn có trí tưởng tượng khỏi cheê luôn viết cũng rất ổn nữa. Mình rất mong bạn sẽ thuộc sức ở lĩnh vực sáng tác truyện. Cố lên bạn có một fan trung thành rồi đó.

    Reply
  10. Đọc xong 1 chương rồi mà vẫn phải lượn lại mấy lần chờ đọc comment. Mình phục bạn Mai Diên Vĩ thật.

    Reply
  11. Cám ơn bạn chủ nhà thật nhiều nhé, truyện hay quá, hí hí

    Reply
  12. Có đôi khi mình chỉ muốn giống như NH, kiên cường như thế, mạnh mẽ như thế…

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: