Bách quỷ tập – Quỷ Thi (Trung) – Chương 4

Chương 4

Mười lăm tháng Giêng, Nguyên tiêu. Pháo hoa ở Nghĩa Phong thành Đông vô cùng rực rỡ trên bầu trời.

Tô Đài ngơ ngẩn nhìn lên vẻ đẹp tan biến trong chớp mắt trên bầu trời đêm, trong lòng quanh đi quẩn lại đều là khuôn mặt cười của Hoắc Dương khi xoa đầu nàng: “Không biết là nàng ở chốn khỉ ho cò gáy nào nữa, ngay cả pháo hoa cũng chưa từng thấy, chờ đến Nguyên tiêu sang năm ta sẽ đưa nàng đi Nghĩa Phong thành Đông xem pháo hoa.”

Chẳng ai ngờ được Nguyên tiêu năm nay đã là sinh ly tử biệt.

Tô Đài vượt qua thiên sơn vạn thủy từ nước Từ đến Đô thành nước Vệ, tìm được Trấn quân Tướng quân phủ của Hoắc Dương, nhưng lại phát hiện rằng nàng không cách gì tiếp cận hắn được. Vệ quốc Đại tướng quân đang được thánh sủng, đâu thể nào nói gặp là có thể gặp được.

Lần đầu họ gặp nhau vốn là sai lầm lớn nhất trong đời họ – nàng nhặt được Hoắc Dương đang trọng thương, may mắn như vậy không phải lần nào cũng có được.

Tô Đài không thể nói chuyện, vô kế khả thi. Chỉ còn cách ngày ngày ngồi trước cửa Tướng quân phủ chờ được cùng Hoắc Dương “không hẹn mà gặp”, nhưng kỳ quái là từ khi Hoắc Dương khải giá hồi kinh thì cả ngày đóng cửa không ra khỏi phủ, cũng không thượng triều, Tô Đài chờ nửa tháng thì dần dần bỏ cuộc.

Có lẽ bọn họ thật sự đã tận duyên rồi.

Nàng đang nghĩ ngợi thì bỗng nghe cửa lớn của Tướng quân phủ kẽo kẹt kêu, thị vệ bên trong nối đuôi nhau đi ra, dọn dẹp khoảng trống bên ngoài phủ, Tô Đài bị đuổi vào trong góc bên cạnh.

Con Lưu Nguyệt màu táo đỏ được thị vệ dắt ra khỏi cửa, mắt Tô Đài sáng lên, đó là ngựa của hắn.

Một lát sau, Hoắc Dương một thân huyền y ra khỏi cửa phủ.

Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau sau bốn tháng cách biệt, bộ dạng Hoắc Dương tiều tụy đi không ít. Tô Đài mở miệng, suýt chút phát ra tiếng, nàng liều mình chạy về phía hắn, hai chân của cương thi đi lại không tiện, nàng mặc kệ cái chân có thể gãy mà đứng dậy, một tên quân sĩ bên cạnh sợ nàng kinh động đến ngựa của Tướng quân nên một quyền đánh vào bụng nàng. Thật ra Tô Đài không đau, nàng chỉ là ôm bụng theo ý thức, chờ đến khi ngẩng đầu lên thì Lưu Nguyệt chỉ còn là một chấm nhỏ trên đường.

Tô Đài không do dự lập tức đuổi theo đi tìm.

Tiết Nguyên tiêu, chợ đêm Thành Đông vô cùng náo nhiệt.

Tô Đài tìm thấy Hoắc Dương lúc hắn đang dạy dỗ một thiếu niên y phục sáng màu, một vị thiếu phụ thần sắc hoảng hốt đang đứng sau lưng hắn, người đứng xem đều thóa mạ thiếu niên kia, nói hắn ngay cả thai phụ cũng không tha, đáng đánh, nhưng về sau thì sắc mặt mọi người đều dần dần biến đổi, Hoắc Dương ra tay độc ác, chiêu nào cũng chí mạng.

Sát khí trong mắt hắn tỏa ra từng trận, Tô Đài biết hắn đã động sát tâm.

Tuy trên chiến trường Hoắc Dương là một ma đầu, nhưng lúc ở trong triều trước nay hắn đều ẩn nhẫn, không vì chút chuyện nhỏ mà động sát tâm, thiếu niên này đã làm chuyện gì khiến hắn phẫn nộ như vậy…

Nhìn thiếu niên hộc máu dưới đất, thiếu phụ sợ đến chân mềm nhũn, té ngồi xuống đất, nàng ôm bụng bụm miệng nôn như móc ruột móc gan. Hoắc Dương dừng tay, lúc này một nam nhân giống như thư sinh tay mang hoa đăng vội vã chen trong đám người vào: “Nương tử! Nàng có sao không?”

“Tướng công!” Thiếu phụ có chỗ dựa, ngả vào ngực nam nhân kia òa khóc. Nam nhân vẻ mặt hốt hoảng: “Có đau chỗ nào không? Có động đến thai khí không?”

Hoắc Dương một cước đá thiếu niên đã ngất xỉu qua một bên, quay lại nhìn đôi phu phụ kia. Hai người bị ánh mắt của hắn làm cho ớn lạnh, thư sinh kia nói: “Đa tạ vị… vị đại nhân đây ra tay cứu giúp.”

Ánh mắt Hoắc Dương rơi trên bụng của nữ nhân kia, biến đổi vài hồi rồi nhẹ giọng hỏi: “Mấy tháng rồi?”

“Sắp… năm tháng rồi.”

Thần sắc Hoắc Dương nhất thời có chút hoảng hốt: “Mang thai có vất vả không?”

Thiếu phụ ngây người: “Chỉ là không thiết ăn uống, rất dễ mệt mỏi.” Nàng xoa xoa bụng mình, thần sắc bất giác trở nên dịu dàng, “Nhưng vì con nên không cảm thấy vất vả.”

Hoắc Dương bỗng nhiên nhớ lại vỏ cây rễ cỏ trong bụng Tô Đài hôm đó, tuy nàng chết rồi nhưng thần sắc vẫn kiên nghị trầm tĩnh, nàng giống như một thanh kiếm cứng rắn, không hề có chút yếu đuối nhu nhược của nữ nhi mà lại có sự quật cường khiến nam nhân cũng chấn động. Bất chấp bản thân, bất chấp đứa con trong bụng, dường như vô tình mà lựa chọn cùng tồn vong với giang sơn xã tắc…

Thật là một cân quắc anh hùng!

Hoắc Dương cắn chặt răng, đằng sau luồng hận ý mạnh mẽ lại có một vết thương ngầm như muốn xé rách ngực hắn, cả ngày cả đêm rót cái lạnh vào tận xương tủy, đau đớn khiến người ta ngạt thở.

Hắn cưỡi lên Lưu Nguyệt, không nhìn đôi phu phụ ân ái kia nữa.

Lúc này Tô Đài mới sực tỉnh từ sau hai câu nói của hắn, nàng ngẩng đầu nhìn lên, Hoắc Dương đã cưỡi ngựa đi xuyên qua con đường đầy hoa đăng, bóng lưng chân thật nhưng mờ ảo. Tô Đài bỗng nhiên nghĩ, nếu nàng không nói ra câu cuối cùng, có phải nàng có thể tiếp tục “sống” mãi, cùng hắn “bạc đầu giai lão” không?

Ý nghĩ này điên cuồng sinh sôi như cỏ dại.

Hoắc Dương trên lưng ngựa dường như phát giác ra điều gì đó, ánh mắt hắn đảo quanh, Tô Đài quay lưng lại, giấu mình vào trong áo bào màu xanh. Trên đường tiếng người ồn ào, nhưng Tô Đài vẫn nghe được tiếng vó ngựa đang lại gần.

Hắn… nhìn thấy nàng rồi sao?

Tô Đài căng thẳng kéo áo, trái tim đã chết dường như nhảy nhót mãnh liệt, Tô Đài không nhịn được nghĩ, lúc gặp lại hắn sẽ có biểu hiện thế nào, tâm trạng có xáo trộn không, hắn… còn để tâm đến nàng không?

Khóe môi nàng cong lên đắng chát, chắc là không để tâm nữa, Hoắc Dương hận nhất chính là phản bội và lừa dối, nàng đã vượt quá giới hạn của hắn, nếu không lúc đầu hắn sẽ chịu nhận hàng thư đó, trong lòng hắn nhất định vô cùng căm hận nàng.

Trong lúc tâm tư xoay chuyển thì nghe thấy tiếng vó ngựa dừng bên cạnh nàng. Giọng điệu ân cần của ông chủ quầy hàng truyền đến: “Khách quan, mua giày đầu hổ à? Con ngài bao lớn rồi?”

“Năm tháng.” Giọng nói trầm thấp của hắn truyền đến tai Tô Đài rõ mồn một, nàng giấu mình trong áo bào màu xanh lặng lẽ dịch qua một bên.

“Là trai hay gái?”

Hoắc Dương trầm mặc hồi lâu, Tô Đài không nhịn được bèn nghiêng mắt qua nhìn, thấy hắn nhìn ngón tay ngẩn ngơ, khuôn mặt bình tĩnh khó giấu được vẻ bi thương: “Ta… không biết.”

Ông chủ nhất thời á khẩu.

Sau khi Hoắc Dương đi, Tô Đài nhẹ nhàng vuốt đôi giày đầu hổ nhỏ cho con trai, nàng biết, con của họ là một bé trai rất khỏe mạnh.

Advertisements
Leave a comment

1 Comment

  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: