Bách quỷ tập – Quỷ Thủ (Hạ)

Quỷ Thủ (Hạ)

Chương 5

A Lâm lại nằm mơ.

Nhưng lần này nàng biết rõ ràng là mình đang nằm mơ. Nàng như một kẻ bàng quan phiêu linh ngoài thế giới, yên lặng nhìn người khác thể hiện nhân sinh như đang diễn kịch. Nhưng rõ ràng nhất vẫn là câu chuyện của một nam nhân.

Hắn là con trai Thừa tướng, cũng là Môn chủ của một tổ chức phản lại triều đình, sau khi phạm tội bị Hoàng đế đánh gãy hai chân lưu đày biên cương. Trên đường về phương Bắc hắn một mình bị giam trong xe tù, quan binh đều sợ hắn, rất chiếu cố cho hắn. Đường lên phương Bắc gian khổ, hắn mềm lòng cứu một cô bé suýt bị quan binh đánh chết, cô bé chung xe tù với hắn, cười nói vui vẻ. Sau đó thuộc hạ của hắn cứu hắn đi, vì không để lộ tin tức, phạm nhân và quan binh đều bị giết hết…

Chỉ trừ cô bé con đó.

Hắn mềm lòng hay còn chuyện gì khác thì A Lâm không biết, nhưng sau khi người đó đi rồi, một thuộc hạ của hắn ở lại cho cô bé đó uống thuốc, từ đó cô bé quên đi quá khứ, rồi bái thuộc hạ này làm sư phụ, luyện được một thân võ nghệ giúp hắn đi giết người.

Nam nhân đó lại giải tán tổ chức, một mình ẩn cư trong huyệt động âm u, nhờ một con đại điêu mang thức ăn đến cho hắn sống qua ngày, sau đó… hắn chết đi, yên tĩnh rời khỏi nhân thế. Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Hắn chết rồi nhưng không có quỷ sai câu hồn đến đưa hắn đi, nam nhân đó trở thành một cô hồn, phiêu bạt giữa trời đất, cuối cùng có một ngày, hắn gặp lại được cô bé năm xưa.

Có lẽ nhất thời hứng thú, có lẽ là hoài niệm chuyện xưa, hắn ở lại bên cạnh cô bé đó. Chào nàng lúc bình minh, cùng nàng về nhà lúc hoàng hôn, lúc cô bé bệnh hay bị thương hắn đều ở bên cạnh chăm sóc không rời một khắc.

Chỉ là không ai nhìn thấy hắn.

Giữa trời đất chỉ có hắn tự nói tự nghe, tất cả những quan tâm, dịu dàng và bảo vệ đều bị sinh tử ngăn cách, ở một nơi cô bé đó mãi không thể nào chạm tới được, hắn cô độc tan biến.

Sau đó… chuyện sau đó A Lâm đều hiểu hết, sư phụ muốn cứu ý trung nhân cần Lục Nhận đao, nàng đi tìm, tuyết lở, nàng bị đẩy vào trong động huyệt, đồng thời cũng là chỗ chôn thân của người đó.

Lúc nàng mở mắt đã là buổi trưa, ánh nắng chói chang, A Lâm nhíu mắt để thích ứng, lúc này nàng đã nhìn rõ thế giới.

“Tỉnh rồi à?” Giọng nói của Dung Dữ vang lên bên tai nàng, A Lâm quay đầu, lại thấy bóng dáng hắn trong suốt như sương khói. A Lâm đưa tay sờ mặt hắn nhưng tay nàng lại xuyên qua mặt hắn, chỉ bắt được một khoảng không.

“Hồn ma.” A Lâm thất thần lẩm bẩm, nàng ôm mặt không nhìn vào thần sắc kinh ngạc của Dung Dữ, “Đó lại là sự thật… là sự thật.”

A Lâm thất thần: “Đều là mộng, tất cả đều là mộng thôi!”  Nàng ôm đầu tâm tư hỗn loạn, sư phụ mà nàng thích là một trong những kẻ giết cha mẹ nàng, sư phụ còn cho nàng uống thuốc để nàng quên đi chuyện trước kia, thậm chí nàng không nhìn rõ được là bao nhiêu năm nay rốt cuộc mình mê luyến sư phụ hay là đang mê luyến ảo ảnh kia. Người bên cạnh nàng lúc nàng bị bệnh bị thương, người cho nàng chỗ dựa khiến nàng mê luyến lại chỉ là một hồn ma thôi sao?

“A Lâm…”

“Tại sao?” A Lâm ngắt lời Dung Dữ, “Chuyện đến nước này tại sao lại đột nhiên xuất hiện, tại sao lại khiến ta mơ thấy những chuyện này! Nếu đã sai rồi thì tại sao không để ta tiếp tục sai?”

Có lúc chân tướng còn khiến người ta đau khổ vô vọng hơn là những lờinói dối.

“Hoa Kết hương còn có tên là cây mộng, chắc là nó khiến muội mơ thấy.” Dung Dữ bất lực cong môi cười khổ, “Tuy không phải là ý của ta, nhưng muội biết thì cũng đã biết rồi. Thật ra ta rất sợ sau này sẽ không ai biết trên thế gian còn có một người muốn đối xử tốt với muội.” Giọng hắn dịu nhẹ, tựa như gió thổi bên tai, “Lúc xưa chỉ là nhất thời hứng thú ở lại bên cạnh muội, mang sự hứng thú đó cười cợt vận mệnh trêu người, nhưng ngày này qua ngày nọ, năm này qua năm nọ, thấy muội quật cường sống tiếp như vậy ta lại không cười nổi. Người ma cách biệt nhưng lại nảy sinh tình cảm không nên có, lúc bắt đầu chỉ muốn ở bên muội bảo vệ muội, sau đó lại muốn nói chuyện với muội, muốn nắm tay muội, chỉ là ta không thể nào làm được…”

“Ta không muốn biết.” A Lâm đứng dậy muốn rời khỏi thạch động.

Dung Dữ không giận cũng không ngăn cản, chỉ yên lặng nhìn nàng cười ôn hòa: “Xin lỗi, lúc xưa tình thế bắt buộc đã hại cha mẹ muội, nay lại khiến muội đau lòng thất vọng.”

Tim A Lâm run lên, không nhịn được nghiêng đầu, vừa nhìn lòng nàng lập tức hoảng hốt, chỉ thấy toàn thân Dung Dữ từ từ phát sáng như có đóm đóm bay quanh, nụ cười của hắn dần mơ hồ.

“Vốn muốn ở bên muội nhiều hơn nữa, nhìn muội nhiều hơn nữa. Nhưng mấy ngày ngưng thần tụ hồn đã tiêu hao hết sức lực của hồn phách ta.” Dung Dữ cười nhẹ, “Nhưng có thể bầu bạn mấy ngày này cũng đáng rồi.”

Hồn phi phách tán, không nhập luân hồi, không thể đầu thai.

A Lâm dường như ý thức được gì đó, nàng vô thức muốn kéo hắn lại, nhưng tay không chạm tới hắn, Dung Dữ như pháo hoa ở chân trời, tan thành ánh sáng, chỉ để lại bi ai. Trong không khí lạnh lẽo dường như vang vọng lại câu nói cuối cùng của hắn: “A Lâm, ta rất ích kỉ, không muốn muội quên ta…”

Hắn xuyên qua sinh tử mới đổi được cơ hội cùng nàng gặp gỡ, chỉ vì để nàng nhớ được dáng vẻ cuối cùng của hắn.

A Lâm lạc lõng nhìn vào hư không, trong mắt chỉ còn bàng hoàng.

Chương 6

Trên đỉnh Hoa Sơn, gió phần phật thổi bên tai. A Lâm không nhịn được mà nhớ lại nụ cười cuối cùng của nam nhân đó, rõ ràng chỉ gặp hắn có mấy ngày nhưng lại cảm thấy hắn như đã hóa thành kí ức khắc sâu trong xương tủy nàng, không thể nào tan biến được.

A Lâm nghe được tiếng bước chân vang lên sau lưng, nàng quay đầu thấy sư phụ đang ôm người hắn yêu thích nhất, mệt mỏi nhưng mãn nguyện đi ra, trong tay hắn cầm Lục Nhận đao. Cuối cùng sư phụ đã thành công phá được Hoa Sơn trận pháp cứu người đó ra, nếu là nàng trước đây chắc sẽ cười, nhưng nàng của bây giờ không biết nên cười hay nên khóc.

Cừu nhân, ân sư, nàng không thể nào cho hắn một định nghĩa.

A Lâm cụp mắt rút trường kiếm trong tay, ba thước hàn kiếm bừng lên sát khí, không chào hỏi một tiếng, thân hình nàng như chớp giật, lao tới như một mũi tên sắc nhọn, mũi kiếm hướng đến cổ họng của sư phụ mà nàng kính ngưỡng.

Tiếng kinh hô của nữ nhân lướt qua tai nàng, “A Lâm!” Sư phụ cả kinh vội nghiêng mình né tránh, nhưng liên tục nhiều ngày phá trận đã khiến hắn sức cùng lực kiệt, chật vật tránh được một kiếm, A Lâm không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để mở miệng, nàng cũng không giải thích, không hề phòng thủ, giống như muốn liều mạng chỉ để giết hắn.

Qua mấy chiêu, sự mệt nhọc của sư phụ hiện rõ, A Lâm ép hắn đến một phía của bờ vực, trường kiếm trong tay đâm tới mắt phải hắn, thấy kiếm sắp đâm xuyên qua đầu hắn, tiếng nữ nhân kinh hô lại vang lên: “A Lâm! Huynh ấy là sư phụ con! Con điên rồi sao!”

Mũi kiếm nghiêng đi, lướt qua tai nam nhân “đinh” một tiếng cắm vào vách đá, ít nhất cũng sâu hơn ba tấc.

Sau một hồi công kích kịch liệt, A Lâm và sư phụ nàng đều thở dốc, A Lâm cười nhẹ: “Sư phụ.” Nàng im lặng hồi lâu, “Chúng ta có huyết hải thâm thù, nhưng ta không ngốc đến mức dùng thù hận để sống tiếp nửa đời còn lại, có người cũng không hi vọng ta làm vậy.””

Nam nhân khẽ ngẩn ra, ánh mắt trầm xuống: “Ai nói với ngươi?”

“Đã không còn quan trọng nữa.” A Lâm nói, “Sư phụ, từ nay ngươi không còn là sư phụ của ta nữa, cũng không còn là cừu nhân của ta nữa, đao ta giúp ngươi mượn giờ hãy trả lại cho ta đi.”

Nam nhân ngập ngừng giây lát rồi đưa Lục Nhận đao cho A Lâm, A Lâm đón lấy đao, không lời từ biệt, ngay cả ánh mắt cũng không tiếp xúc với hắn, giống như triệt để vứt bỏ quá khứ, một mình đi xuống núi.

Một nữ nhân áo trắng đang khoanh tay đứng trên con đường nhỏ dưới núi. Thấy A Lâm cầm Lục Nhận đao xuống núi, nàng chậm rãi lấy trong tay áo ra một cây bút lông.

A Lâm bước tới trước mặt nàng, dừng bước gật đầu: “Đa tạ Bạch Quỷ cô nương.”

Đầu bút Bạch Quỷ dừng trước trán A Lâm: “Làm vậy cô thật không hối hận sao? Tàn hồn của hắn bị ta thu đi rồi, như vậy sẽ không thể nhập luân hồi nữa.”

“Dung Dữ… cũng không nhập luân hồi được đâu.” A Lâm nhẹ giọng nói, “Hắn cô độc ở bên ta lâu như vậy, ta nên ở bên hắn, mà cũng muốn ở bên hắn, nếu sống không thể làm thì chết làm cũng được.”

Bạch Quỷ lắc đầu: “Si nữ.” Đầu bút của nàng điểm giữa mi tâm A Lâm, rồi lại nhẹ chạm vào Lục Nhận đao, “Con quỷ của các người ta thu đi rồi.”

Sống không thể bầu bạn nhưng chết cũng muốn bên nhau.

Bạch Quỷ sờ cán bút: “Vẫn còn một con quỷ cuối cùng.”

Sẽ nhanh thôi…

Leave a comment

7 Comments

  1. Nonchalance

     /  May 15, 2013

    “không nhập luân rồi” –> hồi, “chắc cũng cũng làm được”. Wow, nhanh ghê, còn mấy bữa nữa là hoàn rồi. Tks em.

    Reply
  2. khách

     /  May 15, 2013

    mình cũg ko hiểu “cũng cũng làm được” = =
    THANK , nhưg cứ cảm thấy cái kết này sao sao í! o,.O

    Reply
    • Hình như càng về cuối càng thấy tác giả hơi đuối đuổi >_< Bách quỷ tập nhưng chỉ có 13 truyện thui

      Reply
  3. Sorrie mọi người, mình sửa rùi >_< Đang viết thì máy bị crash chưa save gì hết, khi viết lại nó hơi lộn xộn. Sẽ cố gắng hoàn trong hôm nay rùi chỉnh sửa làm ebook. Tác fẩm đầu tay ^^

    Reply
  4. khách

     /  May 15, 2013

    Ko sao đâu bạn, đây cũg là lỗi chug của rất nhiều bạn edit và dịch truyện khác. Bạn vừa dich vừa đăg lại năg suất như vậy mà chỉ vài lỗi nhỏ xíu là quá siêu luôn rồi! ^^
    Giữ sức khoẻ nha bạn, làm việc với máy tíh nhiều quá ko tốt cho mắt đâu! (dù mìh rất hâm hở ngóg chap mới nhà bạn! _ _|||)

    Reply
    • Tks bạn nhìu nhìu ^^ Truyện sắp hoàn rùi, bạn nhớ ủng hộ mấy hố khác của mình nhé😀

      Reply
  1. [Đoản văn] Bách quỷ tập – Giới thiệu, mục lục | Huyết Nguyệt Thần Cung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: